Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Làm đi, đừng than vãn

Phòng kinh doanh nơi tôi làm việc trước đây được sếp “ưu ái” đặt tên là “phòng than”. Vì cứ mỗi lần sếp giao nhiệm vụ mới hoặc đề xuất một ý kiến lạ là cả phòng đều lắc đầu kêu ca: không được, khó lắm sếp ơi. Tiếp đó là những lời phản biện hay nhất, hùng hồn nhất, có lý nhất được đưa ra để chứng minh việc sếp giao thật sự là điều không thể.

Chỉ đến khi sếp nghiêm mặt bảo: “Làm đi, đừng than vãn” thì những xôn xao, nghi ngờ mới bị dập tắt. Bởi tất cả đều biết “bàn ra” trong lúc này chỉ làm sếp thêm nổi giận.

Tưởng là khó nhưng có bắt tay vào việc rồi mới thấy những trở ngại ban đầu hóa ra không quá phức tạp. Mọi vấn đề đều có thể giải quyết dễ dàng theo từng bước. Và khi công việc hoàn thành, kết quả tốt đẹp, mọi người đều có chung cảm giác vui vẻ, nhẹ nhàng; trái ngược hẳn với sự nặng nề, bức bối lúc đầu. Qua một thời gian dài với nhiều dự án thành công, sếp mới đồng ý bỏ chữ “than” khỏi phòng của chúng tôi.

Tuy bây giờ tôi đã đổi việc mới nhưng lời sếp trách ngày nào tôi vẫn nhớ in và lấy đó làm tiêu chí cho mình: “Việc đã giao thì trước sau gì cũng phải làm. Tại sao không nhận việc với tâm trạng vui vẻ mà cứ phải kêu ca, than vãn để bản thân thấy lo sợ còn người khác phiền lòng? Chính tâm lý ngại khó cản trở các bạn chứ không phải công việc làm khó các bạn”.

Bụi thời gian

Không thể im lặng và chịu đựng được nữa, em đã bung hết cảm xúc của mình và biến nó thành cuộc đấu khẩu quyết liệt giữa hai vợ chồng.

Ai cũng có lý lẽ riêng và không ai chịu nhận lỗi. “Cuộc chiến” chỉ tạm ngưng khi chồng giận dữ bỏ đi, để lại sau lưng tiếng sập cửa thật lớn và tiếng khóc rưng rức của vợ.

Còn lại một mình, chẳng thể suy nghĩ vì cả người đông đặc bởi sự giận dữ và nỗi thất vọng, em quyết định gom hết đồ đạc để về lại nhà mẹ. Trước khi bỏ đi, em nhìn lại một lần nữa nơi chốn đầy ắp những kỷ niệm. Đằng kia, cái ghế lười nơi hai đứa vẫn hay chụm đầu ngồi xem phim mỗi tối. Trên bàn, bộ tranh ghép vẫn còn dang dở. Và treo trên tường kia, nơi đầu giường, là tấm hình cưới của hai ta với nụ cười rạng rỡ.

Ngày cũ chưa quá xa, thế nhưng hai ta đã đổi khác quá nhiều. Với em, anh không còn nhường nhịn trong từng câu nói, từng hành động. Anh không còn giữ được sự quan tâm như thuở ban đầu yêu đương nồng say. Với anh, em quá tính toán chi li. Em hay càm ràm như một bà già trái tính. Em quá xềnh xoàng khi cùng anh ra ngoài… Còn nhiều, nhiều nữa những bức xúc cứ âm ỉ, chờ đến ngày hôm nay mới bùng phát thành ngọn lửa lớn.

Em lại gần tấm hình cưới và nhìn kỹ hơn. Bụi đã đóng một lớp dày lên khung ảnh. Từ lúc treo nó lên đến giờ, em chưa một lần quét dọn, lau chùi. Hôn nhân của chúng mình cũng vậy, chẳng ai chịu làm mới mà chỉ im lặng đứng nhìn lớp bụi bám vào với sự khó chịu. Em quyết định không đi nữa. Em sẽ chờ anh về. Em sẽ lắng nghe và tập quen với việc chấp nhận những thay đổi. 

Người... nhạt!


PNO - Là mối tình đầu của nhau, yêu nhau hơn sáu năm nhưng đến giờ tôi vẫn chưa nghĩ đến chuyện sẽ lấy anh. Ba mẹ tôi bắt đầu hối thúc, tôi chỉ biết cười vì tự hiểu sẽ không có chuyện tôi thành vợ anh.


 Thời sinh viên, anh học rất giỏi, năm nào cũng được học bổng. Ra trường, anh kiếm được một công việc ổn định với mức lương kha khá. Tính anh hiền lành, cư xử với tôi rất từ tốn, ân cần. Mỗi khi hai đứa ngán cơm bụi, anh luôn là người chủ động rủ tôi về nhà anh ăn cơm. Lần nào anh cũng đảm nhận vai trò bếp trưởng, tôi chỉ việc ngồi chờ và thưởng thức. Một người đàn ông như thế thì tôi còn đòi hỏi gì nữa? Vẫn còn! Tôi trông chờ ở anh một ý chí cầu tiến, một thu nhập đáng kể để tôi có thể yên tâm xem anh là chỗ dựa trọn đời.

Tôi không thích làm dâu, anh cũng không muốn ở rể. Cách duy nhất dung hòa được ý muốn của hai đứa là phải có nhà rồi mới kết hôn. Ngoài ra, tôi còn muốn dư dả chút ít để phụ giúp cha mẹ. Tôi không muốn chuyện tiền bạc trở thành mối quan tâm hàng ngày và là kẻ phá hoại hạnh phúc sau này của chúng tôi. Anh cũng đồng ý với tôi về điều đó nhưng sau bao năm, vẫn thấy anh bình thản dừng chân tại chỗ, chưa có hành động cụ thể nào về việc kiếm thêm thu nhập. Nhiều lần, tôi hỏi anh có ý định làm thêm gì đó không thì anh lắc đầu, bảo thật tình là anh cũng không biết làm gì khác. Tôi gợi ý anh nên kinh doanh cái này, cái kia phù hợp với sở trường của anh, tất bật ngược xuôi tìm cách tạo quan hệ giúp anh làm ăn nhưng lần nào anh cũng lắc đầu nói không làm được, dù chưa hề thử sức. Được vài lần tôi thấy nản, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

 
Càng ngày tôi càng thấy anh nhạt nhẽo. Đi bên anh, tôi chẳng còn thấy vui vẻ, hạnh phúc, chỉ thấy chán chường và thất vọng. Những người biết chuyện đã cười mỉa cho là tôi quá tham lam khi đã có một chàng trai thông minh, hiền lành vẫn chưa hài lòng, còn đòi hỏi quá nhiều. Nhưng, nếu sống với một người chỉ biết bằng lòng với hiện tại và không có ý chí cầu tiến thì liệu sau này tôi có tìm được hạnh phúc?

Nhận lỗi


PN - Tôi và vợ vừa xảy ra một “cuộc chiến”. Vấn đề chẳng có gì nghiêm trọng nhưng hóa ra nó lại châm ngòi cho sự bùng nổ cảm xúc giận dữ của cả hai. Trong chuyện này, thật sự chỉ mình tôi là người có lỗi. Nghĩ lại, nếu như lúc đó tôi chịu bình tĩnh, cười xòa hay nịnh vợ vài câu thì chắc nhà cửa không đến nỗi xào xáo.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Thường ngày, vợ tôi luôn dậy sớm chuẩn bị hai phần cơm hộp cho cha con mang theo ăn trưa. Nhưng do sáng đó phải thêu hàng gấp để giao cho khách đúng hẹn, cô ấy không thể xuống bếp nấu ăn như mọi ngày. Để có cơm cho con mang đi học, cô ấy lay tôi dậy và giục tôi vào bếp. Đang còn ngái ngủ, mắt mở không lên, chưa kịp tỉnh hẳn nên tôi phát cáu. Đã vậy không biết nấu gì, hỏi vợ thì cô ấy lạnh lùng chỉ vào tủ lạnh kêu tùy ý chế biến.
Ngày thường, vốn quen với việc mở mắt dậy là nhâm nhi cà phê, đọc báo, hôm nay tự dưng rối lên vì cơm nước nên tôi đâm quạu. Tôi trút nỗi bực dọc của mình xuống cái chảo, xuống chai dầu, xuống cái trứng. Tôi dằn mạnh con dao xuống cái thớt, củ hành tây tan nát nham nhở. Tôi bật lửa lớn và chiên trứng. Ngờ đâu, bên trong miếng trứng chưa kịp chín, bên ngoài đã cháy đen nhẻm. Vợ tôi nghe mùi khét nồng nặc chạy xuống thì món trứng chiên đã không thể cứu vãn.
Cô ấy gắt: “Trời! Nấu cái gì mà cháy đen vậy. Thôi lên nhà đi để em nấu cho”. Nhìn vẻ mặt thất vọng của cô ấy, bỗng nhiên tôi thấy mình bị chạm tự ái. Vợ tôi thừa biết từ hồi nào đến giờ tôi chỉ biết nhặt rau, lột hành, tỏi và rửa chén. Thỉnh thoảng vì muốn lấy điểm với vợ, tôi có “ra tay” xào mì gói và luộc rau, luộc trứng. Chỉ như thế mà bắt tôi “đứng bếp” một mình thì đúng là quá sức. Không hiểu cho chồng thì thôi, lại còn lớn tiếng, cháy cái này thì chiên lại cái khác, làm gì mà phải tỏ thái độ “hiếu chiến” như vậy? Sẵn đang bực, tôi nói cho đã nư: “Giỏi vậy sao hồi nãy không nấu mà sai chồng? Lúc nào cũng ra vẻ quan trọng”. Tưởng vợ tôi sẽ im lặng như mọi lần, ai ngờ cô ấy “trả” lại: “Ừ, quan trọng vậy đấy! Anh làm chồng kiểu gì mà không biết phụ vợ, chỉ lo ăn với ngủ. Nhờ có một chút mà hằm hừ rồi dằn mâm xáng chén. Anh tự coi lại mình đi!”. Tiếp theo đó là những lời la hét tranh nhau kể tội “đối thủ”.
Sau một đêm dài gần như không ngủ được vì tiếng… thút thít của vợ, tôi thấy mình có lỗi vì những tự ái không đáng. Một sai lầm ngớ ngẩn. Nhớ lại chuyện buổi sáng, tôi không hiểu sao mình lại thấy tức giận với vợ. Có lẽ tôi sợ cô ấy nhận ra sự kém cỏi của mình. Tôi sợ mình không còn đủ sức “ra oai” với vợ. Và cách hay nhất để tỏ rõ cho vợ thấy mình không hề “yếu” là thể hiện quyền lực, dù điều đó chẳng vui chút nào.
Rốt cuộc, sau khi đã "giải quyết khâu oai", tôi lại chẳng thấy vui, thậm chí còn thấy mình thật tệ vì không giúp đỡ vợ. Vai trò trụ cột hóa ra lại chẳng giúp ích lúc người thân cần nhất. Khi đã hiểu thông, mọi tức giận tự ái tan biến hết. Tôi đã xin lỗi vợ, thật chân thành và rất “nhỏ giọng”. Khi thấy vợ chịu cười xòa, bỏ qua chuyện cũ, tôi mới thấy mình… chiến thắng.

Cây kim


PN - Chị như chết lặng. Phải mất một lúc lâu chị mới cảm nhận được nhịp tim mình đang đập. Những điều chị vừa nghe là thật. Rất rõ ràng. Không phải do trí tưởng tượng hay ảo giác.

Anh gọi về cho chị, hỏi thăm tình hình ở nhà, con đã đi học chưa, chị đã đi chợ chưa? Chị hỏi lại anh đang ở đâu, làm gì? Anh trả lời đã đến chi nhánh ở Cần Thơ và đang chuẩn bị vào phòng họp. Nói rồi anh bảo chị tắt máy vì đã đến giờ họp. Chị dạ nhưng vẫn để máy vì lần này chị muốn anh tắt máy trước. Bất chợt, chị nghe giọng anh vang lên rất rõ: “Em ơi anh đói quá! Mình đi ăn phở nha”. Chưa kịp hiểu chuyện gì, chị lại nghe một giọng nữ cười khúc khích: “Mới đó đói rồi hả? Đi ăn về phải bù cho em gấp đôi đó nha!”. Một giọng cười khả ố vang lên làm chị thấy “gai” cả người.
Anh phủ nhận mọi chuyện, đổ thừa điện thoại nhiễu sóng. Anh nói, biết đâu giọng giống giọng. Anh hỏi cắc cớ có phải chị ở nhà rảnh quá nên kiếm chuyện gây cho vui. Giọng anh nói chắc nịch, lý lẽ anh hùng hồn, thái độ anh giận dữ. Trong phút chốc chị như thấy mình có chút áy náy vì đã hiểu lầm anh. Nhưng khi anh đi rồi, một mình bình tĩnh suy nghĩ, chị thấy mình như bị anh lừa thêm lần nữa. Lời nói gió bay, không có bằng chứng, chị chỉ biết lặng lẽ cho qua.
Ngồi vào bàn làm việc của chồng, chị nhìn chằm chằm vào màn hình, hai tay run rẩy. Chị biết, một khi đã bắt đầu thì không thể ngừng lại, hạnh phúc lâu nay chị vun đắp có thể sẽ tan tành. Nhưng chị không phải con bù nhìn, chị không thể tiếp tục im lặng để mặc chồng muốn làm gì thì làm. Chị lên Google tìm mọi thông tin liên quan đến anh. Tất cả đều “sạch sẽ”. Không có gì để chứng minh anh ngoại tình. Nếu trên mạng không có thì chắc chắn phải có trong máy. Chị kiên nhẫn mò mẫm từng ổ đĩa, từng thư mục. Vẫn không có gì. Chị lục tung cả hộc tủ để tìm. Cuối cùng, chị tìm thấy chiếc USB bé xíu được cất kỹ trong hộp điện thoại cũ. Những gì chị muốn thấy đã tìm được.
Chị ngồi chết lặng trước những tấm hình hạnh phúc của hai người. Một người phụ nữ xa lạ đang cười rất tươi trong vòng tay chồng chị. Chị chẳng biết nên khóc hay nên cười, mọi cảm xúc biến mất, nói đúng hơn là chỉ còn mỗi cảm giác đau từ tâm hồn đến thể xác. Ban đầu, chị chỉ muốn tìm bằng chứng để định tội chồng, để vạch mặt chồng, để “nhắc” chồng đâu mới là nhà. Nhưng giờ thì…
Chị dọn sẵn cơm đợi chồng về. Chờ anh ăn xong, chị mới đem chiếc USB ra. Lần này, anh chẳng còn vẻ hùng hồn, chẳng còn điều gì để bào chữa. Cái USB ấy anh đã cất rất kỹ trong ngăn bàn, nơi chị không bao giờ dám đụng đến nếu chưa hỏi qua ý kiến của anh. Anh “rẽ ngang” vì chị không còn mới, chị làm anh nhàm chán vì sự lặp lại và lỗi thời của mình. Anh không nghĩ sẽ bỏ chị nhưng anh muốn trải nghiệm cảm giác mạo hiểm và chinh phục. Mọi tính toán đều rất cặn kẽ. Anh đã gói kỹ những vụng trộm của mình trong một chiếc bọc quá dày và an tâm vì suốt bốn năm qua nó không bị rò rỉ. Nhưng “cây kim” dù có nhỏ bao nhiêu, dù giấu kín đến đâu thì một ngày nào đó nó vẫn lòi ra, đâm vào tay kẻ giấu nó, rướm máu.

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Chồng đi nhậu

Dạo gần đây, tần suất đi nhậu của chồng ngày một tăng. Thật sự vợ không thích tí nào! Nhất là trong thời gian này, vợ đang vô cùng mệt mỏi vì bầu bì.

Vợ sẽ không bao giờ nhăn nhó hay càm ràm việc chồng đi nhậu nếu hôm đó công ty của chồng tổ chức sự kiện hoặc nhân dịp gì đó. Đằng này, cứ đến cuối tuần là chồng lại gọi điện báo, em ơi anh về trễ chút nhé. Và “trễ” của chồng là gần 12 giờ đêm mới khật khưỡng gõ cửa, vợ ơi mở cửa anh vào. Thử hỏi có người vợ nào giữ nổi bình tĩnh khi thấy bộ dạng của chồng mình như thế?

Thật khó để khuyên can chồng đừng nhậu. Vì nhậu là giao tiếp, là cách giải quyết vấn đề không thể giải quyết trong công ty, là thể hiện bản lĩnh nam nhi… Bao nhiêu lý do chính đáng được đưa ra để chứng minh việc chồng đi nhậu là chuyện bất khả thi và chẳng sung sướng gì.

Vợ không phải kiểu người hẹp hòi, ích kỷ nên rất thông cảm cho những cái “khó” của chồng. Chỉ có điều, vợ sợ bia rượu thường xuyên như thế chồng sẽ bị ghiền. Mà cái gì đã ghiền rồi thì thành ra không tốt và sẽ “lòi” thêm nhiều tật xấu.

Chưa kể đến việc chẳng ai cho “nhậu chùa” bao giờ. Hôm nay người ta trả thì ngày mai tới lượt mình trả. Mà một chầu bia có mồi vừa đủ no cho mấy ông tính sơ sơ thôi đã “ngốn” hết một, hai “chai”. Chứ đâu có nhẹ như chầu ốc, chầu chè của chị em. Nếu như gia đình không sắp có thêm thành viên mới thì vợ sẽ vô tư, chồng muốn nhậu bao nhiêu cũng được. Đằng này chồng vô lo quá, sắp có con đến nơi mà không biết tiết kiệm dành dụm, cho dù tiền bạc có dư thì cũng phải nghĩ xa lỡ như có việc bất ngờ chứ?

Vợ nói hết lời tuy nhỏ nhẹ nhưng cương quyết, nếu cuối tuần này chồng vẫn hẹn hò nhậu nhẹt thì đừng nhìn mặt vợ nữa. Chồng gật đầu ngoan ngoãn. Vợ tạm yên tâm bởi cuối cùng chồng cũng nhận ra vấn đề.

Ngờ đâu, ngay ngày thứ bảy cuối tuần, hết giờ làm việc, chồng đi một mạch đến hơn nửa đêm mới chịu về. Lần này chồng còn khóa máy, trước đó không thèm gọi hay nhắn tin cho vợ khỏi lo. Mà càng lo thì vợ lại càng sợ, trong đầu liên tưởng bao nhiêu chuyện không hay có thể xảy đến với chồng. Chắc tại đang có bầu nên dễ xúc động, cứ cố trấn an mình, không sao, không sao.

Ngộ thiệt! Càng ngóng thì thấy thời gian càng dài và người càng biệt tăm. Vợ ăn không được, ngủ cũng không xong. Hễ nghe tiếng xe máy đầu ngõ là vội chạy ra xem có phải chồng mình đó không. Thấy không phải lại quay vào giường nằm trằn trọc. Lo vậy đó, nhưng khi đúng tiếng xe của chồng xình xịch đậu trước nhà, vợ lại thấy giận. Y như rằng, chồng bước vào trong tình trạng nồng nặc mùi bia rượu, bước đi xiêu vẹo như liễu trước gió. Vợ giận quá không nói câu nào quay vào phòng khóa trái cửa nằm khóc rưng rức.

Sáng, chưa sáu giờ đã nghe âm thanh vang ra từ bếp. Vợ chạy xuống kiểm tra thì thấy chồng đang ốp la trứng. Xong rồi cười hề hề bưng lên nói vợ ăn đi cho nóng. Vợ đang giận không muốn ăn uống gì hết. Chồng nói lí nhí, em ăn đi cho con ăn chung với, bố làm trứng cho hai mẹ con mà. Vợ suýt phì cười với vẻ mặt... xạo này của chồng nhưng vẫn cương quyết không ăn. Nếu tha thứ dễ dàng thế thì sẽ có nhiều lần sau nữa. Và thế là vợ giận tới chiều.

Chiều, chồng lấy hết can đảm năn nỉ rất tội nghiệp và hứa sẽ không nhậu nếu chưa hỏi qua ý kiến của vợ. Rồi thề non hẹn biển với gương mặt sầu não thảm thương. Đến nước này vợ không thể làm mặt hình sự hoài được nên phì cười. Chồng khoái quá cười theo. Vậy là hết giận. Nghĩ ra đàn bà đúng là… dễ dụ. Tức gì đâu!

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Phiền


Hôm nay, cả phòng em náo loạn vì một status của anh bạn đồng nghiệp: “Phiền lắm rồi nha!”. Từ hồi nào đến giờ, anh này chỉ “treo” lên Facebook của mình những “vấn đề xã hội” chứ chưa bao giờ đem chuyện cá nhân ra nói.

Ai cũng lo vì không biết mình có làm gì sai để bạn đồng nghiệp buồn. Nhưng hóa ra chẳng phải, anh này thấy phiền vì cô vợ của mình, một nỗi phiền mà nghe xong em cũng cảm thấy… nhột.

Anh kể trong mắt vợ, càng ngày anh càng cảm thấy mình giống tội phạm. Đã đi thưa về trình, báo cáo cặn kẽ, vậy mà cứ dắt xe ra khỏi nhà chưa đầy 10 phút, anh lại thấy số của vợ hiện ra trong máy. Rồi thì tới nơi chưa ấm chỗ, điện thoại lại rung. Thậm chí, ngồi làm việc trong công ty cũng không yên với vợ. Cô ấy cứ gọi hỏi và bắt anh phải kể rõ ràng, cụ thể...

Nghe chuyện, em và các chị cùng phòng nháy nhau. Bởi, qua lời kể của anh ấy, “phe cánh bọn em” thấy có bóng dáng mình đâu đó. Tuy mức độ của bọn em chưa đến mức “khủng bố” như chị vợ anh đồng nghiệp nhưng có lẽ cũng không quá ít. Vốn tính hay lo, lại thêm báo đài ngày nào cũng tràn ngập tin tức về tai nạn, cướp giật và những chuyện kinh khủng nên mỗi khi thấy chồng dắt xe ra đường là em lại thắc thỏm, nhất là những hôm đã quá giờ “giới nghiêm” mà anh vẫn chưa về. Không lẽ trong hoàn cảnh đó, em cứ ngồi một chỗ, rồi mặc sức tưởng tượng bao điều đáng sợ? Cách duy nhất để biết chắc chồng có ổn không là gọi điện thoại...

Đừng trách vợ làm phiền bởi tất cả đều xuất phát từ tình yêu em dành cho anh. Đó là sự quan tâm của vợ khi chồng lỡ nhậu quá chén quên mất giờ về. Đó là sự lo lắng của vợ khi chồng mất dạng từ sáng đến tối trong những ngày cuối tuần… Vì thế, xin đừng trách nếu lỡ vợ có làm phiền.

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Tình bạn kỳ lạ và ngọt ngào của Bin & Ti



Kỳ lạ là vì từ lúc còn trong bụng mẹ cả hai bạn đã chào hỏi và làm quen với nhau. Mặc dù suốt 27 năm chỉ cách nhà nhau có vài căn nhưng hai bà mẹ của hai bạn chưa hề nói chuyện với nhau câu nào thậ
m chí là một cái mỉm cười xã giao. Không phải vì 2 mẹ có hiềm khích hay ác cảm gì, chỉ là không có cơ hội để trò chuyện.

Kỳ lạ là vì cả hai bạn đều chọn cùng ngày để sinh ra. Thậm chí cả giờ sinh cũng trùng chỉ khác nhau người sáng kẻ trưa. Bin sinh vào lúc 12h30 sáng. Ti sinh vào lúc 12h trưa.

Kỳ lạ là ngay từ cái nhìn đầu tiên với bạn Ti mẹ đã có cảm tình đặc biệt với nàng ấy dù thời điểm mới sinh nàng rất...xấu. Chỉ được cái trắng như bông bưởi và thơm nồng mùi sữa.

Sau hai tháng nằm tổ, Bin và Ti đã được ra khỏi nhà gặp nhau, nắm tay nhau trong sự hờ hững. Mỗi ngày qua, tình bạn của hai bà mẹ và hai đứa trẻ ngày càng thân thiết. Hầu như ngày nào chúng mình cũng gặp nhau trò chuyện, đùa giỡn, chụp hình. Càng nói càng thấy hợp.

Ngày thôi nôi Bin, mẹ Ti tặng cho Bin tấm lót không thấm nước. Đây là món quà thật sự rất ý nghĩa với mẹ Bin lúc đó vì đó là tấm lót mẹ Bin đang tìm mua. Ngày thôi nôi Ti, mẹ Bin cũng tặng Ti những cái nơ bướm và kẹp thật đẹp. Tiếc là nàng ít tóc quá nên xài không được nhiều.

Ngọt ngào là, từ 2 tuổi trở xuống, Bin luôn nhường đồ chơi cho bạn Ti. Thậm chí bị Ti dành đồ chơi, quýnh thê thảm cũng không hề quýnh trả lại chỉ mếu máo khóc đòi về.

Ngot ngào là, 14 tháng, Bin sốt cao mê sảng nói mớ rất nhiều, nhưng chỉ toàn gọi tên Ti ơi (chưa bao giờ nghe gọi mẹ ơi, bố ơi). Rồi thì Bin phải nhập viện gần cả tháng trời. Trùng hợp lúc đó Ti cũng vào bệnh viện khám viêm tai nên hai đứa mới được gặp nhau sau 1 tuần xa cách. Và thật cảm động, vừa thấy nhau, hai bạn chạy lại ôm hôn nhau thắm thiết. Cứ bịn rịn ôm hôn nhau không muốn rời. Và khi Ti về rồi thì BIn cứ nhắc mãi.

Ngọt ngào là, 15 tháng Bin bị bệnh tay chân miệng, lại phải cách ly hai bạn gần 1 tuần lễ. Trước đó thì Ti về quê nội chơi 2 tuần là đủ làm Bin nhớ rồi, nên chỉ mới cách ly được 5 ngày thì mẹ đã thả Bin ra để gặp Ti cho thỏa nhung nhớ. Nhớ lại lúc này mẹ vẫn thấy có lỗi với Ti vì đã để cho Bin ôm Ti, hôn Ti. Mẹ nhìn thấy hai bạn thân thiết quá nên không nỡ tách ra. Sau đó lại run cầm cập vì sợ Ti bị lây, ngày nào cũng qua hỏi thăm và tìm xem trên người nàng có bị nổi nốt đó nào không. Cũng may là không sao nhưng mẹ đã tự nhủ sẽ cẩn thận hơn để giữ gìn cho nàng Ti.

Ngọt ngào là, mẹ Ti mua sách hay đồ chơi đều mua thêm 1 phần cho Bin.

Ngọt ngào là, Ti và Bin đã biết nhau làm bạn thân. Đi học Bin khóc rất nhiều nhưng Ti thì dũng cảm không bao giờ khóc. Nên để dỗ Bin nín mẹ thường nói Bin vào lớp dỗ dành Tí Ti dùm mẹ. Và cảnh tượng như thế này cứ diễn ra suốt năm học: Ti tỉnh queo còn Bin vừa mếu máo mẹ ơi, mẹ ơi vừa lấy tay vỗ vỗ lưng Ti...an ủi :))))

Ngọt ngào là, 27 tháng Bin lại nhập viện, lần này thì Ti không thể vào thăm Bin. Nên ngày nào Ti cũng qua nhà gọi "Bin ơi" và đứng chờ ông ngoại Bin về để:" Ông ngoại chở con đi thăm Bin đi". Nghe kể lại mà thương Ti quá.

Ngọt ngào là, Bin bây giờ không thích nhường đồ chơi nên giành Ti giựt là Bin đánh lại đôi khi cào cấu rất dữ dội. Nhưng Ti thì luôn nhường Bin.

Ngọt ngào là, trong suy nghĩ của Bin, Ti mới là công chúa và chỉ duy nhất mình Ti là công chúa. Còn trong suy nghĩ của Ti thì Bin là siêu nhân đẹp trai.

Mẹ làm tổng kết 3 năm tình bạn của mẹ và hai bạn. Vì tháng 10 này là 2 bạn tròn 3 tuổi. Sang trường mới, Bin và Ti lại học chung lớp với nhau để rồi mỗi sáng Bin thường hỏi mẹ :"Ti vô lớp chưa mẹ?". Chúc 2 bạn càng lớn càng ngoan, ăn nhiều, học giỏi và thương yêu nhau mãi nhé