Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010
ông ngoại và mẹ hí hửng đem xe đẩy của bà nội cho Subin ra xài. Ngờ đâu chiếc xe èo uộc ( nghĩa đen lẫn bóng ) không xài được nên bỏ bao cất lại. Đồ của nội cho dù dở cũng kg dám bỏ hic, hic, mua xe mới thì sợ nội lên thăm lại hỏi sao không lấy xe tao cho ra xài, kg mua thì ẳm Subin hoài chịu hổng nổi huhuhu
Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010
Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010
Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010
Tết này chỉ mong có bố ( một bài đã cũ )
Trước tết 3 tháng, nghe bố báo tin có visa đi CH Czech, hai đứa con gái hét toáng lên mừng rỡ: “Bố được đi nước ngoài rồi! Giàu rồi! Tết này có nhiều tiền lì xì rồi!”. Lúc đó, vui quá nghĩ gì nói nấy chứ có biết đâu bố cười mà ánh mắt xa xăm buồn.
Mới hồi nào, đọc báo thấy người ta đưa tin nước Czech ngưng cấp visa cho người lao động nhập cư, cả nhà ai cũng lo. Để chuẩn bị cho chuyến đi lần này, bố mẹ đã liều mượn một số tiền rất lớn, nếu không đi được thì chuyện thế chấp nhà cửa rất có thể xảy ra. Do đó, khi biết có visa, bố mẹ, con cái đã rất mừng. Gánh nặng về tài chính phần nào đã được tháo gỡ. Mãi nghĩ đến chuyện đi chẳng ai nhớ đến chuyện tết này trong gia đình thiếu vắng người đàn ông duy nhất.
Qua “bên đó” được một tuần, bố gọi về nhà với giọng buồn thật buồn. Khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến nước này do đó rất nhiều người đồng hương đã bị sa thải. Và hiện tại, bố chưa thể tìm ngay được việc. Chờ là việc duy nhất mà bố và cả nhà có thể làm. Nhưng dù sao, điều an ủi duy nhất là bố có bà con xa bên đó nên chuyện ăn ở không phải bận tâm. Mẹ nghe xong lặng lẽ gác máy, nước mắt lưng tròng. Không ngờ, cuộc điện thoại đầu tiên của bố gọi về lại buồn đến vậy.
Những ngày sắp tết, bố hay gọi điện thoại về, tâm trạng lạc quan hơn, cười nói nhiều hơn và khoe đã làm quen được rất nhiều người Việt
Không có bố, hai cô gái nhỏ phải tự dọn dẹp nhà cửa. Ngày trước những việc nặng nhọc như lau chùi ở những chỗ quá cao, di chuyển vật nặng trong nhà, một tay bố làm hết. Năm nay, ở nhà chỉ còn phụ nữ nên việc dọn dẹp dường như vất vả hơn. Nhìn hai cô con gái đang trèo thang sơn lại cửa sổ, bất giác mẹ chép miệng:” Ước gì lúc này có bố bây ở nhà!”.
Không khí bữa ăn trong gia đình dường như trầm hẳn. Nhiều lúc đang ăn, mẹ cứ hay nhắc đến bố :”Bố mày thích ăn canh khổ qua dồn thịt này lắm! Trời lạnh, phải ăn món này mới ấm được. Không biết bên đó bố tụi bây ăn uống ra sao?” …Nghe mà xót cả ruột!
Những ngày cận tết, chẳng có ông bố khó tính hay cằn nhằn về chuyện đi chơi của con cái vậy mà chẳng đứa nào thèm đi chơi quá chín giờ tối. Thi thoảng bố gọi về kiểm tra thấy con ngoan quá nên thắc mắc:” Sao con tui ngoan quá vậy?”. Cả hai cô đồng loạt trả lời:” Tụi con lớn rồi hết ham chơi lâu rồi, bố ơi!”. Nhưng bố ơi! Dù sao chúng con vẫn mong được đón giao thừa với bố như ngày xưaThứ Bảy, 16 tháng 1, 2010
Thấp thoáng tết ngày cuối năm
Những ngày cuối của của năm, tôi nhận thấy mình bận rộn, lo toang nhiều thứ. Mọi việc cuốn xoáy tôi đi không cho tôi có chút thời gian ngơi nghỉ. Mà cũng phải thôi! Tết đã đến rất gần, nếu không tất bật thì làm sao xong xuôi hết mọi việc. Việc công ty, việc gia đình cứ mãi xoay vòng. Mức thưởng cuối năm, niềm hạnh phúc được sum vầy vừa làm tôi háo hức, nôn nao, vừa làm tôi vui mừng lẫn lo sợ. Cố chạy cho xong mọi việc đề kịp đón một cái xuân bình yên, an lành tôi đã phải gồng mình đua với thời gian. Khối công việc khổng lồ theo kế hoạch đang vơi dần nhưng khi cái đích sắp đến thì tôi không nhận ra mình đang nghĩ gì, thậm chí không biết mình đang buồn hay vui.
Tết đôi khi làm cho người ta mệt mỏi và căng thẳng. Nhưng tôi chấp nhận! Bởi niềm vui ngày trở về tôi cảm thấy mình bỏ công là xứng đáng.
Ai cũng vậy, dù đi đâu xa vẫn mong quay về vào những ngày tết. Riêng tôi ở quê nhà đang có người mẹ già đang trông ngóng tôi đến lưng còng, chân run. Và còn có đứa em út đang tuổi lớn háo hức mong tôi về đề kể cho nó nghe những điều kỳ thú ở vùng đất xa lạ, đem về cho nó những món quà hấp dẫn mà nó chẳng thể tìm đâu được ở nơi mình đang sống.
Tôi quay về nhà cũng vì chính bản thân. Bởi tôi thèm được ăn những món ăn đạm bạc do chính tay mẹ nấu. Được sáng ra nhẩn nhơ nhấp nháp ly cà phê thơm phức nóng hổi làm từ “ cây nhà lá vườn”, được như ngày xưa mè nheo bà ngoại làm cho hộp mức mít, mức mãng cầu vừa ngọt vừa chua, được hít căng lồng ngực không khí trong lành ở vườn sau nhà, được ngày ngày nhìn ngắm con suối nhỏ có đàn cá bảy màu tung tăng.
Khung cảnh hạnh phúc và bình yên đó chẳng thề tìm được ở nơi nào khác dù có ở một nơi đầy đủ vật chất nhưng thiếu vắng tình thân. Tết ở quê nghèo cũng nhiều sắc màu, cũng trái cây ngũ quả để cúng ông bà, cũng có chậu tắc nặng trĩu quả, cũng có những chậu bông được dán giấy hoa đỏ sặc sỡ. Nhưng tết ở quê nhà còn ngon hơn bởi nồi bánh chưng tự tay mẹ và ngoại thức đêm gói nấu. Còn ngọt hơn bởi các loại mức bí, mức bưởi, mức thơm được làm tại nhà. Còn vui hơn bởi không chỉ họ hàng xa tìm về cùng mừng xuân mà hàng xóm láng giềng cũng í ới gọi nhau chia món ngon và đi đâu cũng nghe người ta chúc tết nhau rôm rả.
Một cơn gió se lạnh chợt thoảng qua, cảm giác lành lạnh làm cho tôi thấy xuân hơn bao giờ hết. Sài gòn thì có bao giờ lạnh đâu trừ những ngày cận tết? Chợt thèm nghe bản nhạc Happy new year để có thêm động lực giải quyết hết núi công việc đang tồn đọng. Tết! Tết! Tết đến rồi…
Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010
Nói về Subin
.
Thứ Tư, 13 tháng 1, 2010
Khoảng lặng của tết.
Lúc còn bé tôi nhận biết tết bằng tiếng pháo. Vì con nít như tôi ngày ấy nghĩ rất đơn giản, pháo gắn liền với tết. Tết mà không có tiếng pháo nổ lốp bốp, đì đùng, vang giòn thì ngày đó không phải…xuân. Khi pháo không còn, tết cứ lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi không ồn ào náo nhiệt như trước. Tôi hụt hẫng mất một thời gian dài vì chẳng còn âm thanh nào của tết để tôi háo hức, chờ mong.
Sau này, tôi mới phát hiện ra mình không nghe được âm thanh của tết bởi mình chưa lắng nghe thật sự. Thật ra, tết vẫn vậy, vẫn như xưa, vẫn luôn ồn ào mỗi khi ghé đến. Tết gõ cửa bằng tiếng nhạc. Nhạc năm mới, nhạc xuân, nhạc chúc mừng vang lên rộn rã khắp mọi nhà, khắp các nẽo đường. Những bài nhạc tuy cũ, xưa như trái đất như Happy New Year; Sài Gòn đẹp lắm; Tết, tết, tết đến rồi…vẫn luôn hợp thời, đúng điệu và làm cho người nghe vui vẻ hân hoan.
Trong lúc lắng nghe âm thanh của tết, hòa mình vào niềm vui đón tết, bất giác tôi phát hiện có một loại âm thanh rất quen thuộc không có trong ngày tết. Nói quen thuộc vì ngày nào tôi cũng nghe, cũng thấy và nhiều lúc không thích nghe âm thanh đó. Có ai ngờ tôi lại nhớ đến trong nó trong giây phút lắng nghe tiếng của xuân.
Tôi nhớ tiếng rao của bà bán rau thường đẩy xe vào hẻm vào mỗi sáng. Bà luôn là người đúng giờ và buôn bán đều đặn nhất tôi từng thấy. Dù trời nắng hay mưa, dù ngày thường hay lễ lạt, bà vẫn cất lên tiếng rao:” rau khooong?” đặc sệt chất giọng miền trung vào lúc bảy giờ sáng.
Tôi nhớ tiếng chị Út gọi con dậy đi học với đủ cung bậc cảm xúc khác nhau. Thằng bé mê ngủ nên sáng nào cũng phải kêu tới năm, sáu lần và mỗi lần là một cách kêu khác nhau. Từ ngọt ngào “con yêu ơi, con yêu à”, đến bực bội “trễ giờ đi học rồi đó con” và tăng dần đến giận dữ “mày mà không đi thì ăn đòn nghen chưa!”. Mỗi khi chị thể hiện đến cảm xúc “bực bội” thì nhà bên đây tôi đã tỉnh ngủ hẳn mà không cần nhờ đến đồng hồ báo thức.
Tôi nhớ tiếng con nít khóc. Con nít xóm tôi nhiều lắm và mỗi khi có một đứa ré lên là sẽ có những đứa khác hòa âm theo. Trẻ con khóc thì nhiều lý do lắm. Khóc vì đói, khóc vì đòi theo mẹ đi làm, khóc vì lười đi học…và mỗi khi chúng khóc thì thường đi kèm với những tiếng quát mắng, tiếng “xẻng” của đồ vật bị đánh rơi.
Những âm thanh đó cho biết một ngày mới đang bắt đầu.
Tôi nhớ có những trưa đang say ngủ, tiếng nhạc cực lớn phát ra từ cái loa của anh bán đĩa dạo làm tôi giật bắn mình.
Tôi nhớ tiếng xe cút kít của chú bán báo dạo. Chú này ngộ lắm! Bán báo mà không rao chỉ để cho âm thanh phát ra từ chiếc xe đạp cũ mèm của mình làm nhiệm vụ. Ai mua quen thì biết nên cũng chẳng cần phải rao lên:”Tin giật gân đây, bà già cưới ông già” thì người ta mới biết bán báo. Muốn đọc báo chỉ cần chờ nghe tiếng xe cút kít.
Tôi nhớ tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch với tiếng rao gấp gáp trong hơi thở đứt quãng của mấy cậu bán giấy dò số.
Tôi nhớ tiếng rao nhẹ nhàng của dì bán bánh bao. Mỗi khi nghe dì cất giọng:”Bánh bao đây!” thì dù không ăn cũng thấy ngòn ngọt trong lòng.
Từ sáng đến tối, những âm thanh của đời sống thường ngày cứ nối tiếp nhau ngân mãi. Có ai ngờ khi nghe nó hằng ngày lại thấy bực bội vì chẳng kiếm đâu ra được giây phút yên tĩnh để nghĩ ngơi, vậy mà giờ đây lại thấy trống vắng khi không nghe thấy. Tiếng rao dài hơi đến mấy cũng phải ngưng, người rao đều đặn đến mấy cũng phải về quê sum họp với gia đình vào ngày tết. Con nít ngày thường nhõng nhẽo, khóc lóc là thế nhưng đến tết thì lại ngoan ngoãn. Chẳng còn ai dậy đi học, chẳng ai đáp trả bằng những tiếng khóc ri rỉ, ấm ức.
Suốt một năm đã nghe, đã cảm nhận quá nhiều tạp âm. Giờ đây dù có nhớ vẫn mong đừng có nó trong những ngày tết. Ngày xuân nên vang lên những tiếng cười, tiếng nhạc rộn rã. Ngày xuân chỉ để người ta chúc nhau năm mới buôn may bán đắt, “tiền vô như nước sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin”. Và dù tết có ồn ào bao nhiêu thì cũng cần lắm một khoản lặng.
Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010
Ngóng tết.
Không biết tự lúc nào, mẹ đã quên đi cảm giác nôn nao, háo hức chờ đón tết. Những bộ quần áo đẹp, những bao lì xì chói đỏ trong ngày đầu năm không còn đủ sức hấp dẫn mẹ. Bởi với riêng mẹ - đã lâu rồi – tết đơn thuần chỉ còn là dịp nghỉ ngơi vui chơi, thư giãn sau những tháng ngày làm việc vất vả. Còn chăng thì tết có làm mẹ vui hơn với tháng lương mười ba và cho mẹ được quây quần bên mâm cơm cùng đại gia đình. Để rồi sau đó, mẹ lại tiếp tục bước vào cái vòng chơi – làm, làm – chơi miệt mài cho đến hết năm.
Nhưng hôm nay đã khác, mùa xuân với mẹ có ý nghĩa lạ, chưa bao giờ mẹ lại cảm thấy trông chờ tết như bây giờ. Mẹ hiểu tại sao có sự thay đổi này và mẹ hạnh phúc vì điều đó: xuân nay mẹ đã có con. Tình yêu bé nhỏ của mẹ đã cho mẹ những cảm xúc mới, những xúc cảm mẹ đã trải qua nhưng rồi chính mẹ lại lãng quên.
Tết đầu tiên của con, tết đầu tiên có con bên mẹ, mùa xuân chừng như rộn rã hơn, tươi tắn hơn và cũng đầm ấm hơn. Nhìn con say ngủ trên chiếc võng, mẹ thầm tưởng tượng đến hôm mùng một tết, con mặt chiếc áo yếm mới màu xanh da trời trông sẽ rất đáng yêu. Chắc chắn, lúc đó mọi người sẽ tranh nhau ẵm con để lấy hên đầu năm. Và dĩ nhiên con cũng sẽ nhận được thật nhiều lời chúc tết cùng với bao lì xì đỏ. Chỉ có điều con trai ba tháng tuổi của mẹ vẫn chưa biết chúc tết và cầm bao lì xì nhưng không sao tới ngày đó mẹ sẽ may cho con một chiếc túi thật xinh xắn đeo trước ngực để ông bà và các bác có thể cho tiền mừng tuổi vào đấy.
Bất giác, mẹ bỗng nhớ tới những cái tết cũ, những cái tết mà mẹ chẳng bao giờ ngủ thẳng giấc suốt đêm vì nôn nao bởi cái hẹn đi chơi của ông bà ngoại. Mẹ nhớ cái không khí nhộn nhịp ngày đầu năm, trong khi người lớn rộn rã cùng nhau làm đồ ăn dưới bếp thì trẻ con lăng xăng chạy giỡn trên nhà. Để rồi khi nghe có tiếng hô:”xếp hàng” thì tất cả mọi người từ lớn đến bé đều khoanh tay xếp thành một hàng dọc ngay ngắn, ngoan ngoãn chúc tết bà cố và nhận phong bì đỏ may mắn từ bà. Mẹ nhớ món si rô bạc hà the mát do chính tay bà cố làm, mùi vị ngọt thanh, độc đáo mà sau này mẹ chẳng thể tìm thấy ở đâu được. Mẹ nhớ tiếng cười giòn tan pha lẫn tiếng hạt dưa được cắn tí tách trong buổi nói chuyện rôm rả của đại gia đình. Lần lượt từng kỷ niệm, từng khoảnh khắc bỗng dưng ùa về sống động trong tim mẹ.
Càng nghĩ, càng nhớ mẹ lại càng mong cho mau đến tết. Không chỉ vì tết vui, tết đầm ấm mà vì tết nay mẹ có thêm “mùa xuân nhỏ” cùng đón giao thừa. Tết ơi! Mau đến nhé!
Bút
Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010
Subin co' tiến bộ!
Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010
ĐẰNG SAU MỘT BẢN ÁN
Cũng chẳng còn gì để mà ầm ĩ nữa. Vụ án đã khá lâu rồi. Những gì giật gân cũng đã được giới truyền thông khai thác đến cạn kiệt. Những gì thuộc về khía cạnh đạo đức, lối sống, tư duy, quan điểm… cũng đã được mang ra mà bình luận, mà phán xét. Giờ đây, cái mà người ta để ý lại đi theo một chiều hướng khác.
Cô gái vốn là bạn của con trai nạn nhân. Cô đến chơi nhà. Ông bố thấy cô gái xinh đẹp, hay chuyện và cá tính. Qua vài lần tán tỉnh từ xa, cô trở thành người tình của ông từ lúc nào chẳng biết. Cuộc sống sinh viên của cô đương nhiên là khó khăn, nhất là với một cô gái từ ngoại tỉnh về trọ học như cô. Người ta hiểu rằng ông là người ít nhiều cũng trợ cấp cho cô tiền bạc, vật chất.
Rồi cô cũng đến lúc cô có người yêu. Cô trân trọng tình cảm này và sắp đến ngày ra trường, cô quyết định từ bỏ tất cả các mối quan hệ loằng ngoằng khác, để tập trung vào người đã đặt vấn đề cưới hỏi với cô. Một trong những người mà cô quyết định dứt áo cho bằng được là ông bố của cậu bạn trai nọ.
Khốn thay, điều này lại rất khó khăn. Không phải từ phía cô mà từ phía đối tác của cô. Ông o ép, dọa dẫm cô nếu không tiếp tục quan hệ với ông. Và miếng võ mà cô sợ nhất là ông đe dọa sẽ công khai toàn bộ quan hệ của hai người với người yêu của cô.
Trong phút giây bị kích động đến tột cùng, cô đã dùng con dao của chính nạn nhân mà cô tình cờ nhìn thấy, tước đi mạng sống của ông. Một tội ác không thể tha thứ và đáng bị trừng phạt. Hiển nhiên là như thế !
Vậy thì còn điều gì đáng nói ở đây ?
Trong phần luận tội, người ta nêu ra nhiều quan điểm trái ngược nhau như động cơ của tội ác, trạng thái tinh thần lúc đó, sự o ép của chính nạn nhân... và nhiều điều khác nữa. Tuy nhiên, có hai vấn đề mà theo tôi, có lẽ nên nhìn nhận khác đi đôi chút.
Người ta lập luận rằng không thể nói việc ông sàm sỡ cô là nguyên nhân của trạng thái bị kích động mạnh được. Bởi vì cô đã quan hệ với ông nhiều năm và đương nhiên là chuyện ấy đã diễn ra nhiều lần (điều này chắc hẳn là đúng) và cô cũng đã quen với việc quan hệ như thế với nhiều người (có thể điều này cũng chưa chắc đã sai). Vậy thì, thêm một lần nữa, đâu có gì là quan trọng. Đâu có thể nói là vì nó mà bị kích động được.
Điều này thì hình như không đúng !
Tôi nhớ có lần đọc một cuốn sách của David Rubenser, một chuyên gia y khoa của Mỹ. Ông có nói đại ý rằng tâm lý phụ nữ thật kỳ lạ. Khi thích, khi yêu, họ có thể cho ta tất cả. Khi hết yêu, hết thích thì một hạt bụi trên người họ, chúng ta cũng đừng hòng mà lấy được. Suy rộng ra, khi còn yêu, chuyện ấy với phụ nữ là rất bình thường và thiêng liêng, khi hết yêu, thì vẫn chuyện ấy, họ lại ghê sợ và tránh né như tránh né bệnh dịch.
Vì thế, với suy luận trên, có lẽ chúng ta không nên vội vàng khi nói rằng cô ấy đã làm chuyện ấy nhiều lần rồi thì cũng sẽ làm chuyện ấy thêm một lần, thêm vài lần nữa chẳng là gì cả.
Chuyện tiếp theo người ta kết luận rằng quan hệ nam nữ vô đạo đức của cô đáng bị lên án và là tiếng chuông cảnh báo cho một tầng lớp nữ sinh viên hiện nay có lối sống buông thả, suy đồi để rồi chuốc lấy tai họa cho gia đình, cho bản thân và là gánh nặng đối với xã hội.
Kết luận này đúng. Nhưng chưa đủ!
Khi chúng ta ca ngợi, hay lên án một quan hệ nào đó, chúng ta phải ca ngợi và lên án cả hai bên, tức là cả hai đối tác đã tạo ra quan hệ ấy. Một mình cô không thể làm ra quan hệ sinh viên-đại gia (giả sử chúng ta đặt tên cho quan hệ này là như thế) mà phải cả hai bên chứ! Cứ cho là cô gái rất muốn, rất chủ động, rất tinh quái, rất rất ... gì gì đi chăng nữa thì một mình cô cũng có làm nên được quan hệ ấy đâu. Chưa kể, theo chứng minh của cơ quan chức năng thì cô lại không phải là người chủ động.
Trong rất nhiều điều đọng lại sau bản án này, tôi cứ suy nghĩ mãi về hai vấn đề nói trên.
Thứ Năm, 7 tháng 1, 2010
Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010
MỘT TUẦN ĐI LÀM CỦA CÁCH CÁCH
Một hôm sếp vào phòng anh:
- Này, cậu có thể giúp tôi một việc được không?
Anh hơi ngạc nhiên. Thường sếp vẫn ra lệnh. Hôm nay lại lịch thiệp hỏi "có thể giúp được không". Điều đó khiến anh cảnh giác.
- Vâng, có chuyện gì thế ạ? - Anh dè dặt hỏi.
Sếp tự kéo ghế ngồi xuống cạnh anh và nói đủ để hai người nghe: - Tôi vừa được gửi gắm một "cách cách" mới tốt nghiệp đại học. Nó là con gái một sếp ở trên. Chưa biết trình độ thế nào. Nhưng, cậu biết rồi đấy, lũ con ông cháu cha lớn trên nhung lụa này có những đứa rất dở hơi cám hấp, nhưng cũng có những đứa chẳng đến nỗi nào. Vấn đề là phải biết huấn luyện cho chúng làm việc. Đưa nó đến đơn vị khác thì chắc chắn là nó sẽ trở thành thứ ăn không ngồi rồi, gai mắt tất cả mọi người. Nên tôi nghĩ giao nó cho cậu, cậu cứ lạt mềm buộc chặt, có khi lại được.
Anh phục ông sếp. Ông luôn biết cách buộc người khác phải đồng ý. Cứ kín đáo khen ngợi thế này thì ai nỡ từ chối, ngay cả khi bị tọng vào họng một món chẳng ngon lành gì.
Sáng thứ Hai "cách cách" đến. Trái ngược với suy đoán của anh, nàng khá xinh xắn, ăn mặc cũng có gout và tỏ ra lễ phép.
Anh giải thích yêu cầu của công việc, lịch làm việc, thói quen sinh hoạt trong phòng, giới thiệu cô với các thành viên khác, rồi giao việc đầu tiên cho cô.
Gần cuối giờ chiều, anh đi qua chỗ cô ngồi để hỏi xem công việc đã làm đến đâu. Nhưng không thấy cô ở đó. Mọi người nói từ đầu giờ chiều đã không thấy cô đến. Thôi thì ngày đầu tiên, không thể đòi hỏi hơn.
Sáng thứ Ba, lúc giao ban đầu giờ cũng không thấy cô. Gần 10 giờ cô mới tới. Anh hỏi sao đến muộn thế, cô nói: "Em phải ngủ dậy thì mới tới được chứ!"
Anh nghiêm giọng: Em đã đi làm, thì phải đi đúng giờ, phải tuân thủ quy định của công ty.
Cô tỏ vẻ hoảng hốt: "Vậy em phải làm thế nào?".
Anh trả lời: "Tối không đi chơi. 10 giờ đi ngủ. Mua cái đồng hồ báo thức, để chuông lúc 6h30".
Cô không nói gì. Sáng thứ Tư, chuông giao ban reo, thì cô cũng ùa vào phòng. Mặt mũi phờ phạc như chưa tỉnh ngủ hẳn. Đến trưa, cô đi qua phòng anh: "Em xin phép chiều nay nghỉ ạ". "Sao thế?" - anh hỏi. Cô ngập ngừng: "Em buồn ngủ. Anh mà không cho phép em nghỉ, thì thể nào chiều nay em cũng ngủ gật. Nếu sếp nào đi qua nhìn thấy sẽ khiển trách anh vì quản lý nhân viên không tốt."
Anh buồn cười vì cái lập luận đe dọa kiểu trẻ con của cô, nhưng thấy cô ta nói thật nên gật đầu đồng ý.
Thứ Năm, mãi đến đầu giờ chiều cô mới đến và vội vã giải thích ngay: "Em quên để chuông đồng hồ, 10 giờ em mới dậy, có sửa soạn đến công ty thì cũng nghỉ trưa mất rồi, nên em ở nhà ăn cơm luôn cho nó lành anh ạ."
Anh lắc đầu.
Sáng thứ Sáu, chuông điện thoại của anh vang lên đúng vào lúc chuông giao ban. Cô gọi điện: "Em đây anh ạ. Mẹ em gọi cho anh chưa ạ? Chưa ạ? Ơ buồn cười nhỉ? Em phải đưa mẹ em đi chùa. Mẹ em bảo để mẹ em gọi điện cho anh, nhưng em vẫn phải xin phép. Thế anh nhé."
Cô đi chùa cả ngày. Sáng thứ Bảy (công ty anh chỉ nghỉ Chủ nhật), 5 phút trước khi giao ban, cô vào phòng anh với một giỏ hoa quả bánh kẹo: "Anh ơi, đi lễ có lộc. Mẹ em gửi cho anh".
Anh cau mày: "Cho anh gửi lời cảm ơn mẹ em. Nhưng nhiều quá, anh lấy một quả, em mang sang mời cả phòng đi."
"Vâng ạ, nhưng anh ơi..." - cô ngập ngừng. Anh hỏi: - Có chuyện gì nữa thế?
- Thế này ạ, bạn trai em hôm nay muốn đưa em đi trượt cỏ. Nó đang đứng đợi ở dưới kia. Anh cho em nghỉ nhé. Em mà không đi, nó bỏ em thì chết, mất công lừa mấy năm nay.
Anh lắc đầu ngao ngán: "Thôi em đi đi".
Cô cười hớn hở: "Vâng, em cảm ơn anh ạ".
Thứ Hai, giao ban xong, anh gọi cô sang phòng, rót nước mời cô uống rồi đột ngột hỏi: "Này, em có cần tiền không?"
Cô hãnh diện lắc đầu: "Không, anh ạ."
- Vậy, em đi làm làm gì?
- Làm gì ấy ạ? Chẳng lẽ em lại không đi làm gì? Học xong đại học thì cũng phải đi làm chứ ạ. Mình ở nhà, đằng nhà giai nó khinh cho anh ạ.
- Thế sao em lại đến làm việc ở đây?
- Em cũng chẳng biết. Bố em bảo ở đây có cơ hội phát triển.
Anh gật đầu: - Bố em nói đúng đấy. Chỗ này có cơ hội phát triển. Nhưng cơ hội đó dành cho những người thực sự làm việc. Mà những người thực sự làm việc là những người cần tiền. Em không cần tiền, em không cần phấn đấu thì phát triển làm gì?
- Vầng. Đấy là bố em bảo thế. Chứ em cũng có cần cơ hội phát triển đâu. Mà công việc ở đây nghiêm nhỉ anh nhỉ?
- Đúng thế, em có thấy là phong cách làm việc của em rất không phù hợp với công ty không? Không dậy được sớm, phải chiều mẹ, chiều người yêu thế thì làm sao thực hiện được công việc được giao? Như thế không sớm thì muộn cũng trở thành cái gai trong mắt mọi người, thành đề tài đàm tiếu...
- Thế ạ. Gay go nhỉ? Sao đi làm phức tạp thế nhỉ? - cô lo lắng.
- Cũng chẳng phức tạp lắm đâu. Vì đây là công ty nên phải làm việc trong môi trường cạnh tranh cao. Sao em không nói bố xin cho đến làm ở cơ quan hành chính sự nghiệp nào đó? Ở đó công việc nhàn hạ, kỷ luật làm việc cũng nhẹ nhàng hơn, em làm ở đó tha hồ mà đi chùa với mẹ, đi trượt cỏ với bạn trai...
- Ối, thật thế hả anh? - cô mừng rỡ hỏi.
Anh gật đầu. Cô nói luôn: "Thế anh cho em nghỉ luôn hôm nay nhé. Để em bảo bố em đổi."
Cô nghỉ luôn. Một tháng sau, cô gọi điện cho anh líu ríu: "Anh ui, em đi làm chỗ mới rồi. Sướng cực. Thoải mái lắm. Cảm ơn anh đã tư vấn cho em nhé. Hôm nào em mời anh đi ăn cơm nhé."
Tại cuộc họp của công ty mấy hôm sau đó, sếp hỏi khẽ anh: "Cậu làm thế nào mà đẩy được cục nợ đi thế?". "Đơn giản thôi anh ạ. Em làm theo "Đắc nhân tâm". Em nói thật với nó và chỉ cho nó thấy như thế nào thì tốt cho nó hơn".
nguồn: http://vmcinhanoi.blogspot.com
Bói chơi đầu năm
Với bạn, năm nay sẽ là năm của tình yêu! Cuộc phiêu lưu tình ái của hai bạn bắt đầu từ bấy lâu, nay sẽ đi đến hồi kết với nhiều may mắn ngay từ thời điểm sang xuân. Còn nói gì được hơn nữa nhỉ… Bạn sẽ như chú cá nhỏ được vẫy vùng trong nước và sẽ thể nghiệm một câu chuyện thần tiên! Cuộc sống sẽ chẳng có giá trị gì nếu không có tình yêu và tình yêu này chính là cái mà bạn mong muốn. Hãy đón nhận và cảm nhận tình yêu đó bằng nhịp đập trái tim. Tình cảm của bạn sẽ thúc đẩy bạn thực hiện những dự định trong tình bạn, tình yêu hay trong nghề nghiệp tùy theo sự mách bảo của trực giác vào thời điểm cuối năm!
Công việc
Những dự định còn ở dạng phôi thai thì năm nay có thể sẽ ra đời. Bạn phải hình dung từ đầu đến cuối công việc để xem nó sẽ được thực hiện ra sao. Có thể bạn nên nghĩ đến chiều hướng thay đổi vị trí công việc của mình. Bạn sẽ có ý định muốn chuyển công tác, muốn tạo lập và nghĩ đến những thị trường mới. Hãy cảnh giác khi sao Hỏa và Mặt trời chiếu vào cung chiếu mệnh. Không nên thiếu cảnh giác và hãy giữ chặt lấy những thành quả của mình. Đừng khởi động lại tất cả mọi việc từ con số không! Trừ khi điều đó là cần thiết. Những ngày chủ chốt trong năm của bạn sẽ là: 01/01, 11/01, 28/02, 14/03, 03/04, 03/06, 11/07, 01/08, 23/08, 14/09, 26/09, 01/10, 06/11 và 07/12. Hãy chú ý đến những ngày đặc biệt này, nó sẽ cho phép bạn sẽ nắm bắt được tốt hơn những cơ hội trong năm!
Tiền bạc
Hết mua lại bán. Bạn sẽ trở thành người chuyên về bất động sản hay thành « thương nhân » nói chung? Nhưng chắc chắn một điều là bạn sẽ trở thành nữ doanh nhân! Thời gian luôn căng thẳng với những doanh nhân là nữ. Thời gian dành cho công việc nhiều hơn thời gian cải thiện cuộc sống. Đừng tỏ ra bất lực. Chồng bạn không phải là tỉ phú dầu mỏ, nhưng bạn lại có những ý tưởng kinh doanh… Hãy sử dụng sự khéo léo của mình để thoát ra khỏi sự túng quẩn về tiền bạc. Sao Mộc và sao Thiên vương sẽ đồng lòng giúp đỡ bạn nên tình hình của bạn sẽ được thay đổi cơ bản theo chiều hướng tích cực. Thời kỳ may mắn sẽ giải thoát bạn khỏi sức nặng của những yêu cầu về vật chất. Trong khi chờ đợi cơ hội đó, bạn hãy giảm bớt chi tiêu từ tháng Giêng đến tháng Tư đi nhé…
Sức khoẻ
Bạn cảm thấy cô đơn khi đối diện với chính mình. Điều đó không giống với con người bạn… Một chút chua xót trong lòng, giọng nói run run và nước mắt cứ đầm đìa… Bạn đừng bi quan nữa, đừng để mình bị chìm đắm trong nỗi buồn như thế. Chờ đợi là tình trạng khó chịu nhất nhưng đôi khi nó lại rất cần thiết. Bạn hãy cố chịu đựng và đối với các bạn làm trong ngành nghệ thuật thì hãy chủ động trở lại sân khấu ngay khi có cơ hội, nhất là vào nửa cuối của năm. Hãy thay đổi suy nghĩ của mình bằng việc tổ chức các cuộc giải trí hay hội hè với bạn bè thường xuyên nhất có thể. Ngoài ra, việc giao lưu với mọi người qua các trang web cũng rất tốt cho tinh thần của bạn đấy!