Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011

2 tuổi đầy nổi loạn

Hôm nay con trai tròn 2 tuổi, mẹ vui mừng lẫn hạnh phúc để viết lại những dòng kỷ niệm ngọt ngào cho con.

Như những em bé khác, mỗi ngày mới, con lại khám phá và học hỏi thêm nhiều điều hay vì thế mẹ cũng bất ngờ khi thấy con thể hiện những việc ngộ nghĩnh dễ thương và đôi khi " người lớn" đến không ngờ.

2 tuổi, Bin bắt đầu thích làm người lớn, thích thể hiện và khoái được khen. Bin "người lớn" trong việc chọn lựa quần áo mặc đến lớp. Đa phần, Bin nghe lời mẹ và ngoan ngoãn mặc những gì mẹ chọn. Nhưng lắm lúc Bin bướng thích mặc những gì mình "thấy". Có nghĩa là nhìn vào tủ đồ, thấy cái gì khác đồ của mẹ chọn thì nhất quyết đòi mặc. Nếu mẹ không đồng ý thì Bin cứ để vậy trần truồng chạy quanh nhà chứ không chịu mặc đồ. Mới hôm qua thôi, mẹ diện áo quần thật đẹp cho Bin dự sinh nhật bạn gái trong xóm nhưng con không chịu, con đòi mặc chiếc áo thun ba lỗ hết sức bình thường. Mẹ đã hết lời năn nỉ lẫn doạ nạt nhưng Bin vẫn cứ nói "hông" và ôm đồ ra sân tự mặc vào. Dĩ nhiên là Bin không thể nào mặc được vì từ hồi nào đến giờ chỉ toàn là người lớn mặc cho Bin. Nhìn con loay hoay với chiếc quần mẹ thương không thể tả vì vậy mẹ không giận Bin nữa mà chạy lại ngồi kế bên thủ thỉ:" Để mẹ mặc quần cho con trai nha!". Và con đã làm mẹ giật mình với câu trả lời:" Bin 2 tuổi rồi. Để Bin tự mặc quần!" Nói xong Bin cầm một chân xỏ vào ống quần:" cầm chân này lên!" tiếp tục nhấc chân còn lại xỏ tiếp vào ống quần đang mặc. Mẹ lật đật giúp Bin nhưng Bin vẫn không cho mẹ giúp:" Bin tự mặc được mà. Mẹ vô nhà đi". Nói xong Bin đứng lên kéo quần và đi vào nhà với 1 ống quần. Lúc đó, mẹ không nhớ mình phải nén cười đến thế nào để khen con trai:" Bin giỏi quá, Bin biết tự mặc quần rồi. Bin giỏi quá! Nhưng Bin lại đây để mẹ xem cái quần có phải bị rách không?" Nghe vậy Bin mới chịu chạy lại mẹ để mẹ ...cởi quần ra và mặc lại thật đàng hoàng cho Bin.

Ngoài ra Bin còn người lớn ở chỗ là lúc ngồi bô không cho người lớn nhìn. Bin chỉ ...cho mẹ ngồi kế bên ôm Bin và vỗ về mỗi khi:" ịch không nổi mẹ ơi!" hihihhi có nghĩa là Bin bị bón rặng hoài không ra. Những lúc đó, nhìn con đau khổ lắm mà nét mặt sao mắc cười quá làm mẹ không  nhịn được cười. Ngoài ra Bin còn hay nhắc khéo mẹ nữa cơ. Nhiều lúc thương Bin quá mẹ hay sờ mông, sờ "dế" của Bin rồi nói:" thương quá, thương quá!" nhưng từ ngày "người ta" 2 tuổi thì không còn cho mẹ làm thế:" Mẹ đừng sờ dế Bin. Dế của Bin mà!" hihihi. Mẹ lật đật rút tay lại mà thấy quê ơi là quê vì Bin nói đúng rồi còn gì.

Bin là con trai nhưng khoái nghe những lời ngọt ngào. Chẳng hạn như những lúc Bin không chịu uống thuốc, mẹ phải ẳm con sang nhà bạn gái Tí Ti để nhờ bạn ấy khen và vỗ tay:" Bin giỏi quá!". Nghe vậy là Bin uống ực ực như uống nước. Hết thuốc Bin còn câng cái mặt lên đòi:" Bin uống thuốc nữa!". Ấy là có bạn Ti nhé! nếu không có bạn thì bố mẹ phải mệt mỏi chạy theo chàng khắp nhà để dụ chàng uống thuốc.

2 tuổi Bin bỗng trở nên "du côn". Từ ngày cho Bin vào nhà trẻ, Bin về nhà thích đánh bố, đánh mẹ, đánh tất cả mọi người. Đánh xong Bin còn bắt mẹ phải ôm mặt "hóc" huhuhu. Ngay cả chơi với bạn cũng không nhường nhịn. Nếu Bin thích thì Bin giựt không cần biết có ai đang chơi hay không. Nếu bạn giành lại thì Bin đánh, Bin đá, Bin "quốc". Chẳng biết từ nay học ở đâu. Lúc nào mẹ cũng bênh bạn và phạt Bin. Mẹ bắt  Bin úp mặt vào tường và đứng ở ngoài sân. Chỉ khi nào Bin xin lỗi thì mẹ mới cho vào nhà. Nhưng đừng hòng nhé, Bin thà ở ngoài sân chứ Bin không xin lỗi. Và để Bin chịu vào nhà là phải có thêm một cuộc chiến giữa mẹ và con. Kết thúc cuộc chiến luôn là hình ảnh, con đầm nước mắt ôm mẹ chặt cứng, mẹ thở không ra hơi vì vật lộn để đánh vào được vào đít con.

2 tuổi Bin thích phá hơn thích học. Ngày trước mỗi khi mẹ lấy sách là con ngồi ngay vào lòng mẹ chăm chú nhìn theo ngón tay mẹ chỉ vào chữ. Bin thích hỏi ngược lại mẹ và háo hức nghe mẹ hỏi mỗi khi mẹ đọc xong quyển sách. Con bây giờ? Bin thích xem Robo trái cây và thuộc làu làu những bài thơ trong đó:" thế giới là của ta, chỉ có ta là nhất" hay " trái cây của ta, bây giờ rớt giá" chứ nhất quyết không xem VCD dạy đếm số hay chữ cái. Về việc này ông ngoại la mẹ rất nhiều vì chính mẹ là người đã đem về bộ phim Robo trái cây.

2 tuổi chàng thích chế những bài hát cho riêng chàng. Chẳng hạn bài "con heo đất" Bin hay hát:" heo không đòi ăn kem, heo không đòi ăn bánh bắp" vì đây là hai món ăn yêu thích của chàng. Hay bài thơ "Bạn mới đến trường" có câu:" Rủ bạn cùng chơi. Cô thấy cô cười. Cô khen đoàn kết.". Chàng nhất quyết sửa lại thành:" Rủ bạn cùng giơ tay. Cô thấy cô cười. Cô khen là nhất". Nhiều nhiều lắm mẹ chẳng nhớ hết được nhưng thấy con chế cũng hay hay không nhảm nhí nên mẹ chiều ý con không sửa lại.

2 tuổi Bin biết khen biết chê. Thỉnh thoảng, Bin làm mẹ sướng mê khi bỗng nhiên Bin nhìn thẳng vào mắt mẹ, hai tay ôm mặt mẹ và nói:" Mẹ dễ thương quá!". Trời ơi, lúc đó mẹ không nhớ mình đã bay lên mấy tầng mây vì hạnh phúc. Còn việc chê thì cái gì không thích là Bin chê:" Áo này hôi quá, cháo này cay quá, bánh này dở quá!". Có lần Bin làm cả nhà cười đau bụng khi chỉ vào môi bà ngoại:" Ngoại bị sao? miệng ngoại chảy máu!". À! vì bà ngoại đi ăn đám cưới nên thoa son đỏ. Nhìn Bin sợ hãi khiến cả nhà cứ cười lăn.

2 tuổi, con trai biết nhiều thứ, chiều cao cân nặng cũng tàm tạm. 2 tuổi con thích làm theo ý mình hơn ý người lớn. Dù vậy con vẫn là em bé khi mỗi tối phải ôm mẹ mới ngủ được. Vẫn ghiền sờ ti mẹ bất kể ngoài đường hay ở nhà. Vẫn thích mẹ ôm thật chặt khi mẹ đến đón con ở nhà trẻ. Vẫn khóc tỉ tê khi mẹ giao con cho cô giáo. Vẫn rút vào lòng mẹ khi sợ một ai đó hay một âm thanh nào đó. Và mẹ yêu con vì tất cả, con trai của mẹ!

Photobucket
Sinh nhật Bin và bạn Tí Ti chung 1 ngày!

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

tháng 10 nhiều thay đổi


Mỗi tháng mình thường viết note sau ngày 17 vì đó là ngày đánh dấu Bin lớn thêm 1 tháng. Viết để xem lại con phát triển ra sao, tốt hay không tốt, đơn giản chỉ là một ngày xa xôi nào đó mình sẽ lục lại đọc và mỉm cười với những hành động ngô nghê của Bin.

Nhưng tháng này khác, mình viết note vào đầu tháng để ghi lại những thay đổi bất ngờ cho mình. Đó là một lời đề nghị giúp đỡ không thể từ chối. Phụ trông coi quản lý cô, trò và họp hành ở trường mầm non tư cho bà mợ. Mình gật đầu ngay  dù trong bụng không ưng tí nào. Tính mình vốn thế ( nhu nhược không dám từ chối ) vì mình nghĩ khi cần thì người ta mới nhờ giúp nếu từ chối ngay từ đầu thì thật không phải. Hãy cứ làm thử 1 tháng nếu không hợp thì từ chối cũng chưa muộn và cũng không làm mích lòng ai. Mình gật đầu mà chẳng hỏi điều kiện làm việc vì biết có hỏi cũng chẳng thay đổi được gì.

Ngày thứ nhất sau khi đưa con đến trường mình mới đi làm. Trễ giờ quy định gần 2 tiếng. kém hai mươi tám giờ mình mới có mặt. Mình đã cố gắng hết mức nhưng không thể đi sớm hơn. Tới nơi, mình được giao việc đút cháo, lai nhà, lau nhà, và rửa chén. 4 giờ về đón con sớm hơn 1 tiếng nhưng đã mình cảm thấy rã rời và không đủ sức lo cho con. Mình không thể than thở và vẫn phải cố, tuy nhiên trong đầu mình đã rõ ràng ý nghĩ:"phải nghỉ làm, phải nghỉ làm". Ở nhà ai cũng ủng hộ mình nghỉ làm vì đúng là việc ở nhà có lợi cho tất cả mọi người trong đó có mình.

Ngày thứ hai với mình vẫn thế và mình đã có kế hoạch cuối tháng nói rõ ràng với mợ, xin nghỉ. Về nhà đầu mình luôn trong trạng thái ong ong vì nhức đầu. Tiếng gào thét của bọn trẻ, tiếng khóc của bọn trẻ cứ lởn vởn không dứt được, mình muốn nghe nhạc hoà tấu của nhóm nhạc gồm 12 nữ thành viên của Trung Quốc.

Ngày thứ ba, mình tiếp tục đi làm trong tình trạng mệt mỏi. 2 giờ rưỡi đút cháo cho bọn trẻ xong, nhìn ra đường thấy mất chiếc xe đạp có gắn yên xe được chế riêng cho Bin.  Tiếc hùi hụi vì cái yên chứ không vì cái xe. Mặt méo xệch nhưng miệng cố cười. Lỗi tại ai? Lỗi tại mình ỷ y chứ ai. Thế là hai người lo, mình và mợ. Nếu mợ đền xe cho mình thì rõ ràng cuối tháng mình không thể nghỉ. Chán nản.

Ngày  thứ tư, mình đã phần nào quen với việc đút cháo cho trẻ. Mình không xem chúng như con nhưng mình cũng không thể la hét hòng hù doạ cho chúng nuốt nhanh. Mình cố tỏ ra nhỏ nhẹ và mềm mỏng. Mình thấy vẻ mặt của chị ta, luôn chứng tỏ quen việc, sành sỏi khi đút một lần 5,6 đứa trong khi mình lúc nào cũng 2. Thì đã sao? mình nghĩ tới con trai mình ở trường, nó sẽ như thế nào, giống những đứa bị chị ta đút hay giống 2 đứa mình đang đút đây. Có nhân có quả, từ từ rồi cũng hết. Những đứa bé mình đút ăn luôn sạch sẽ và ít bị trớ. Khoẻ cho chúng và khoẻ cho người dọn dẹp.

Ngày mai sẽ là ngày thứ 6, chồng ở nhà, con đi học, mình đi làm. Cố lên dù tiếp theo sẽ là ngày khủng khiếp!