Sáng thứ hai, tôi đưa con đến bệnh viện Nhi Đồng II khám bệnh. Do đây là lần đầu đến đây nên tôi lạ lẫm và lóng ngóng không biết quy trình khám như thế nào. Hỏi thăm một chị đứng kế bên tôi được chị hướng dẫn bước đầu tiên là đóng tiền khám rồi sau đó qua quầy kế bên đưa biên lai để lấy số thứ tự.
Sau khi làm theo hướng dẫn, có số trong tay, tôi yên tâm ra ghế ngồi chờ. Trong lúc chờ tới lượt mình, nhìn mọi người ai cũng cầm trên tay cuốn sổ khám bệnh tôi mới sực nhớ lúc nãy quên chưa mua sổ. Vòng xuống lầu, tôi tới quầy đóng phí để mua sổ. Dù rằng lúc đầu tôi có xếp hàng để chờ tới lượt mình nhưng một lần nữa tôi phải chen vào để mua. Có lẽ vì là phụ nữ lại nhỏ con yếu ớt nên vừa gần tới quầy là tôi liền bị mấy anh thanh niên chen ngang. Mãi một lúc sau tôi mới tiến lại được quầy đăng ký.
Do buổi sáng đi vội nên tôi chỉ cầm theo ba tờ 100 ngàn và ba chục ngàn lẻ. Ba chục ngàn lúc nãy đã đóng tiền khám nên tôi không còn tiền lẻ nào trong người vì vậy tôi cố nài nỉ chị thu ngân bán cho cuốn sổ. Nhưng dù tôi năn nỉ thế nào cũng vô ích vì thái độ của chị rất cứng rắn thậm chí còn tỏ ra khó chịu:” Cuốn sổ có ba ngàn mà chị đưa tôi một trăm ngàn làm sao tôi có tiền thối?” Nói rồi chị ta tiếp tục thu tiền của người khác mà không để ý đến tôi dù rằng tôi đã cố năn nỉ. Biết không thể nói thêm gì tôi quay ra và chạy lòng vòng tìm chỗ đổi tiền. Do mới sáng sớm nên chẳng ai chịu đổi vì vậy tôi đành phải chạy sang bên kia đường mua bánh mì. Vẫn tờ một trăm ngàn nhưng dì bán bánh mì vui vẻ thối lại cho tôi dù ổ bánh giá chỉ sáu ngàn. Có tiền lẻ tôi tiếp tục quay lại chỗ bán sổ và lần này thì tôi mới mua được.
Trong lúc đứng tại quầy, tôi quan sát thấy đa số mọi người đều đưa tiền với mệnh giá từ năm chục ngàn trở xuống nhưng chẳng hiều vì sao chị thu ngân luôn một mực nói rằng không có tiền thối và từ chối bán cho tôi? Trong khi một xe bánh mì nhỏ ven đường lại sẵn lòng thối lại không một lời phàn nàn. Là một người mẹ đưa con đến bệnh viện đã cảm thấy rất mệt mỏi rồi không ngờ đến nơi tôi lại càng mệt mỏi hơn chỉ vì không mang theo tiền lẻ.






. Lát về mẹ kể lại cho bố nghe, bố cười đắc thắc:" Subin của anh mà!". Bó tay mấy ông.