Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010
Thất vọng
Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010
Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010
18/4 kỷ niệm 1 năm bố mẹ Bin dọn về sống chung!
Subin tròn 6 tháng
Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010
Sau 3 ngày cắm trại ở bệnh viện Nhi Đồng 2, hàng loạt các xét nghiệm: siêu âm não, đo điện não, chụp ct, bác sỹ kết luận Subin không có dấu hiệu động kinh. Chỉ là thiếu magne! Tuy tốn tiền nhưng hai vợ chồng như trút được tản đá đè trên đầu. Bây giờ thì chỉ muốn cà phê, cà pháo ăn chơi bù lại ba ngày không ngủ
Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010
ảo giác???
Câu hỏi
Chào bác sỹ!
Cháu nhà em được 5 tháng rưỡi, cân nặng 7,4 ký, chiều dài 64 cm. Trước đây, cháu có hiện tuợng mỗi khi bắt đầu ngủ thường co giật. Ẵm cháu đi khám thì bác sỹ nói rằng cháu bị thiếu canxi nên cho vitaminD và thuốc canxi ống 5ml về uống bổ sung và khuyên phơi nắng cho cháu hằng ngày. Cháu bú mẹ nên mỗi khi co giật cháu thường không ngủ được quấy khóc. Lúc đó, em ẳm cho bú thì bé ngủ được.
Mặc dù đã làm theo lời bác sỹ nhưng cháu nhà em vẫn giật thường xuyên thậm chí còn giật lâu hơn. Khi ngủ cháu ra mồ hôi trên đầu nhiều nhưng chưa rụng tóc theo hình vành khăn. Mỗi đêm cháu ngủ không ngon giấc. Cứ 1,2 tiếng cháu thức dậy một lần, đôi khi cháu bú nhưng bú một chút rồi lại ngủ. Đôi khi cháu khóc u ử rồi lại ngủ.
Cho em hỏi trường hợp như cháu nhà em thì uống canxi bao lâu mới hết và ngoài chứng thiếu canxi thì cháu còn bị gì không vì nhìn cháu co giật mỗi khi ngủ em rất sợ.
Mong đuợc trả lời. Cám ơn bác sỹ!
Trả lời
Chào bạn, hiện tại cân nặng và chiều cao của bé nằm trong giới hạn trung bình của lứa tuổi, bé phát triển thể chất bình thường.
Hiện tượng co giật của bé như bạn mô tả ngoài nguyên nhân có thể do bị thiếu canxi còn có thể do nhiều nguyên nhân khác, từ lành tính sinh lý là do hệ thần kinh của bé phát triển chưa hoàn chỉnh, cho đến bệnh lý là dấu hiệu của bệnh động kinh...
Do vậy tốt nhất bạn nên cho bé đi khám tại khoa Thần kinh của bệnh viện Nhi đồng hoặc Bệnh viện Đa khoa tin cậy. Tại đây bé sẽ được bác sĩ chuyên khoa khám trực tiếp, cho làm những xét nghiệm liên quan và điều trị cho bé đúng phương pháp nhất.
Chúc bạn chăm bé tốt!
Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010
không thể thật hơn
Cám ơn ông ngoại.
Chín giờ tối, bé Bin vẫn chưa chịu ngủ. Có lẽ do thời tiết quá nóng nên bé cảm thấy bức rức khó chịu. Dù con đã cố ru bé bằng nhiều cách nhưng bé vẫn không ngủ được và cứ khóc ngằn ngặt. Trong khi con đang bế tắc và mệt mỏi không biết phải làm sao thì bố đến bên cạnh và nhỏ nhẹ bảo:” Để bố dỗ cháu cho, con nghỉ một lát đi!”. Lúc bố giao Bin lại cho con thì bé đã ngủ ngoan và con chỉ còn việc là đi ngủ cùng bé.
Từ lúc có bé Bin, bố có biết rằng trong mắt con bố là một người đàn ông hoàn hảo nhất thế gian? Con không sao quên được những ngày con nằm trong bệnh viện lúc vừa sinh , mỗi khi chồng con không có cạnh bên, bố đã không ngần ngại cầm bô cho con tiểu, thay tả quần cho con, bởi vì vết may quá đau khiến con không thể tự mình làm được. Đã có lần con suýt khóc khi bố ẳm con đặt lên xe đẩy lúc chuyển phòng do con không nhấc nổi thân mình. Nằm trong đôi tay gầy gò lốm đốm vết đồi mồi của bố con biết bố đã không còn khỏe như xưa để có thể ẳm con một cách nhẹ nhàng.
Lúc trong tháng, không phải mẹ mà là bố đã chăm sóc cho con. Mẹ không thể nghỉ bán nên tìm thuê một cô chuyên lo cho bà đẻ trong tháng. Bố không đồng ý với mẹ vì bố không an tâm giao hai mẹ con còn non ngày non tháng cho người ngoài. Do đó, bố xin phép nghỉ làm một tháng để có thể lo thật tốt cho cả con lẫn cháu. Bố bỗng hóa thành bà mẹ đảm đang khi tự tay tắm cho cháu, tìm mua cho con loại thuốc xông tốt nhất, và nấu cho con nhiều món ăn lợi sữa. Nhất là mỗi khi bé khóc đêm, bố sẵng sàng chạy xuống lầu để thăm chừng và chỉ chịu ngủ lại khi bé đã say giấc nồng.
Đến hôm nay, Bin gần tròn sáu tháng, con vẫn cần sự lo lắng của bố. Ngày hôm kia, Bin ăn nhiều lại ham chơi nên tối đó bé ọc hết những gì ăn hồi chiều. Trong khi vợ chồng con đứng nhìn trong sợ hãi vì lần đầu thấy con ọc thì bố ôn tồn nói con đi pha nước ấm để lau cho bé. Còn bố đỡ lấy bé vỗ lưng và dỗ dành thật ngọt ngào.
Con không thể tưởng tượng được mình sẽ ra sao nếu không có bố bên cạnh. Trong khi con chưa làm được gì cho bố thì đã đặt lên vai bố một gánh nặng khác. Con biết bố sẽ nói rằng đây chỉ là chuyện nhỏ nhưng bố có biết đối với con việc bố làm rất lớn lao và vô cùng ý nghĩa. Có con rồi con mới cảm nhận rõ công lao cha mẹ tựa như trời biển, chỉ luôn cho và không bao giờ nhận lại. Bố ơi! Ngoài lời cảm ơn xuất phát từ sâu tận đáy lòng con chẳng có gì khác để gửi đến bố. Cám ơn bố của con! Cảm ơn ông ngoại của Bin!
Bút nam
không phải thật!
Thư tay.
Chiều nào cũng vậy, tôi thường có thói quen lên mạng vào trang facebook xem tình hình bạn bè có gì mới để hí hoáy nhau, bình luận nhau, chọc nhau. Tiếp đó là thơ thẩn, mơ mộng ngồi gõ lóc cóc những câu chuyện vui buồn của bản thân đưa lên trang cá nhân. Và rồi cần mẫn ngồi chờ đến hàng giờ chỉ để đọc ý kiến phản hồi của bạn bè.
Mỗi ngày như mọi ngày, tôi luôn chăm chỉ làm công việc ảo với một tâm trạng háo hức dù cho đôi khi chẳng có bạn bè nào trên đó rảnh rang để cùng tôi trò chuyện. Nhưng không sao, tôi vẫn còn đàn gia súc, còn hồ cá đang chờ đợi tôi cho ăn và nông trại đang chờ tôi thu hoạch ( dĩ nhiên mọi thứ đều ảo ). Tôi say mê đến mức khi quay về với thế giới thực lúc nào cũng gần mười hai giờ đêm. Thời gian luôn trôi nhanh mỗi khi tôi sắm vai con người khác, sống trong không gian khác.
Rồi bất ngờ, một ngày không có điện, nghe nói người ta sửa điện ngoài đường nên tạm ngắt. Không mạng, không bạn bè, không trò chơi tôi ngồi đó bên máy tính nhìn màng hình sẫm đen. Rãnh rỗi, tôi sắp xếp lại hộc tủ đầy nghẹt tạp chí, sách báo. Chợt tôi tìm thấy vài lá thư của nhỏ bạn vẫn hằng ngày chat trên mạng gửi về cho tôi hồi nó mới sang Nhật. Những dòng chữ thân quen, những lời hỏi thăm đầy tình cảm, những tâm sự chất chứa nỗi lòng. Đọc lại tôi thấy sao thương nó quá đỗi! Giờ đây, chỉ cần online là gặp được nhau, nghe được giọng nhau nhưng chỉ còn là những lời hỏi thăm qua loa có lệ.
Bứt một tờ giấy đôi giữa cuốn tập, tôi nắn nót gò từng chữ, cây viết nhẹ tênh nhưng cầm trên tay sao thấy nằng nặng. Dòng đầu ngày, tháng, năm, dòng thứ hai chào bạn, dòng thứ ba hỏi thăm, dòng thứ tư, thứ năm…đến khi cả hai trang giấy đặc kín chữ thì cũng là lúc có điện trở lại.
Bỏ thư vào phong bì, tôi vội vàng chạy tới bưu điện trong tâm trạng hồi hộp. Chắc nó sẽ bất ngờ lắm khi nhận được thư tay của tôi. Cũng có thể nó sẽ cười bảo:” Mày màu mè quá! Cần gì lên mạng nói với tao là được rồi.” Nhưng biết đâu nó cũng sẽ như tôi, vừa vui vừa hồi hộp.
Hơn hai tiếng cúp điện tôi phát hiện mọi việc không tệ như mình nghĩ. Trước hết là cho cái máy tính ở nhà được nghỉ ngơi lâu hơn. Sau là, tôi đã tặng một bất ngờ cho bạn và cho cả chính tôi. Không chỉ vậy, tôi còn nhận ra được mình đã đắm chìm quá sâu trong thế giới ảo và đến lúc phải quay về với thực tại. Về với gia đình, bạn bè với những người đang sống bên tôi và quan tâm tôi.
Bởi facebook vẫn đang là cơn nghiện khó cắt cơn của mình



