Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Kế hoạch năm mới

PNO - Chiều hôm qua đi làm về, vừa bước vào nhà tôi đã nhận ra có gì đó khang khác. Chợt nhớ đến cái lạnh se sắt cuối ngày của Sài Gòn, tôi vội vàng hò hét anh chàng bốn tuổi đi tắm. Như thường ngày, vợ chồng tôi bận rộn xoay vòng với chàng. Mãi đến khi tắt đèn đi ngủ, không còn tiếng cười nói liếng thoắng của chàng, chúng tôi mới thở phào tận hưởng những giây phút riêng tư yên ả hiếm hoi của mình.

Đến sáng hôm sau, lúc chuẩn dắt xe ra khỏi nhà, theo thói quen tôi đưa tay xé một tờ lịch, mới chợt nhận ra cuốn lịch bloc cũ đã được thay bằng bộ lịch tờ mới. Cuốn lịch mới tinh, ngập tràn những bông hoa tươi sắc cùng với dòng chữ “Chúc mừng năm mới 2014”. Chỉ một thay đổi nhỏ đã làm sáng hẳn góc nhà. Vậy mà đến giờ tôi mới nhận ra. Cũng như vừa nhận ra một điều hiển nhiên, một năm vừa hết.
 
Sao nhanh thế nhỉ? Nhanh đến nỗi tôi chưa kịp nhận ra mình đã làm gì và chưa làm gì. Tất cả chỉ như mới xảy ra ngày hôm qua.

Còn nhớ, hồi đầu năm, hai vợ chồng đã lập ra kế hoạch tiết kiệm tiền mua xe máy mới. Cái xe cũ bị “cày” quá sức nên mỗi lần vợ chồng, con cái chở nhau ra đường là nó lại rền rĩ ho khan đến phát mệt. Kỷ niệm đau thương nhất là cái lần cả nhà đi chơi lễ. Lúc sáng đi không sao, lúc trưa về, đang bon bon trên đường, bỗng nó đứng khựng lại, đạp sao cũng không nổ. Vậy là vợ ẳm con, chồng dắt xe, cả nhà lết thết gần nửa tiếng đồng hồ mới tìm được ông thợ sửa. Nụ cười mừng rỡ còn chưa kịp tươi trên môi thì đã héo rũ vì gặp ông thợ mê ngủ hơn mê làm. Nhìn thấy mấy gương mặt đỏ phừng vì nóng và mệt mà ông vẫn không chút động lòng. Mặc cho năn nỉ thế nào ông cũng lạnh lùng khoát tay. Tôi bực quá đạp một phát thật mạnh, thế là chiếc xe nổ vang giòn như nãy giờ giả vờ hư.

Kế hoạch đang trơn tru được vài tháng thì bị gãy ngang vì vợ…giận. Đầu đuôi câu chuyện cũng vì tôi nhậu nhẹt chút đỉnh với đồng nghiệp. Lúc xỉn có hơi mất tự chủ nên đem tất cả những bực bội trong lòng “xả” hết lên vợ. Nhìn vẻ mặt hối lỗi, ngoan hiền của vợ tôi tưởng mình đã làm được một cuộc cách mạng. Ai ngờ lúc tỉnh dậy đã thấy vợ nước mắt ngắn dài đang gói đồ đòi về nhà mẹ ruột. Rốt cuộc, tưởng thắng lại hóa thua. Và để vợ nguôi giận cũng như tỏ rõ thành ý biết lỗi, tôi lén lấy tiền để dành mua xe bí mật mua tặng vợ chiếc điện thoại cảm ứng mà cô ấy rất thích. Dĩ nhiên, vợ nhất quyết không chịu nhận nhưng tôi nói cứng (giả vờ thôi), không lấy thì vứt thùng rác chứ không trả lại cửa hàng. Có lẽ vì thấy tôi “căng” như vậy nên cô ấy đành phải nhận quà dù có hơi phụng phịu. Thật không ngờ, cái giá của hòa bình lại mắc đến thế.
 
Sóng yên biển lặng chưa bao lâu thì vợ nảy ra ý định buôn bán quần áo trên mạng. Chẳng biết nghe ai mách nước, cô ấy tự động tìm nguồn hàng giá rẻ rồi đầu tư hết toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng mà không hề bàn trước với tôi. Lời đâu không thấy, chỉ thấy hai gói đồ lớn cứ nằm chễm chệ ở phòng khách suốt bốn tháng. Nhờ một người quen có kinh nghiệm buôn bán quần áo đến xem qua và cho ý kiến, mới hay cô ấy lấy phải quần áo đã lỗi mốt. Tuy rẻ nhưng không đúng xu hướng thời trang nên chẳng ai thèm ngó tới. Rất may, người bạn ấy thu lại giúp hai bao quần áo đó dù vợ tôi phải chịu lỗ vốn hơn phân nữa.

Nghĩ lại những chuyện đã qua, tôi thở phào nhẹ nhõm. Vì sau bao gập gềnh của cuộc sống, gia đình tôi vẫn gắn bó và yêu thương nhau. Đó mới là kế hoạch lớn trong đời mà tôi quyết phải thực hiện cho được. Còn tiền bạc, công việc, cơ hội mất rồi sẽ lại có. Chỉ cần vợ chồng đồng lòng thì không chỉ một chiếc xe mà cả căn nhà cũng thể mua. Dắt xe ra khỏi nhà, tôi dặn vợ chiều nay đi làm về khỏi nấu cơm. Vợ chồng con cái sẽ ra tiệm ăn gà rán. Trong khi vợ cười mỉm thì anh chàng bốn tuổi nhảy cẫng lên vui sướng.



Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Quái vật giận dữ

http://esoft.tuoitre.vn/Thiviet/nhat-ky-nguoi-me/ArticleView.aspx?ArticleID=585496

Mỗi chiều đón con tan học, mẹ thường nán lại thêm một chút để con được thỏa thích chạy giỡn cùng các bạn. Đồng thời mẹ cũng muốn được tận hưởng những phút giây yên bình ngắm con vô tư đùa vui.

Chiều hôm kia, mẹ đang thích thú nhìn con chơi bập bênh thì bỗng giật mình vì tiếng khóc thét của một bé gái, kèm theo đó là tiếng quát nạt đầy giận dữ của một người đàn ông: “Nín dứt! Nín ngay cho tao!”. Con trai đang chơi cũng hoảng sợ chạy lại ôm chầm lấy mẹ. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về hướng phát ra tiếng khóc. Người đàn ông thấy vậy vội nắm tay cô bé lôi đi, miệng không ngừng hầm hè: “Hôm nay học ai mà cứng đầu thế? Về nhà tao cho một trận”.

Khi cả hai đã khuất dạng sau cánh cổng, sân trường lại được trả về với âm thanh ồn ào vốn có, mẹ thở phào nói nhỏ với chính mình: “Con nít biết gì đâu mà hầm hừ ghê thế!”. Con trai tròn mắt nhìn mẹ thật ngây thơ: “Mẹ còn dữ hơn chú ấy”. Mẹ vừa cười vừa xoa đầu con: “Khỉ con, mẹ dữ như thế hồi nào?”. “Thì cái hôm mẹ đá hết đồ chơi của con ra đường đó. Nhìn mẹ đáng sợ như quái vật!”. Bất giác, mẹ thấy choáng như chính mình là người vừa gào thét con lúc nãy. Sao con trai vẫn chưa quên? Bởi chuyện đó xảy ra đã gần một năm rồi và khi ấy con chỉ mới lên 3. Làm sao trí óc non nớt có thể nhớ lâu như vậy?

Hôm đó là chủ nhật, thay vì ở nhà chở hai mẹ con đi chơi như lời hứa từ trước thì sáng sớm bố con đã ra khỏi nhà. Mãi đến khi trời chiều nắng tắt bố con quay về trong tình trạng nồng nặc hơi men. Nhìn thấy bố ngật ngưỡng bước vào đã nằm bệt xuống sàn nhà, tay chân sải rộng, không biết trời trăng là gì khiến mẹ nổi cơn tam bành. Cộng thêm việc con rủ bạn trong xóm qua chơi bày bừa đồ chơi khắp nhà. Chơi một chút lại khóc, lại méc, lại la hét giành giật khiến mẹ muốn phát điên. Thế là mẹ hành động như một con robot bị sai khiến, không hề suy nghĩ: “Con dẹp đồ chơi vào ngay! Còn mấy đứa ai về nhà nấy!”. Đang chơi vui tự nhiên bị mẹ bắt dẹp nên dĩ nhiên phản ứng của con là khóc lóc không đồng ý. Nhưng lúc đó tiếng khóc của con chỉ làm sục sôi thêm cơn giận... bố của mẹ. Không nói không rằng, mẹ bước đến và đá phăng hộp đồ chơi của con ra đường. Tiếp đó, mẹ túm lấy con và hét thật to: “Sao con hư quá vậy? Sao con không nghe lời mẹ?”. Vừa lúc đó bố thức dậy, nháo nhào giành con ra khỏi tay mẹ. Mẹ cũng vừa kịp tỉnh khỏi cơn say đáng sợ của mình.

Hồi tưởng chuyện cũ, mẹ thấy xấu hổ với bản thân và có lỗi với con. Thật sự mẹ không nên trừng phạt con trong cơn nóng giận. Vì khi đó dù vô ý mẹ cũng đã để lại trong tâm hồn non nớt của con một vết thương lâu lành.

BÚT NAM

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Tết của con là…


Bài dự thi tùy bút Tết sum vầy

Bữa học cuối năm, mẹ đến đón con trong tâm trạng vui vẻ hơn mọi ngày Vì mẹ có một chuyện rất vui muốn kể con nghe. Và chắc rằng khi nghe xong con sẽ reo hò, nhảy nhót vì mừng rỡ suốt: đó là kể từ ngày hôm nay, con sẽ chính thức được nghỉ hai tuần để đón tết.



Ảnh “Trò chuyện” của tác giả Phạm Xuân Vinh tham gia cuộc thi ảnh Xuân trong tôi 2013

Đúng như mẹ nghĩ, con thích quá liền hét vang lên, ôm chặt lấy mẹ đặt những nụ hôn phớt nhanh vội lên má, lên trán, lên mũi. Rồi con lon ton chạy ra chỗ có xích đu, cầu trượt, thuyền rồng… vô tư đùa giỡn cùng các bạn với nét mặt vô cùng rạng rỡ. Nhìn con lúc này, lòng mẹ cũng rộn rã theo và ước gì thời gian ngưng đọng lại để mẹ mãi được ngắm con trong sự hạnh phúc ngập tràn.

Một lát sau, như nhớ ra điều gì, con bỗng chạy lại mẹ với hai má ửng đỏ và ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, tết là gì mà mình được nghỉ học?”. Ơ! Bỗng dưng con đặt ra cho mẹ một câu hỏi đơn giản mà… khó, nên trong một lúc mẹ không biết phải giải thích thế nào để con trai 3 tuổi hiểu cho đủ đầy ý nghĩa của tết. Đành hẹn lại câu trả lời với con vào dịp khác, lúc mẹ đã tìm ra lời giải đơn giản mà dễ hiểu.

Tối đó, dỗ con ngủ xong, mẹ mải miết suy nghĩ về tết. Điều tưởng chừng như đơn giản nhưng để diễn tả thành lời bỗng dưng… bí, dù mẹ đã trải qua ba chục cái tết rồi

Để mẹ nhớ xem, tết là thời điểm giao thừa giữa năm mới và năm cũ, là thời gian mọi người tạm gác lại công việc thường nhật cùng quây quần bên nhau chào đón khoảnh khắc năm mới. Còn gì nữa nhỉ? À, vẫn còn, tết là dịp để mọi người chúc nhau những điều tốt lành, để tặng nhau những phong bao lì xì đo đỏ, cầu mong đem lại nhiều điều tốt lành và may mắn cho cả năm. Và chắc chắn rằng không thể thiếu những món ăn đậm đà hương vị tết như củ kiệu, thịt kho trứng, hay bánh tét, bánh chưng ăn kèm với dưa món.

Nhẩm nhớ rõ ràng như vậy nhưng đến sáng hôm sau mẹ lại quên mất và bị nhấn chìm trong mớ công việc bộn bề. Và mãi đến ba mưới tết mẹ mới sực nhớ lời đã hứa với con. Nhưng mẹ không giải thích nữa vì muốn con nhìn, nghe và cảm nhận tết là gì. Thật ra mẹ cũng tò mò không biết tết trong suy nghĩ của chàng trai ba tuổi có khác với tết của cô nàng… ba chục tuổi hay không…

Sáu giờ chiều đêm 30 tết, bố mẹ dẫn con đi sắm đồ tết. Mẹ để con tự chọn chiếc áo với màu sắc yêu thích và đôi giày hình siêu nhân nổi bật.

Sáng mùng một, mẹ kêu con dậy thật sớm, diện đồ cho con thật đẹp rồi cùng với ông bà ngoại, dì út và bố mẹ đi nhà thờ cầu bình an và may mắn cho năm mới. Lúc đi và lúc về, con như chú chim nhỏ, liếng thoắng chạy trước và luôn miệng hỏi: “Sao trời tối quá vậy mẹ? Sao không có ai bán hết vậy mẹ? Sao nhà ai cũng trồng bông vàng trước cửa hết vậy mẹ?”. Những câu hỏi cứ tiếp nối mà không cần đợi câu trả lời.

Về đến nhà, ông ngoại ưu tiên cho con vào trước để xông đất đầu năm. Con nhanh nhảu bước vào rồi quay lại đỡ tay ông ngoại để ông khỏi vấp té. Con làm ông ngoại cười ngất vì ông vẫn chưa già đến mức đó.

Vào đến nhà, ông kêu con lại để lì xì đầu năm nhưng chưa nói dứt câu đã thấy con nấp sau lưng bố. Hỏi sao không lại chúc tết ông thì con cứ lắc đầu quầy quậy, cười hí hí rồi lại chạy trốn chỗ khác. Mùng một năm nào nhà mình cũng ồn ào, náo nhiệt nhưng từ khi có con, tết đặc biệt vui hơn và những trận cười nổ ra cũng giòn vang hơn.

Mùng hai tết, bố mẹ dẫn con đi ngắm đường hoa, đi tham quan đường sách. Chưa kịp dừng xe, con đã thích chí nhảy nhót reo vang. Mẹ biết con vui vì đã đến xứ xở thần tiên của mình. Nơi chiếc thuyền hoa “bơi”trên cạn. Nơi những “thác nước” văng tung tóe làm ướt mặt con. Nơi những kệ sách thiếu nhi và…đồ chơi tiếp nối nhau dài tít tắp. Lúc quay về, con thu hoạch khá nhiều từ thế giới cổ tích đó.

Mùng ba tết, mùng bốn tết… mùng tám tết, con được thức khuya xem hoạt hình và thức khi nào ngủ trọn giấc. Con được xúng xính trong quần áo mới, đẹp và đi chơi khắp mọi nơi. Con được đi thăm hết họ hàng gần xa nhưng chủ yếu vẫn là để con chơi cùng với các anh chị họ trạc tuổi…Một cái tết vui thật vui và hạnh phúc vì gia đình mình luôn bên nhau.

Tối mùng tám tết, mẹ “làm công tác” tư tưởng để ngày mai con không bị “sốc” khi phải đến trường. Sau gần một tiếng dỗ ngọt và hứa học thêm một năm nữa thôi con sẽ lại được nghỉ tết thì con mới dạ… nhẹ hều. Bỗng nhớ lại câu hỏi: “Tết là gì?” của con hôm trước, mẹ liền hỏi lại để xem con cảm nhận thế nào. Và chẳng cần suy nghĩ con nói ngay: “Tết là mình được mặc đồ đẹp, được đi sở thú, được đi mua đồ chơi và tết là… con nít hư xin tiền người lớn”. Mẹ suýt... xỉu vì câu trả lời của con, nhờ vậy mẹ mới hiểu lý do tết này con không chịu cầm bao lì xì của người lớn... 


http://esoft.tuoitre.vn/Thiviet/Tet-sum-vay-2013/ArticleView.aspx?ArticleID=978 

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Mẹ ơi, mau khỏe nha!

Mình muốn la trên FB như thế nhưng lại sợ nhiều người hỏi thăm. Lúc nãy mình sợ thiệt sợ, và mình biết đây là nỗi sợ lớn nhất đời mình. Vì là chị 2 nên mình cố tỏ ra cứng cỏi và bình tĩnh chứ thật ra mình chẳng mạnh mẽ gì.
Đỡ được mẹ vào phòng cấp cứu là chân mình muốn khuy. Mình run vì đã từng ở phòng cấp cứu với Bin. Và nỗi ám ảnh đen tối đang quay lại. Điều mình lo sợ nhất đang quay lại. Mẹ nằm đó, hai tay cứ quéo lại và cứng đờ. Mình và em ra sức bóp nắn vì tưởng rằng làm như thế mẹ sẽ đỡ hơn. Nhưng cô y tá vào và không cho bóp nữa. Vì càng bóp cơ sẽ càng co cứng thậm chí liệt toàn thân. Nhiều phút trôi qua nhưng chẳng bác sỹ nào bước vào thăm khám....
Đợi mãi (hay tại mình sốt ruột nên thấy lâu) mới có một bác sỹ bước vào và hỏi thăm bệnh. Sáng nay mẹ bị sốt và chiều có đến bệnh viện khám bệnh và thử máu. Kết quả chỉ là sốt siêu vi nhưng không hiểu tại sao uống thuốc xong thì tình trạng này lại xảy ra. Mẹ cứ luôn miệng than đau. Mình cố an ủi, ráng chịu chút đi mẹ. Con mà được phép xoa bóp thì con đã làm rồi. Nhìn đôi tay chai sần bị quéo chặt cứng đến run rẩy mà mình bất lực.
Cô y tá gọi tên người nhà và kêu mình ra đóng tiền xét nghiệm máu.Mình đóng tiền xong quay lại thì thấy bố bước vào. Bố nói đã chở Bin đến trước cửa và kêu mình về nhà lo cho con. Đến lúc này mới sực nhớ trong lúc vội vã mình cứ thấy mà ôm mẹ chạy, quên mất con trai bé nhỏ ở nhà một mình với..bà cố. Vội chạy ra thì thấy con reo lên vui mừng, hai tay vỗ phấn khích. Thương con quá đỗi!
Chở con về để lại nỗi lo...Cũng may chồng chạy về kịp lúc và thay mình chăm mẹ...Giờ này thì hay tin mẹ đã khỏe lên, ngón tay có thể cử động và kết quả xét nghiệm máu chỉ là sốt siêu vi...
Mẹ ơi mau khỏe nha, Bin hỏi hoài...

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Cuộc sống không phải đường đua

  Để bản thân tốt hơn, đạt nhiều thành tích hơn, ngay từ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường tôi đã có thói quen so sánh mình với người khác. Và những “mục tiêu” được chọn làm đối thủ luôn là những người giỏi, bản lĩnh, hoặc có điểm gì đó nổi trội hơn tôi.
Thỉnh thoảng, tôi may mắn về đích đầu tiên. Nhưng sự hãnh diện và niềm kiêu hãnh không tồn tại được lâu, vì niềm vui chiến thắng của tôi không được ai chúc mừng hay chia sẻ. Bởi cuộc đua này chỉ tồn tại và xảy ra trong đầu tôi, nơi tôi đặt ra kế hoạch cho mình và chạy hết sức, nhưng với đối thủ thì không. Do đó, khi thất bại, mục tiêu không đạt được theo ý muốn, sự mệt mỏi và chán nản dường như tăng gấp đôi. Chẳng cần ai chế giễu hay mỉa mai, tôi cũng gục ngã thật sự trong sự ghen tị do chính mình tạo nên.

Đến bây giờ, khi tôi liên tục gặp thất bại trong việc phấn đấu thành một con người khác giỏi hơn, tôi mới nhận ra cuộc sống không phải đường đua. Tôi không thể cứ đua với một người và cố gắng chiến thắng người đó. Điều này chẳng có nghĩa gì vì nó chỉ khiến tôi trở thành một con người hay tị nạnh, ghen tức khi không đạt được điều mình mong muốn. Sẽ không còn đường đua và sự so sánh khập khiễng nào. Mục tiêu của tôi bây giờ là những điều tôi muốn và phấn đấu, không phải vì một ai đó hơn bản thân mình.

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Bình đẳng = tôn trọng + trách nhiệm



Mẹ tôi chưa bao giờ biết đến hai chữ bình đẳng trong hôn nhân của mình. Tuy nói là chồng đi làm mang hết tiền lương về cho vợ nhưng thực chất mẹ tôi chẳng đụng được đồng nào từ tiền bố mang về. Mọi việc trong nhà từ con cái đến cơm nước đều một tay mẹ lo tất. Suốt từ sáng tinh mơ đến tối mịt, mẹ lúc nào cũng như con thoi giữa công việc và gia đình. Còn bố đi làm xong lại thảnh thơi hẹn bạn uống cà phê, nhậu nhẹt. Con có bệnh, vợ có đói bố tôi cũng chẳng biết. Nhiều lúc vì quá mệt mỏi, mẹ lại lặng lẽ trốn ở góc nào đó ngồi khóc. Mẹ không trách bố nhưng cứ hay than tại số trời bắt phải khổ nên đành chấp nhận. 

Tôi không biết số trời là như thế nào nhưng ba chục năm nay tôi luôn thấy mẹ ở bên bố như một người hầu đúng nghĩa. Việc lớn, việc nhỏ, mẹ luôn chờ nghe ý kiến của bố. Bố buồn, mẹ lo lắng. Bố giận, mẹ run sợ. Nhưng ngoài việc sai bảo và gầm gừ ra thì bố chẳng làm gì khác và mọi việc còn lại dồn hết lên vai mẹ. 

Có lần thấy mẹ khóc đỏ hoe mắt, không dám hỏi, tôi chỉ biết lại gần an ủi bằng một cái ôm xiết chặt. Một lúc sau nguôi ngoai bớt, mẹ mới kể tôi nghe đầu đuôi mọi việc. Mẹ nói bố hỏi tiền nhưng mẹ vừa đóng tiền học cho hai đứa nên không còn, lại không biết xoay đầu nào. Vì thế mà bố đã rất giận dữ và la lối rất lớn tiếng. Tháng nào cũng vậy, bố đưa hết tiền lương cho mẹ là coi như hết trách nhiệm. Rồi mỗi ngày bố kêu mẹ đưa lại một ít để ăn uống, xăng cộ…và đề đóm. Bố không quan tâm tiền học chiếm bao nhiêu phần lương, tiền điện nước, chợ búa chiếm bao nhiêu phần lương. Bố chỉ cần biết đã đưa rất nhiều tiền và mẹ có trách nhiệm phải tự xoay xở co kéo sao cho đủ. Dĩ nhiên chẳng bao giờ đủ vì thế mẹ phải chạy vạy mượn nợ, đắp đầu này, lấy đầu nọ. Sau cùng, mẹ đành phải về nhà ngoại và mượn một số vốn mở quán cà phê nhỏ đầu hẻm. Nhờ vậy, cuộc sống của gia đình có phần thoải mái hơn. 

Nỗi lo tiền bạc vừa cất khỏi vai mẹ thì chuyện nỗi lo khác lại ập tới. Vì chuyện buôn bán, mẹ không thể sáng nấu món này, chiều nấu món khác. Mẹ chỉ có thể nấu một bữa vào sáng sớm rồi khi nào ăn sẽ hâm lại. Và điều này đã làm bố không vui. Bố trách mẹ không biết lo cho gia đình, bán quán thì có gì bận rộn mà không nấu được bữa ăn tử tế cho chồng con. Lúc đó, tôi và các em còn quá nhỏ nên không chợ búa phụ mẹ được. Để chồng được vui, nhà cửa được êm ấm, mẹ phải thức sớm thiệt sớm, đi chợ và chuẩn bị sẵn đồ ăn cho hai buổi sáng chiều. Khi nào gần tới giờ cơm thì dẹp quán chạy về nấu. Nấu xong lại vội vội vàng vàng chạy ra bán.
Quán cà phê nhỏ ngày nào giờ đã là quán nước có mặt bằng đàng hoàng và đông khách. Tiền mẹ kiếm được hiều hơn trước nhưng khi đứng trước mặt bố thì tiếng nói của mẹ vẫn không có trọng lượng như ngày nào. 

Dù rất thương bố nhưng tôi phải thẳng thắng nói thú nhận rằng, bố là người đàn ông không trách nhiệm với vợ con. Bố không hề quan tâm đến bất cứ ai trong gia đình. Bố chỉ cần biết một điều duy nhất: bản thân mình. Nhiều lúc thấy bố đối xử không công bằng với mẹ, tôi đã cả gan nói mẹ chia tay với bố đi. Chỉ ba mẹ con sống với nhau để tinh thần thoải mái hơn. Riêng mẹ không còn những tháng ngày sợ sệt, nhìn sắc mặt bố để sống. Và tôi cũng không phải đau lòng nhìn cảnh bố mình vô cớ trút giận lên mẹ mình. Nhưng mẹ cứ lắc đầu đổ thừa tại duyên số nên đành cam phận.

Phải khó khăn lắm tôi mới dẹp được cái bóng của bố để can đảm bước vào con đường hôn nhân. Nhưng rút kinh nghiệm từ mẹ, ngay từ ngày đầu yêu nhau, tôi và chồng đã thỏa thuận sẽ luôn tôn trọng và sống có trách nhiệm với nhau. Tôi không đòi hỏi sự bình đẳng ở chồng. Vì sòng phẳng quá chưa chắc đã hay. Tôi chỉ mong nhận được sự cảm thông và chia sẻ. Có như vậy hôn nhân mới bền vững được.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Lần cuối cùng anh hứa!


Anh đang rất cố gắng kiềm chế và kiểm soát sự tức giận vô lý của mình, một tính xấu khó bỏ từ ngày ta yêu nhau. Mong em hãy giữ niềm tin ở nơi anh, chỉ lần này thôi, lần cuối cùng anh hứa hẹn

Nào có ai ngờ, trước đó vài phút thôi, chúng ta vẫn là một cặp vợ chồng hạnh phúc nhưng chỉ vì một phút ghen hờn vô cớ, anh đã biến tất cả thành một cơn ác mộng. Tình cảm vợ chồng bền chặt gần 10 năm phút chốc chỉ còn là sợi dây mong manh chẳng biết lúc nào sẽ đứt. Dù chỉ còn lại một chút hy vọng thì anh cũng sẽ làm hết sức để níu kéo lại.

Anh không hy vọng em sẽ tha thứ cho tất cả những lỗi lầm anh đã gây nên nhưng mong rằng em hãy đừng rời xa anh trong lúc này. Bởi những lời xấu xí và những hành động kinh khủng anh đã gây nên cho em không thực sự là điều anh muốn. Chưa bao giờ anh muốn làm em tổn thương nhưng chẳng hiểu sao trong lúc nóng giận, anh không còn là chính mình.

Có một bóng tối nào đó lẩn khuất trong tâm trí anh, che lấp sự tỉnh táo và biến anh thành một con người hoàn toàn khác. Để khi nguôi ngoai, nhìn lại những đồ vật bể nát, những vết bầm trên tay vợ, những giọt nước mắt chưa kịp khô trên gương mặt ngây thơ của con, anh chỉ biết tự mình đấm ngực ăn năn và dằn vặt bản thân.

Anh biết sẽ không dễ dàng gì để quên đi và tha thứ cho những điều tàn nhẫn do chính người chồng mình tạo ra. Thật tâm, anh vẫn mong được nói với em lời xin lỗi chân thành nhất, mong được xoa dịu phần nào đó nỗi đau anh đã gây nên. Hãy cho anh thêm một cơ hội nữa và thời gian để chứng minh quyết tâm thay đổi của anh. Hãy cho anh thêm một lần nữa làm em cười và hạnh phúc. Đây sẽ là lần cuối, lần cuối cùng anh hứa!

Đừng đợi con lớn

PN - Năm mười tuổi, tôi còn nhớ mình đã rất hoảng sợ khi thấy cái bụng to căng sau một bữa cơm chiều. Chạy vội vào nhà tắm, tôi kéo áo lên và ngắm nghía mình trong gương. Nhìn thẳng thì không sao nhưng nhìn nghiêng thì đúng là thấy cái bụng to gần bằng bụng... mẹ. Để chắc chắn, tôi đưa tay lên bụng sờ thử và cảm nhận được có cái gì đó đang nhúc nhích.

Tối đó, tôi trùm kín mền nằm khóc. Cứ nghĩ tới một ngày nào đó, em bé chui ra khỏi lỗ… rốn là tôi lại nức nở. Tôi còn nhỏ lắm! Tôi chỉ muốn đi học, đi chơi. Tôi không muốn đi bán vé số kiếm tiền nuôi em bé. Rồi tôi nghĩ ra cách rất hay để cái bụng không lớn hơn được nữa, đó là ăn cơm ít thôi. Còn nếu như bữa nào lỡ ăn nhiều thì ráng hóp cái bụng cho nhỏ lại…

Giờ nhớ lại tôi vẫn thấy buồn cười vì sự lo lắng “quá đà” ngày bé của mình. Nhưng nếu mẹ chịu giải thích rõ ràng thì chắc tôi đã không bị một phen sợ hãi như thế. Bởi trước đó không lâu, trong khi mẹ và dì nói chuyện, tôi có nghe nhắc đến bầu bì, vòng tránh thai, bao cao su… Không ngăn nổi thắc mắc, tò mò, tôi đã hỏi mẹ: “Dì có em bé hả mẹ?”. Mẹ nhẹ nhàng nói ừ. Tôi hỏi tiếp: “Ủa, sao dì không “đeo” vòng tránh thai thì có em bé vậy mẹ?”. Ngay lập tức mẹ đổi thái độ và gắt gỏng la tôi: “Con nít con nôi biết gì mà hỏi. Mai mốt người lớn nói chuyện, con không được đứng hóng nghe chưa!”. Tôi sợ quá im bặt và không bao giờ dám nhắc chuyện này với mẹ thêm một lần nào nữa.

Tôi im nhưng không có nghĩa là tôi ngừng thắc mắc. Một khi câu hỏi chưa có lời giải thì tôi chưa chịu dừng lại. Biết rằng sẽ chẳng có người lớn nào chịu giúp đỡ, tôi tìm đến nhỏ bạn thân, hy vọng có câu trả lời thỏa đáng. Và nhỏ đã kể cho tôi nghe một câu chuyện: em bé có sẵn trong bụng, nếu thấy bụng càng ngày càng to có nghĩa là em bé sắp chui ra từ lỗ rốn. Chính vì thế khi phát hiện thấy bụng mình to căng, tôi đã rất sợ hãi.


Chưa tròn ba tuổi, con trai tôi đã hỏi rất nhiều về những khác biệt giới tính. Nào là vì sao con gái có “bướm” còn con trai lại có “dế”? Nào là tại sao con gái để tóc dài còn con trai cắt tóc ngắn? Rồi chuyện em bé làm sao chui vào bụng? Còn nhiều, rất nhiều câu hỏi mà tôi khó trả lời cho suôn sẻ. Tuy khó, nhưng rút kinh nghiệm bản thân, tôi luôn cố tìm lời giải thích đơn giản nhất, gần gũi nhất với thái độ mềm mỏng nhất có thể.
Tôi đã từng nghĩ thật khó khăn để nói chuyện giới tính với con. Mình có nên mở lời trước hay sẽ đợi con đặt câu hỏi trước? Và bao nhiêu tuổi thì con trai sẽ bắt đầu thắc mắc về… tình dục? Nhưng bây giờ tôi không còn đặt nặng vấn đề này. Vì bất cứ khi nào, bất cứ độ tuổi nào, nếu con có thắc mắc tôi đều sẵn sàng trả lời. Tôi không muốn vì ngại ngùng hay xấu hổ mà để con một mình tự tìm hiểu về giới tính.

Quay về


Nhớ ngày mới học lớp mười, vì muốn chứng minh mình đã lớn và cũng vì bốc đồng, tôi đã không những cãi lời bố mẹ, mà còn đùng đùng đòi bỏ nhà ra đi. Trong khi bác và mẹ một mực níu tôi lại, thì bố giận dữ nhất quyết đuổi tôi ra khỏi nhà. 

Thái độ nghiêm khắc, không nhân nhượng của bố càng làm cơn tự ái trong tôi sôi sục. Sự nóng nảy khiến đầu óc trống rỗng, chẳng nghĩ được nhiều, tôi gom hết đồ và lao thẳng ra đường. Cắm đầu chạy mãi, chạy mãi, đến lúc bình tâm lại, tôi mới phát hiện mình đang lạc lõng ở một nơi xa lạ. 

Đi đâu? Làm gì? Và sống như thế nào? Những vấn đề tưởng như nhỏ xíu lúc nãy giờ bỗng nhiên trở nên to tát. Lòng càng sợ hơn khi thấy người đi đường qua lại nhìn tôi trong ánh mắt tò mò, xét đoán. Trong lúc cấp bách tôi bỗng nhớ đến số điện thoại của nhỏ bạn thân. 

Vừa nghe xong câu chuyện, nhỏ vội kêu tôi đến nhà mình ở tạm. Tôi vui mừng chạy ngay đến. Nhưng vừa bước vào tôi bất ngờ thấy mẹ ngồi đợi sẵn từ lúc nào. Thì ra, ngay lúc tôi vừa bỏ đi, mẹ đã lập tức gọi điện cho nhỏ. Vì mẹ biết rằng ngoài người bạn thân nhất, tôi chẳng còn ai để cậy nhờ sự giúp đỡ. Nhìn đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều của mẹ, lòng tôi chùng xuống hối hận khôn nguôi. Tôi ôm chầm mẹ khóc nức nở và xin phép được quay về. 

Áy náy

PN - Buổi sáng hôm ấy không có gì đặc biệt, chỉ khác một điều là tâm trạng của mẹ không tốt. Đêm trước dù phải thức trắng nhưng mẹ vẫn không kịp hoàn thành đơn hàng phải giao cho khách.
Để tranh thủ thời gian, mẹ dặn con sau khi đánh răng, rửa mặt phải nhanh chóng thay đồng phục rồi ngồi vào bàn và tự xúc ăn một mình. Mẹ sẽ tiếp tục làm công việc còn dang dở, được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Con vâng dạ ngoan ngoãn nên phần nào mẹ thấy an tâm.
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Nhìn lại đồng hồ thấy chỉ còn năm phút là tới giờ ra khỏi nhà, mẹ vội vàng thu dọn giấy tờ và giục con chuẩn bị đi học. Ngờ đâu, con trả lời: “Mẹ ơi, đợi con chút xíu, con ăn chưa xong!”. Như một ngọn lửa nãy giờ đang âm ỉ đâu đó, chỉ cần một ngọn gió nhẹ thổi qua cũng đủ bùng lên thiêu cháy mọi thứ. Ngay lập tức mẹ hét lên trong sự giận dữ tột độ: “Trời ơi, con làm gì nãy giờ mà chưa ăn xong? Bảy tuổi đầu rồi mà bắt mẹ phải bón hoài sao? Mẹ còn việc của mẹ nữa chứ. Không ăn uống gì nữa. Cầm theo hộp sữa vừa đi vừa uống!”. Nói xong, mẹ nắm tay con kéo khỏi bàn ăn và đẩy ra phía cửa.
Suốt đoạn đường từ nhà đến trường, giữa hai mẹ con chỉ có sự im lặng ngột ngạt. Con như chú chim bị mất tiếng hót, không tíu tít cười nói như mọi ngày. Đến cổng trường, con không hôn chào tạm biệt mẹ mà quay lưng chạy thẳng vào lớp. Tâm trí đang mải lo cho công việc nên mẹ không để ý nhiều biểu hiện khác lạ của con.
Chiều tối, con chơi rượt đuổi với mấy đứa trẻ cùng xóm. Nhìn con nhễ nhại mồ hôi, quần áo lấm lem, dơ bẩn, mẹ không kềm được cơn giận: “Đi vào nhà tắm ngay!”. Sau giây lát bất ngờ và hốt hoảng vì bị mẹ la, con chạy nhanh vào nhà.
Cơn giận vẫn chưa nguôi nên một lần nữa trong giờ cơm tối, con lại tiếp tục làm mẹ “gai mắt”. Phút chốc, những chán nản, mệt mỏi vì bị sếp khiển trách ban sáng bỗng bùng lên và cứ thế mẹ trút hết vào… con. Nhìn con vừa xúc cơm, vừa thút thít khóc, lòng mẹ bỗng chùng xuống và thấy có lỗi với con.
Đợi con học bài xong, mẹ ngồi cạnh bên và… làm hòa. Mẹ dò hỏi, hôm nay con có giận không khi mẹ hung dữ với con như vậy? Con nhìn mẹ với ánh mắt trong trẻo và ngây thơ rồi lắc đầu: “Dạ không! Con chỉ sợ một chút thôi”. Nghe vậy lòng mẹ nhói lên như kim châm. Mẹ tự hỏi mình đang làm gì thế này? Tại sao lại bắt con hứng chịu sự giận dữ vô lý của mình? Mẹ ôm xiết chặt và hôn cái hôn “xẹp má” con. Mẹ tự hứa, đây sẽ lần cuối mẹ để công việc ảnh hưởng đến tình cảm gia đình. Và cũng sẽ là lần cuối cùng mẹ để con chịu ấm ức vì những cảm xúc tiêu cực của mẹ.