Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Con ghét mẹ!


Lúc mới bước đi, mẹ tưởng con sẽ hờn dỗi chạy theo bố mẹ. Nhưng không, con vẫn đứng nguyên một chỗ và ra sức gào khóc: “Con không về đâu. Con không về.” Mẹ tỏ vẻ phớt lờ, thản nhiên đi tiếp đến chỗ giữ xe. Vừa khuất bóng sau bồn bông, mẹ nghe tiếng chân thình thịch của con chạy đuổi tới ở phía sau, khóc nức nở. Bố muốn đứng lại đợi con nhưng mẹ vẫn cương quyết nắm tay bố kéo đi. Ngay lúc đó con đuổi kịp và chạy đến ôm chặt lấy chân mẹ. Nhưng thay vì cùng đi thì con ghì áo mẹ lại và hét to: “Con muốn chơi tiếp. Con muốn chơi tiếp”.


Đang mệt, cộng thêm sự bướng bỉnh của con khiến mẹ tức giận. Mẹ muốn “phết” vào mông con mấy cái cho hả. Nhưng rất may mẹ kịp dằn lại và nhẹ nhàng nói chuyện với con: “Con đã xin mẹ năm phút và mẹ đã cho con nhiều lần năm phút rồi. Giờ thì về thôi!”. Tưởng rằng nói như thế con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, nào ngờ con lại càng hét to hơn: “Không! Con không muốn về. Con muốn chơi tiếp!”. Thái độ ngang bướng của con khiến mẹ “điên tiết”, chẳng câu nệ gì nữa, chẳng sách vở gì nữa, mẹ quát: “Im ngay! Đã nói về là về, còn lôi thôi nữa là cho một trận nghe chưa”. Con im bặt nhìn mẹ, ánh mắt đầy hoảng sợ. Khi đã hoàn hồn, con dằn mạnh khỏi tay mẹ chạy lại ôm bố khóc nức nở: “Con chán mẹ. Con ghét mẹ!”. Ngày thường mẹ đã quen với từ “yêu” và “nhớ” phát ra từ giọng nói trong trẻo ngây thơ của con, giờ nghe “ghét” mẹ cảm thấy bất ngờ và tim đau nhói.

Trên đường về nhà, con giận không nói chuyện với mẹ, không nắm tay mẹ. Mẹ cũng không quan tâm, hỏi han con. Nhưng vì thấy con im lặng, ôm chặt lưng bố nên mẹ cũng hơi tò mò. Vừa cúi xuống nhìn thì mẹ bắt gặp hai hàng nước mắt của con lẳng lặng chảy. Thêm một lần nữa, mẹ bất ngờ vì con trai chưa tròn năm tuổi đã thể hiện cảm xúc buồn một cách “nhẹ nhàng” như vậy.

Mẹ rón rén lau nước mắt cho con. Như chỉ chờ có thế, con òa lên khóc nức nở. Bố đang chạy xe không hiểu sự tình nên ngạc nhiên hỏi: “Sao tự nhiên con khóc?”. Con nghẹn ngào: “Vì mẹ không thương con”. Mẹ cuống cuồng ôm siết con: “Thương chứ. Thương chứ. Mẹ chỉ giận vì con không nghe lời thôi. Nhưng mai mốt con đừng nói ghét mẹ nhé. Vì con nói thế mẹ sẽ buồn lắm”. Con trả lời trong tiếng nấc: “Dạ. Con yêu mẹ”. Mẹ nhẹ nhàng hôn lên những sợi tóc mềm, mắt cay cay, tự dặn lòng dù có giận bao nhiêu mẹ cũng sẽ không bao giờ nói từ “ghét”. Bởi từ ấy rất dễ dàng phá hủy mọi thứ mẹ kỳ công vun đắp, xây dựng bằng thương yêu.

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

Lời con trẻ

 Tắm cho con trai xong, bố bước lên nhà với nét mặt không vui. Tưởng bố mệt mỏi vì cả ngày dài làm việc, mẹ lại gần pha trò: “Bị trai nhỏ chọc ghẹo gì mà buồn thế anh?” Bố thở dài kể: “Nghe con trai tâm sự chuyện trường lớp mà thấy thương con quá!”. Mẹ ngạc nhiên: “Chuyện trường lớp là chuyện gì mà phải buồn vậy anh?”. Bố nhìn mẹ nói lấp lửng: “Em đợi con trai em lên đi rồi hỏi”.




 

Mẹ nhìn sang bố mỉm cười, lúc này đây vẫn đang cau mày nhăn nhó: “Ôi, có gì đâu mà anh phải lo lắng như thế? Cô phết nhẹ vào mông thôi mà có đau đớn gì đâu. Mà chắc gì con mình đã kể đúng sự thật. Anh biết trí tưởng tượng của con mình phong phú thế nào mà?”. Nhưng bố lại không đồng ý với mẹ: “Em lúc nào cũng vậy. Chẳng bao giờ tin con mình. Bin nó còn nhỏ xíu làm sao biết bịa một câu chuyện có đầu có đuôi như thế?”. Mẹ từ tốn giải thích: “Không phải em không tin con mà em hiểu con. Anh nhớ cái lần Bin kể bị bạn đánh không? Đâu phải khơi khơi mà bạn đánh, do Bin chọc ghẹo bạn rồi đánh bạn trước nên bạn mới đánh lại. Chuyện gì cũng từ từ tìm hiểu anh à. Phải nghe cô giáo giải thích đã”.

Sáng hôm sau, đưa con đến lớp, mẹ nán lại hỏi chuyện cô giáo: “Cô ơi, hôm qua bé về kể là cô đánh bé vì bé vào nhà vệ sinh không mang dép. Bé nói là không phải bé không mang dép mà do các bạn mang hết dép nên bé không có dép để mang”. Cô giáo nhẫn nại nghe mẹ kể hết câu chuyện rồi mới giải thích: “Chị để em kể rõ chị nghe. Ngày nào cũng vậy, trước giờ ăn cơm, em đều dặn cả lớp là vào nhà vệ sinh rửa tay chỉ được đi mười bạn thôi. Bạn này ra rồi bạn kia vào. Bởi thế em mới để mười đôi dép. Nhưng lần nào cũng vậy, vừa nghe rửa tay là gần nửa lớp ùa vào. Rất nguy hiểm. Vì trong đó trơn trượt, dễ té mà các em lại thích nghịch nước. Do đó những bạn không mang dép đều bị đòn chứ không riêng mình em Nhật. Nhưng em chỉ dọa chứ không đánh”.

Mẹ nghe xong thì hiểu rõ ngọn ngành. Nói lời cảm ơn cô xong, mẹ nhẹ nhõm ra về vì gút thắt trong lòng đã được tháo gỡ.