Câu chuyện tôi sắp kể ra đây không có gì đặc sắc hay gây cấn. Nó bình thường thôi, thậm chí rất quen thuộc đến nỗi nếu nói ra có người sẽ nhếch mép bảo chuyện có vậy mà cũng kể. Nhưng tôi vẫn muốn được chia sẻ với mọi người, điều mà mãi sau này tôi mới cảm nhận được – sự ấm áp của bữa cơm gia đình.
Bố mẹ tôi có bảy người con trai – kết quả những lần cố gắng tìm một đứa con gái cho có nếp có tẻ - và vì sinh năm một nên anh hai chưa kịp lớn thì thằng út đã chào đời. Để nuôi bầy con nheo nhóc, mau đói bố mẹ tôi đã phải quần quật gánh nước mướn từ sáng đến tối mịt, ai kêu cũng làm. Tuy cả ngày bù đầu với công việc nhưng cơm ngày hai bữa vẫn thiếu trước hụt sau không được trọn vẹn. Món chính của cả nhà thường xuyên là rau luộc và mắm kho quẹt. Nghèo là thế, khổ là thế nhưng anh em nhà tôi lúc đó rất vô tư, đi học về là lao ngay vào bếp, mỗi người tự xúc cho mình một tô cơm bự rau nhiều, mắm nhiều rồi chạy qua nhà hàng xóm có ti vi vừa ăn vừa xem. Ai cũng lo ăn cho nhanh, cho lẹ để còn chạy đi chơi chứ chưa ai nghĩ sẽ đợi bố mẹ về cùng ăn.
Nhà chín miệng ăn nhưng chỉ hai người làm nên bố mẹ tôi phải bươn chải suốt. Có khi mới một, hai giờ sáng nghe có người gọi bố mẹ tôi lại vội vã đi ngay dù chỉ mới về nhà ăn cơm, ngã lưng lúc mười hai giờ khuya. Do đó, việc chăm nom, dạy bảo con cái bố mẹ đành phải giao cho anh hai. Cần gì thì mẹ dặn rồi anh hai dặn lại mấy đứa em. Cứ như thế anh em trong nhà tự chơi tự chăm sóc nhau. Và vì chỉ toàn anh em trai với nhau nên mọi chuyện đều xuề xòa, qua quít không tỉ mỉ cẩn thận được như mẹ. Ngay cả việc mẹ dặn là chờ nhau về đầy đủ rồi dọn cơm ăn chung anh em tôi cũng chẳng bận tâm. Ai đi học về trước thì ăn trước, ai về sau thì ăn sau thậm chí dù ở nhà đầy đủ người thì đến giờ cơm vẫn mạnh ai người nấy ăn. Lúc đó, tôi cũng thích như thế, vừa nhanh vừa gọn, khỏi phải chờ đợi, bày biện chi cho mắc công.
Sau này, kinh tế gia đình tôi khá hơn trước, cái ăn không còn là gánh nặng của bố mẹ nhưng những bữa cơm chung có đầy đủ thành viên vẫn không bao giờ xuất hiện trong gia đình. Thói quen một khi đã ăn sâu thì khó lòng thay đổi được.
Và rồi tôi có bạn gái. Cách sống và sinh hoạt trong gia đình của cô ấy hoàn toàn trái ngược với gia đình tôi. Còn nhớ, lần đầu tiên ra mắt bố mẹ nàng, ngồi chung mâm cơm nhìn mọi người vui vẻ vừa ăn vừa trò chuyện tôi có cảm giác thân thiết như đây là gia đình của chính mình. Nhờ đó, tôi hiểu thêm về từng thành viên, về nàng và về truyền thống lâu đời của gia đình nàng đó là luôn quây quần bên nhau trong bữa cơm chiều. Dù ai có làm gì, đi đâu, bận như thế nào vẫn luôn cố gắng sắp xếp để có mặt bên mâm cơm cùng với gia đình.
Sau bốn năm yêu nhau, tôi và nàng làm một đám cưới nhỏ, chính thức thành vợ chồng. Ra riêng, không có bố mẹ bên cạnh chăm lo như ngày xưa, nàng trở nên bận rộn hơn bao giờ hết. Không chỉ việc công ty mà nàng còn phải quán xuyến luôn cả việc nhà và dù có bận cách mấy nàng luôn nấu xong bữa cơm chiều chờ tôi về ăn. Thú thật, mỗi khi đi làm về, nhìn dáng vợ loay hoay dọn cơm, ngồi vào bàn thấy đồ ăn nóng sốt thơm lừng tôi vui và hạnh phúc không thể tả. Có nhiều khi tôi đi làm về trễ sợ nàng đói tôi gọi điện nói nàng cứ ăn trước đừng chờ tôi. Vậy mà gọi điện xong lại thoáng buồn khi nghĩ tới cảnh cầm tô cơm ngồi ăn một mình. Nhưng lần nào cũng vậy, dù về trễ cách mấy tôi vẫn thấy nàng ngồi chờ vì nàng cũng giống tôi không chịu nổi cô đơn khi một mình một đũa.
Người ta nói cái gì mình không có thì thường thèm muốn. Có lẽ đúng, khi từ nhỏ tôi không có bữa cơm chung, không cảm nhận được không khí nồng ấm của gia đình lúc quây quần bên nhau. Nên bây giờ tôi rất yêu và rất trân trọng những phút giây ngọt ngào bên vợ con. Hạnh phúc gần gũi và đơn giản lắm, chẳng cần phải tìm đâu xa vì nó nằm ngay trong chính gia đình và người thân của mình.
. Lát về mẹ kể lại cho bố nghe, bố cười đắc thắc:" Subin của anh mà!". Bó tay mấy ông.



