Dạo gần đây, tâm trí tôi thường hay lưu lạc ở đâu đó
xa vời. Mọi thứ tôi thấy đều chỉ diễn ra trong đầu nhưng đôi khi nó thật đến
nỗi làm tôi hoảng sợ. Có lúc, đang bay bỗng trong ảo giác lệch lạc, lý trí bỗng
thức tỉnh kéo tôi về với thực tại. Nhưng cũng không ít lần, tôi để mình tự do
trong những câu chuyện thật hơn cả thật để rồi cứ mãi ám ảnh về nó.
Nhìn lên đồng hồ đã hơn 5g chiều, lẽ ra giờ này
chồng tôi đang có mặt ở nhà. Đang nghĩ mông lung, tôi bỗng giật thót mình khi
nghe tiếng chuông điện thoại. Là tin nhắn của người bạn. Nó hỏi thăm tình của
thằng bé. Mệt mỏi, tôi quăng điện thoại sang một bên không thèm trả lời. Lòng
tôi cuộn lên nỗi sợ mơ hồ.
Giờ này chồng chưa về liệu có phải đã gặp chuyện gì?
Xe hư? Kẹt xe? Hay tai nạn? Ôi trời! Cầu mong rằng chuyện kinh khủng như thế sẽ
không bao giờ xảy ra. Thường ngày nếu có về trễ thì anh cũng đã gọi hoặc nhắn
tin báo với vợ một tiếng. Có bao giờ anh để tôi lo lắng trông mong như thế này
đâu? Chắc chắn có chuyện đã xảy ra. Nhưng chuyện gì là chuyện gì?
Tic tac. Tic tac. Tic tac. Tiếng kim giây của đồng
hồ như tiếng búa gõ vào đầu tôi từng hồi, từng hồi không dứt. Người tôi sục sôi
như muốn nổi điên.
Có tiếng còi hụ của xe cấp cứu ngoài đầu hẻm. Là ai
vậy? Sao xe cấp cứu lại xuất hiện vào giờ này? Có khi nào, có khi nào…người gặp
nạn đó là chồng mình hay không? Không được, tôi phải gọi cho chồng ngay. Tôi
phải chắc rằng anh còn sống khỏe mạnh và đang trên đường về nhà. Tôi phải đập
tan những suy nghĩ bậy bạ, xui xẻo. Nhưng đáp lại nỗi sợ của tôi chỉ là những tiếng
tút vô vọng. Gọi gần chục cuộc mà chồng vẫn không bắt máy. Vậy là, anh đã có
chuyện thật rồi! Càng nghĩ, tôi càng muốn chạy ào ra đầu hẻm để xem người nằm
trên xe cấp cứu kia là ai. Nhưng ai sẽ trông con cho tôi? Đứa con bé bỏng mới
hai mươi ba ngày tuổi. Nhìn con ngủ say đẹp như một thiên thần. Con còn ngây
thơ quá, vô tội quá, tại sao ông trời lại bắt con phải chịu cảnh mất cha khi
còn bé bỏng thế này.
Tôi phải làm gì đây? Tôi sẽ gọi cho ai? Tôi sẽ báo
với mọi người như thế nào về cái chết của chồng? Ai sẽ phụ giúp tôi tổ chức
tang lễ? Khi không còn chồng, tôi sẽ xoay sở như thế nào để nuôi con nhỏ thơ
dại. Một mình tôi làm sao đủ sức trả tiền thuê nhà, sữa, tả cho con? Liệu có
chỗ nào chịu nhận giữ trẻ khi chưa tròn tháng để tôi có thể đi làm ngay. Bao
câu hỏi, bao kế hoạch cứ tuôn ra không ngớt trong đầu tôi. Nó thôi thúc tôi
không ngừng, làm sao, như thế nào…khiến tôi muốn nổ tung và đập phá mọi thứ. Mọi
thứ vẫn chưa rõ trắng đen, chưa biết ngọn nguồn nhưng tôi đã đau khổ thực và
khóc thực. Những giọt nước mắt thi nhau tuôn xuống như mưa.
Chợt tiếng thắng xe của chồng ngoài cổng làm tôi
tỉnh thức. Tôi bàng hoàng trở về thực tại. Chồng tôi cũng ngỡ ngàng khi vừa
bước vào nhà đã thấy vợ mình nước mắt đầm đìa. Anh hốt hoảng chạy đến bên tôi
và không ngừng hỏi:”Chuyện gì vậy em? Nói anh nghe, có chuyện gì?” Tôi nhìn anh
mỉm cười:” Chắc em bị điên rồi anh ơi! Em nghe tiếng xe cấp cứu và em hình dung
đến cảnh anh bị chết.”. Và tôi đã không hề ngạc nhiên khi thấy chồng nhìn mình
với đôi mắt kinh hãi.
Ngay hôm sau, anh dẫn tôi đến bác sỹ tâm lý. May mắn
là tôi không bị điên theo kết luận của bác sỹ nhưng tôi bị trầm cảm rất nặng.
Ngay cả bản thân tôi cũng phải bất ngờ khi thú nhận rằng mình bị chứng hoang
tưởng từ thai kỳ thứ bảy. Làm mẹ với tôi là trách nhiệm quá nặng nề, nó đè nặng
tâm lý khiến tôi lo lắng và mỏi mệt. Tôi sợ rằng mình không làm tròn bổn phận
và trách nhiệm. Tôi sợ con mình sẽ thiếu thốn không bằng con người vì tài chính
của hai vợ chồng quá ít ỏi. Từ nỗi sợ mơ hồ kéo theo những suy nghĩ lệch lạc và
lắm lúc tôi đã không ngừng lại được khi nghĩ đến cái chết của…con bé.
Ngoài thuốc uống hằng ngày, bác sỹ khuyên tôi
đừng ru rú một mình ở nhà. Hãy nhờ người thân hai bên nội ngoại phụ giúp trông
em bé nếu có thể. Hãy cố gắng nghĩ ngơi. Hãy cố gắng giao tiếp với bạn bè, hàng
xóm. Những ngày nghỉ, vợ chồng chở nhau đi công viên, siêu thị. Riêng chồng hãy
quan tâm đến vợ nhiều hơn. Hãy cùng vợ làm việc nhà và chăm con… Nhờ lời tư vấn
hữu ích của bác sỹ tôi đã thấy mình mạnh mẽ hơn, bỏ qua những lo lắng viễn vông.
Tôi dành sự quan tâm của mình đến thực tại và cố gắng làm tốt nhất mọi thứ vì
con. Những câu chuyện không thực dù tốt đẹp hay tồi tệ tôi đều cố gắng không nghĩ
đến. Tôi tin mình sẽ vượt qua được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét