Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

Nghĩ về ba


Trưa chủ nhật, ngồi ngắm con thơ bình yên ngủ ngoan, bất giác tôi nghĩ đến ba và thấy thương ba vô hạn. Bởi giờ đây, khi trở thành ba của một đứa trẻ, gánh trên vai trách nhiệm cao cả nhưng nặng nề, tôi mới hiểu hết được tấm lòng của ba mình ngày xưa.

Ba tôi là một người đàn ông mạnh mẽ và giàu nghị lực. Còn nhớ năm tôi học tiểu học, thi thoảng tôi lại được mẹ dắt theo đi đón ba. Với tôi đó luôn là một ký ức đẹp. Vì sau khi đón được ba thì chắc chắn tôi sẽ được chở đi ăn kem mát lạnh và được tung tăng chạy chơi thỏa thích ở công viên lộng gió. Là ba tôi đi học.
Tuổi thơ của ba tôi là những chuỗi ngày cơ cực. Vì ông bà nội nghèo, gia đình đông con, ba tôi lại lại con trai lớn nên chưa học xong lớp năm đã phải ra đời lăn lộn mưu sinh. Mãi sau này, đến khi cho đến khi tôi chào đời, kinh tế phần nào dễ thở, ba mới tiếp tục thực hiện ước mơ còn dang dở.

Kể ra thì nhẹ nhàng nhưng quãng thời gian đó thật sự phải quyết tâm lắm ba tôi mới đi hết được con đường học hành của mình. Vì ba tôi làm thợ máy trong xưởng dệt. Công việc theo ca nên giờ giấc không cố định. Đã vậy lại còn thường xuyên tăng ca khi đơn hàng gấp hoặc máy móc cần bảo trì liên tục. Công việc đã chiếm hết thời gian và sức lực của ba vì thế để không bị mất bài trên lớp là một điều rất khó. Do vậy, để bù đắp những kiến thức bị mất trên lớp, ba tôi đã tranh thủ mượn tập bạn bè và ôn luyện giữa giờ nghỉ ca. Sau những tháng ngày miệt mài thì ba tôi cũng nhận được tấm bằng tốt nghiệp cấp ba. Và đó là niềm tự hào không chỉ của riêng ba mà còn của mẹ con tôi mỗi khi nhớ đến.

Trong công việc và cuộc sống, ba tôi là một người rất kiên trì và có phần nóng nảy. Nhưng với riêng hai mẹ con tôi thì ba lúc nào cũng nhẹ nhàng, mềm mỏng. Còn nhớ lúc nhỏ vì tính bướng, tôi không chịu ngồi trên xe đạp để ba chở đi học. Tôi luôn nằng nặc bắt ông phải đùng đình trên vai từ nhà tới trường. Lúc đi cũng thế. Lúc rước về cũng thế. Nghĩ tới chuyện này tôi còn thấy giận chính mình nhưng ba tôi thì không, ông chỉ cười rất hiền rồi nói: “Ba đùng đình cho con đến già cũng được chỉ sợ đến lớp con bị bạn bè chọc ghẹo rồi mắc cỡ thôi.” Và đúng như thế, qua ngày hôm sau tôi bị mấy thằng con trai trong lớp bo xì vì nhõng nhẽo. Do vậy từ đó trở đi tôi chỉ ngồi …trên xe đạp cho ba chở đi học mà thôi.

Nhớ lại tuổi thơ của mình tôi không quên những viên kẹo nhỏ ngọt ngào, nhiều màu sắc ba thường dúi vào tay tôi mỗi khi đi làm về. Đó là bí mật riêng của tôi và ba. Vì mẹ không thích tôi ăn kẹo, mẹ nói ăn kẹo không tốt cho trẻ con, gây sâu răng. Nhưng ba thì không thế, ba nói kẹo là niềm hạnh phúc của tuổi thơ, thật khổ khi không được nếm mút mùi vì ngọt ngào của những viên kẹo.

Ba tôi bây giờ đã già, đã về hưu và lấy việc giữ cháu, chăm cây cảnh làm niềm vui. Tôi vì thế cũng thoải mái tập trung hơn cho sự nghiệp. Nhiều lúc thấy thương ba tôi gợi ý, hay là con gửi cháu vào nhà trẻ để ba thảnh thơi mà đi đó đi đây cho thoải mái. Nhưng ba chỉ lắc đầu nói nửa đùa nửa thật, ba chưa già đến mức không giúp gì được con cháu đâu, khi nào ba già lụ khụ hẳn hay. Tôi nghe xong chỉ biết cười nhưng trong lòng thì vô cùng biết ơn ba. Người đàn ông cả đời chỉ biết nghĩ cho con, cho cháu.

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

MƯA ĐÊM


Nửa đêm, tiếng mưa xối xả trút lên mái nhà kèm theo tiếng sấm sét đì đoàng làm tôi choàng tỉnh. Chợt nhớ sào đồ đang phơi ngoài hiên, tôi định chạy ra lấy. Vừa lúc đó, nghe tiếng bước chân vội vã, hấp tấp của mẹ, tôi yên tâm nằm xuống, dỗ lại giấc ngủ. Bởi tôi biết, mẹ nhanh hơn tôi, đã kịp kéo sào đồ vào.

Trước khi cơn mộng mị kéo sụp mí mắt, bất chợt chuyện ngày xưa ùa về như thước phim quay chậm. Đó là một ký ức cũ nhưng chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí tôi – một kỷ niệm về mưa, về mẹ mà suốt đời này tôi chẳng thể quên được.

Đêm đó, cũng như đêm nay, mưa rất lớn, gió rít từng hồi. Bên ngoài giông bão là thế còn trong nhà tôi lại bị sốt cao đến mức nói sảng và co giật. Trong cơn mê man, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ đến khi choàng tỉnh, tôi mới nhận ra mình đang nằm trong bệnh viện, trên giường bệnh trắng toát. Đứng kế bên là mẹ với cặp mắt đỏ hoe, gương mặt nhòa nước. Trong lúc mơ màng, tôi không nhìn rõ những giọt nước vương trên má mẹ là nước mắt hay nước mưa. Tôi chỉ nhớ, ngoài trời, mưa vẫn như trút và gió từng hồi gào thét, đập mạnh vào cửa sổ phòng bệnh.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với tinh thần tỉnh táo. Việc đầu tiên tôi làm là đưa mắt tìm mẹ nhưng chẳng thấy ai. Một lát sau, ba tôi bước vào với chiếc cà mèn trên tay. Đêm qua ba không ở nhà vì có ca trực ở công xưởng. Ba cười, nhìn tôi dịu dàng rồi mở nắp cà mèn ra. Hương thơm ngào ngạt của món cháo thịt mẹ tự tay nấu vây quấn, kích thích sự thèm ăn của tôi. Đỡ chén cháo trên tay ba, tôi ăn sạch veo rồi vô tư hỏi: “Khi nào mẹ vô vậy ba?”. Đang trầm tư, ba chợt giật mình, vội nói, mai bác sĩ cho con ra viện nên mẹ ở nhà lo cơm nước, trong này có ba rồi mà. Tôi “dạ ” mà chẳng mảy may nghi ngờ.

Hôm sau nữa, tôi xuất viện về nhà. Đang vui vì được nghỉ học ba ngày để dưỡng bệnh, tôi bất ngờ thấy mẹ ngồi trên bậc cửa với vai trái được băng bó. Tôi hoảng hốt hỏi mẹ bị làm sao, có phải mẹ bị gãy tay. Mẹ lắc đầu, nói rằng chỉ bị trật khớp vai, cố định vài ngày sẽ khỏi. Bảo tôi đừng lo, mẹ hối thúc tôi vào nhà ăn cơm, uống thuốc cho đúng giờ. Không hài lòng với câu trả lời của mẹ, tôi đem thắc mắc này kiếm ba giải đáp.

Nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của tôi, ba chậm rãi kể. Đêm tôi sốt cao, mẹ vì quá lo sợ nên đã đỡ tôi dậy, đưa đến bệnh viện. Là nữ sinh học lớp mười nên tôi lớn phổng, nặng ký hơn cả mẹ, vậy mà không biết bằng cách nào mà mẹ có thể đỡ được tôi lên chiếc xe đạp. Trong khi tôi được trùm kín áo mưa thì mẹ chỉ đội chiếc nón lá rồi dùng vai trái của mình làm điểm tựa để đẩy tôi đến bệnh viện. Có lẽ chính vì vậy, mẹ bị trật khớp vai. Tôi nghe xong, tim thắt lại. Nhìn mẹ mệt mỏi ngồi tựa cửa, tôi không ngăn được dòng nước mắt. Vậy mà, hôm qua, mẹ còn nấu cháo thịt thơm ngon cho mình...

Với tôi, đêm mưa đó thật huyền ảo. Nó là ký ức buồn trong tim tôi nhưng cũng là niềm hạnh phúc to lớn sưởi ấm tâm hồn tôi. Vì tôi biết, tôi hiểu và cảm nhận được tình yêu mẹ dành cho tôi lo lớn đến nhường nào. Cho đến giờ, khi tôi đã có gia đình nhỏ riêng, chững chạc với những mối quan tâm riêng, sự quan tâm lo lắng của mẹ dành cho tôi cũng chưa bao giờ vơi bớt.

Giữa bản hòa tấu của mưa và gió, tôi thổn thức nghĩ về mẹ, về tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ luôn dành cho tôi. Ngoài kia, mưa vẫn xối xả nhưng với trái tim được sưởi ấm, tôi thiếp đi lúc nào không biết.

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

Dạy con những điều vụn vặt

TT - Trưa hôm qua, đang cùng con nằm xem tivi thì điện thoại của mẹ bỗng đổ chuông. Thì ra cô bạn của mẹ ghé thăm nhà đột xuất nhưng vì không tìm được đường vào nên gọi điện “cầu cứu”. 

Sau một hồi nghe mẹ nhiệt tình hướng dẫn, cô ấy chịu thua: “Lắt léo quá, thôi bà ra dắt tui vào đi!”. Sực nhớ địa chỉ nhà mình có tới năm cái “xẹt” nên mẹ bật cười thông cảm rồi dặn: “Bà chờ tui năm phút nha!”.
Tắt điện thoại, mẹ quay sang hỏi con: “Bây giờ mẹ chạy nhanh ra đầu hẻm dẫn cô vào nhà chơi. Con muốn đi với mẹ hay ở nhà?”. Đang mê mải xem phim hoạt hình, con hờ hững đáp: “Con ở nhà coi nhà, mẹ đi một mình đi”. Thoáng chút ngần ngại, mẹ gật đầu: “Ừ, cũng được. Mẹ đi nhanh rồi về. Con ở nhà đóng cửa lại và không cho người lạ vào nhà nhé!”. Nói rồi mẹ chạy xe đi, lòng ít nhiều lo lắng.

Vừa gặp mẹ ngoài đầu hẻm, cô bạn đã tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: “Bin đâu?”. Mẹ nói nhanh: “Đang ở nhà!”. Cô bạn càng ngạc nhiên hơn: “Một mình?”. Mẹ gật đầu: “Ừ, một mình”. Cô bạn nhún vai: “Bà gan quá!”.

Về đến nhà, mẹ ghé mắt qua khe cửa và thở phào khi thấy cậu con trai 6 tuổi vẫn đang xem phim hoạt hình. Đưa tay đẩy cửa thì mẹ chợt khựng lại, hình như cửa bị khóa. Mẹ gọi lớn: “Bin ơi mở cửa giúp mẹ!”. Con nghe tiếng mẹ thì vội chạy ra khoe: “Mẹ thấy con giỏi không? Mẹ vừa đi là con bấm khóa lại liền”. Mẹ quay sang nhìn cô bạn với kiểu thấy chưa, con mình lớn rồi, ở nhà một mình đâu có sao, rồi quay sang hối con mở cửa lẹ lẹ vì khách đang chờ. Con dạ to rồi cầm chiếc chìa khóa lách cách tra vào ổ.

Cô bạn bước vào nhà, mắt hấp háy nhìn Bin khen: “Con trai giỏi quá!”. Mẹ cười, lắc đầu: “Giỏi đâu mà giỏi, tui có tập cho Bin mở khóa mà! Ngày nào đi học về lại không đưa chìa cho Bin tự mở”. Cô bạn nghe xong gật gù: “Ừ, ít ra phải dạy con những điều vụn vặt như thế. Hôm rồi, cu Minh với bé Na nhà tui không biết chơi giỡn kiểu gì mà tự nhốt mình trong phòng. Cửa phòng ngủ bị bấm chốt từ bên trong nên không ai bên ngoài mở ra được. Đang luýnh quýnh lại nghe tiếng con gào khóc, đầu óc tui mụ mị chẳng suy nghĩ được gì. Đợi đến khi kiếm được ông thợ sửa khóa thì hai đứa đã bị nhốt hơn một tiếng đồng hồ, khóc khản cả tiếng”.
Mẹ nghe kể thì ngạc nhiên lắm vì cu Minh đã 8 tuổi mà không biết mở khóa. Cô bạn thở dài: “Tại hồi nào tới giờ tui đâu có cho tụi nhỏ chốt khóa phòng lại đâu”. Mẹ nhìn sang con lúc này đang rất chăm chú nghe câu chuyện: “Vậy giờ bà đã chỉ cho hai anh em cách mở khóa chưa?”. Cô bạn cười lắc đầu: “Phá bung rồi còn đâu mà chỉ với dạy”!

Sau tình huống vừa gặp phải, mẹ thấy dạy con những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống quả thật không thừa. Nhớ lần con đang cố gắng mở khóa bằng đôi tay nhỏ nhắn, vụng về của mình bỗng một dì hàng xóm đi ngang, tỏ ý trách: “Sao con lại để cho cháu tự mở khóa? Không khéo ổ khóa rơi vào chân thì tội”. Lúc đó mẹ đã cười và nói không sao vì đã có mẹ đứng kế bên trông chừng con. Giờ nghĩ lại nếu ngại miệng đời thì có lẽ chuyện hôm nay sẽ không suôn sẻ như vậy.

Dạy con kỹ năng sống không cần phải tìm đâu xa, mà bắt đầu từ những việc rất đỗi quen thuộc mà đôi khi người lớn không ngờ tới. Chẳng hạn như không được sờ vào ổ cắm điện, không chơi máy tính bảng hoặc điện thoại khi đang sạc pin, cách mở khóa cửa, phải sờ vào ca nước trước khi uống để biết nước nóng hay lạnh...

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

Bí quyết tự dạy con viết chữ

Bí quyết tự dạy con viết chữ mà kg cần đi học thêm nà các mẹ, kinh nghiệm thực tế từ bạn Bin:
5 tuổi, mẹ bạn Bin mua 2 quyển sách tô chữ. 1 quyển số và 1 quyển chữ cái. Font chữ to để bé đồ theo. Giai đoạn này các mẹ theo sát để đảm bảo bé viết đúng công thức, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải. Nếu bé chưa biết viết thì mẹ cầm tay bé viết mẫu. Mỗi ngày 1 trang số và 1 trang chữ. Viết xong dẹp. Nếu viết trong 1 tiếng chưa xong cũng dẹp mai viết tiếp.

Vừa viết mẹ vừa dạy bé đọc để bé biết mặt chữ và số. Quyển số hết nhanh hơn chữ.

Hết 2 quyển đó mẹ mua quyển đồ chữ tiếp nhưng chữ to cỡ 2 ô ly. Chữ thường không kiểu cọ. Và chữ viết Hoa.

Lần này vẫn là 1 trang 1 ngày. Mỗi ngày cao lắm 1 tiếng. Viết xong dẹp. Chơi. Quậy. Coi Film hoạt hình.

Hết 2 quyển đó mẹ lại mua thêm 2 quyển khác cùng loại và viết tiếp. Nhưng kỷ luật một ngày 2 trang. Viết nhanh thì nghỉ chơi sớm. Viết trễ thì chơi trễ. Tối đa 1 tiếng. Dẹp.

Hết 2 quyển này mẹ mua tập trắng cho em. Viết mẫu chữ cái to 2 ô ly rồi đánh dấu cho bé viết theo.
P/S: Mẹ đã áp dụng với bạn Bin nên hôm nay Bin nộp tập làm cô ngỡ ngàng, sao con viết chữ đẹp quá vậy. Khoe con có mục địch, mục tiêu và mục nhọt nha

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

Kinh nghiệm nuôi con của mẹ Bin (phần 3)


- Xem đĩa, đọc sách và chơi

+ Xem đĩa

Bắt đầu tháng thứ ba, mình mở đĩa “bé yêu biết đọc” cho con xem.
Sáng, sau khi ăn uống, tắm mát và ngủ một giấc đẫy, mình ẳm bé vào lòng và cùng con xem nhạc. Vì nghĩ bé còn quá nhỏ để hiểu từ nên mình mở nhạc cho bé nghe. Nhạc là những bài hát về mắt, mũi, miệng, con vật với giai điệu và hình ảnh đơn giản nhưng sinh động. Hết nhạc thì tắt.
Chiều, sau khi con ngủ một giấc say và bú thật no, mình lại ẳm bé vào lòng và mở nhạc ra xem.
Tháng thứ tư, mình vẫn làm như thế nhưng bắt đầu tăng “level”. Nghĩa là cho bé xem phần mở đầu, tiếp đó nghe nhạc. Và tắt.

Lưu ý: Ngoài cho bé xem đĩa “bé yêu biết đọc” thì mình không bé xem gì khác. Muốn xem ti vi thì mình chỉ mở khi bé ngủ. Bé thức dậy thì một là cho bé xem đĩa hai là chơi cùng con. Chơi loanh quanh trong nhà, cho bé ra đường nhìn các anh chị lớn chạy giỡn hoặc ẳm bé ra quán cà phê theo mẹ.

+ Đọc sách

Đồng thời mình mua cho bé quyển sách có kích thước cỡ bằng bàn tay. Sách mười trang và trang dày để bé không xé, không nhai rách được. Và mỗi trang sách là một hình và một từ. Ví dụ như hình chiếc kẹo với từ “kẹo”. Và khi đọc từ nào mình lại chỉ tay vào từ đó. Ngoài ra, mình còn minh họa bằng hành động, chẳng hạn như vừa đọc từ kẹo, mình vừa chỉ tay vào từ đó rồi giả vờ cầm cục kẹo bỏ vào miệng nhai nhai với vẻ mặt thích thú. Hoặc như từ xe thì mình giả tiếng động cơ xe brườm, brườm. Hay như hình con chó thì mình sẽ giả tiếng sủa, gâu gâu. Dĩ nhiên bé bốn tháng thì chẳng hiểu gì đâu. Có đôi lúc bé nhìn mẹ thấy mẹ bỏ kẹo vào miệng nhai thì cười tít mắt, nhưng cũng nhiều lúc bé ngó lơ chỗ khác chẳng thèm quan tâm. Mặc dù vậy mình vẫn đều đặn cùng bé đọc sách.

+ Chơi trò chơi

Bé được hai tháng, mình tháo bao tay cho bé vào ban ngày. Chỉ lúc ngủ mình mới đeo bao tay cho bé vì mình lo trong vô thức, bé tự cào trầy mặt mình.

Ba tháng, bé bắt đầu huơ tay như thể muốn nắm mọi thứ trước mắt. Nhưng bàn tay bé xíu ấy vẫn còn vụng về lắm nên chẳng thể nắm được gì ngoài ngón tay của mẹ. Để phát triển kỹ năng nhìn và nắm bắt đồ vật của bé, mình thường nhìn bé rất gần rồi nắm tay con đưa lên mặt mình. Mình làm thế chỉ muốn bé cảm nhận chính xác ..mẹ.

Mình quan sát, ở tháng này, bé rất nhạy với tiếng động. Thế nên mình thường hay bỏ nút, hạt đậu vào những hộp kẹo sing gom (đã ăn hết kẹo ^^) rồi lắc cho bé nghe. Khi bé khóc, đây cũng là cách đơn giản để mình dỗ bé nín.

Ngoài ra, mình cũng hay xoay bánh xe đồ chơi trước mặt bé. Bởi mỗi lần xoay, bánh xe lại phát ra âm thanh lào xào gây cho bé sự chú ý. Mình làm mẫu vài lần cho bé xem, sau đó cầm tay bé chạm vào bánh xe. Ban đầu vì quá thích thú (hoặc hấp tấp ) bé dùng hết sức đẩy mạnh chiếc xe. Nhưng dần dần bé đã biết điều khiển ngón tay xoay bánh xe một cách thành thục dù chưa biết cầm đồ chơi. Bốn tháng, mỗi khi chạm vào những vật tròn tròn như lúc lắc, bánh xe, bé đã biết tự xoay để phát ra âm thanh.

Trích nhật ký của mẹ Bin “4 tháng, cái được của con là biết nói và hóng chuyện và luôn nói như như gió (dù mẹ chẳng hiểu con nói gì). Mỗi khi ẳm con ra đường, các cô dì hàng xóm kêu tên con là con quơ tay quơ chân thích chí rồi quay lại nhìn cười toe, ra điều thân thiết. Nếu ai nói chuyện thì con sẵng sàng trả lời ngay (dù chẳng ai hiểu ) rồi cười to rất ư là khoái chí. Con biết giả đò ngó lơ. Để khi mẹ kêu tên thì con cười khanh khách tay chân đập loạn xạ.”

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Kinh nghiệp nuôi con của mẹ Bin - phần 2


2. Năm đầu đời

- Sữa mẹ:

Trên thị trường có hàng trăm thương hiệu sữa đắt tiền nhưng mình dám khẳng định không có hiệu sữa nào tốt hơn hiệu sữa MẸ. Bỏ ngoài tai những lời cảnh báo cho con bú sẽ xấu ngực, hư ngực mình vẫn quyết tâm cho con bú mẹ đến khi nào bé…chê thì thôi. Vì thế ngay khi con trai vừa chào đời, nửa tiếng sau mình đã gượng ngồi dậy và cho bé bú. Trong lúc nằm trong phòng sinh chờ đẩy ra phòng hồi sức, cô y tá đã cẩn thận dặn dò mẹ, sữa non trong lúc này là quý giá nhất, nhớ cho bé bú đừng vắt bỏ nha. Và mẹ đã làm đúng theo như vậy. Nhưng cô y tá lại quên dặn, bé bú khi sữa chưa về nhiều sẽ rất đau và quả thật, con bú rát cả hai bầu vú. 

Với thể trạng ốm yếu, bốn mươi ký ngay khi vừa sinh, mình chẳng có sữa là bao. Trong khi các bé cùng phòng được pha sữa bột bú dặm trong khi chờ sữa mẹ về thì mình vẫn kiên trì cho con bú mẹ. Sữa rất ít nên Bin bú một chút lại thả ra ngủ. Khoảng mười lăm, hai mươi phút sau lại đói nên gào lên khóc. Cứ như thế, đêm đầu tiên con ngủ cùng mẹ thật khủng khiếp, vừa mệt mỏi vừa ngủ chập chờn vì phải liên tục ngồi dậy ẳm con bú. Thật may đến ngày thứ hai thì sữa về, nhiều thiệt nhiều. Con trai bú bên này sữa bên kia tràn ướt áo. Mẹ vui con khỏe.

Để có sữa cho con bú, mẹ vẫn tiếp tục uống sữa bầu ngày 3 ly trong 3 tháng đầu tiên. Uống hai bình 1L nước ấm mỗi ngày và ăn uống đầy đủ không kiên khem. Không ăn thịt kho khô, không ăn giò móng hầm (vì ngán). Mình ăn hoa quả, ăn thịt cá đầy đủ theo lời dặn của bác sỹ sản khoa. Không nằm than, không lăn bụng, không làm bất cứ thứ gì cảm thấy khó chịu (mẹ la hoài vụ này vì mình cứng đầu ). Đánh răng, rửa măt, tắm ngay khi đứng dậy đi được (suỵt mẹ cũng chẳng biết). Riêng chuyện này mình không có ý nói các mẹ làm theo, tùy quan điểm mỗi người. Nhưng theo mình sau sinh người mẹ rất dễ stress vì thế cứ thoải mái làm bất cứ việc gì khiến bản thân không cảm thấy khó chịu.

- Phương pháp 0 tuổi:

Sau khi sinh, bé vẫn được tiếp tục nghe nhạc Bethoven trong 3 tháng đầu đời. Sau ba tháng, mình đổi sang mở nhạc hòa tấu và vẫn giữ thói quen như thế đến tận bây giờ để con có nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ say.  
Sang tháng thứ hai và liên tục đến hiện tại, mỗi khi con trai thức dậy, mình đều nhìn con thật dịu dàng rồi cười thật tươi nói: “Chào con trai”. Do trước đó mình đã đọc trên báo rằng, mỗi sáng thức dậy nếu điều bé nhìn thấy đầu tiên là nụ cười của mẹ thì bé sẽ cười theo và tương lai trở thành một người rất lạc quan không dễ dàng thất vọng hay chán nản khi gặp thất bại (nói thật đọc lâu quá nên không nhớ báo nào). Tuy không chắc có đúng không đây là một tốt và hơn nữa quá dễ dàng, tại sao mình không làm theo nhỉ? Mình nhớ rất rõ nụ cười đầu tiên bé đáp trả lại mẹ sau khi vươn vai choàng tỉnh là lúc ba tháng tuổi. Cảm giác ngọt ngào không gì tả nổi.  Và từ nhỏ bé luôn hay cười. Mỗi khi ẳm bé đi đâu mọi người xung quanh đều rất thích, vì chỉ cần nhìn bé và nói “chào con” “đi đâu đó” v.v.. là bé cười tít mắt khiến người đối diện phải cười theo.

Ở tháng thứ ba, trong lúc ôm con trai xem quyển album hình gia đình, mình phát hiện ánh mắt của bé nhìn rất chăm chú. Thấy vậy, mình chỉ tay vào từng người trong gia đình và nói lớn, bố nè, mẹ nè, ông ngoại nè, thì thấy con trai háo hức như muốn chồm lại chạm vào quyển album. Lúc đó ông ngoại ngồi cạnh bảo, thằng nhỏ mới hơn ba tháng biết gì mà coi. Nhưng trực giác của người mẹ lại nói cho mình biết mọi hành động của bé không phải vô tình mà là có chủ ý dù biểu hiện chưa rõ. Và ngay hôm đó, mẹ đã có trò chơi với con trai mỗi ngày đó là lật giở từng tấm hình và chỉ tay vào từng người nói, bố, mẹ, ông, bà. 

Bỗng mẹ nhớ lại cái đĩa "Bé Yêu biết đọc" được tặng hồi đang mang bầu. Nhưng vì ở phần hướng dẫn có ghi “dành cho bé ba tháng đến năm tuổi” nên mẹ nghĩ người ta ghi nhầm. Chắc phải ba tuổi chứ ba tháng biết gì mà xem. Thế là cất kỹ dưới đáy tủ từ hôm đó tới giờ. Nhưng hôm nay nghĩ lại và cảm thấy tò mò nên mở ra xem thử. Ở phần giới thiệu, mình thấy Tiến sĩ Robert C. Titzer đã áp dụng cho con gái đầu lòng của mình. Và mới 9 tháng cô bé này đã có thể nhận được mặt chữ dù chưa biết đọc và ...nói. Cũng theo  Tiến sĩ Robert C. Titzer, trẻ em trong độ tuổi từ 3 tháng đến 5 tuổi có khả năng tiếp thu và học hỏi về ngôn ngữ đặc biệt tốt. Có thể nói Đây được coi là thời kỳ “nhạy cảm nhất”, thời kỳ phát triển nhanh nhất của trẻ. Trong giai đoạn này não bộ của trẻ phát triển mạnh nhất, trẻ học hỏi, tiếp thu nhanh nhất, vì vậy trách nhiệm của các bậc cha mẹ là phải tạo môi trường phù hợp để trẻ được phát triển toàn diện, đầy đủ.
 
Dạy con theo phương pháp 0 tuổi với mình chỉ là sự tình cờ ngẫu nhiên không phải mục tiêu ban đầu của mình. Trong quan niệm của mình, dạy con biết đọc sớm không phải để con hơn người hay trở thành thần đồng mà chỉ để con được phát huy hết tiềm năng vốn có. Mình chỉ có một mong muốn đơn giản là trong tương lai con sẽ cảm thấy việc học không quá nặng nề và khi tiếp thu kiến thức mới đều trở nên nhẹ nhàng không quá áp lực.

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015

kinh nghiệm nuôi con của mẹ Bin



Con cái thông minh, khỏe mạnh luôn là mong ước của các những người cha người mẹ. Mẹ Bin cũng không nằm ngoài những mong mỏi bình thường đó. Bởi thế nên khi biết mình đang mang trong mình sinh linh bé nhỏ, mẹ Bin đã tham khảo và học hỏi rất nhiều từ kinh nghiệm thực tế của các mẹ trên mạng cũng như sưu tầm những bài báo về nuôi dạy bé từ các chuyên gia.

1. Thai giáo.

Trước khi có con, mình chỉ nghĩ đến việc làm sao ăn uống cho tốt để con trong bụng được khỏe mạnh. Mình không hề biết đến việc thai giáo, thậm chí cả từ đó nghe cũng lạ lẫm.

Vì thế trạng ốm yếu nên ngày Bin được 5 tuần tuổi trong bụng, mình đã bị nghén ói khủng khiếp. Ngày nào cũng nôn ói ba, bốn lần. Và lần nào cũng vậy, mỗi khi ói xong là mình mệt rũ không ngồi dậy nổi. Tuy đã làm rất nhiều cách như uống thuốc, chích thuốc hay uống trà gừng nóng theo chỉ dẫn của bác sỹ nhưng triệu chứng không hề thuyên giảm. Mãi đến tháng thứ tám mình hết nghén và cảm thấy việc ăn uống không còn quá đáng sợ. Mặc dù vậy, trong suốt 9 tháng 10 ngày mang thai, mình luôn rất hạnh phúc. Chỉ cần nghĩ đến việc gặp con là bao mệt mỏi đều tan biến.

Sang thai kỳ thứ 3 mình nghe nhạc giao hưởng. Vì mình đọc báo thấy có ghi rằng “việc nghe nhạc không chỉ giúp mẹ bầu cảm thấy thoải mái hơn, giải tỏa mọi áp lực, căng thẳng, mệt mỏi mà còn là cách dưỡng thai tốt, giúp trẻ phát triển ngay từ trong bụng mẹ. Theo nhiều nghiên cứu đã chứng minh, khi cho thai nhi nghe nhạc sẽ giúp tăng cường trí thông minh, khả năng sáng tạo và thể hiện cảm xúc của trẻ”. Và mình đã làm theo, mỗi ngày mình nghe hai lần, mỗi trưa nghỉ giải lao và mỗi tối nằm thư thả đọc sách. Thật ra mình không biết kết quả sẽ thế nào nhưng có một chuyện mình biết chắc là mỗi khi nghe nhạc êm dịu em bé sẽ không đạp. Nếu đổi sang nhạc có trống, hoặc tiết tấu nhanh thì em bé sẽ gò cứng bụng khiến mình rất khó chịu.

Sang thai kỳ thứ 4, mình nhận được món quà của một người bạn. Quyển sách hướng dẫn thai giáo dành cho các mẹ bầu. Nhưng đến thai kỳ thứ 5 mới có thể áp dụng và mình đã chờ.

Ngày đầu tiên của thai kỳ thứ 5, mình hào hứng chơi trò chơi cùng em bé. Chẳng hạn như mỗi tối trước khi đi ngủ, mình sẽ tắt hết đèn và dung đèn pin chiếu rọi vào bụng. Thời gian đầu không thấy em bé thích thú đáp trả. Nhưng đến giữa thai kỳ thứ 6 thì em bé đã có phản ứng. Ánh sáng rọi vào chỗ nào em bé sẽ đạp đúng chỗ ấy. Song song đó mình cũng đọc sách cho con nghe, chỉ có điều không phải là những bài thơ với vần điệu ngọt ngào mà là những cuốn tiểu thuyết theo sở thích của mình. Còn điều nữa, mỗi tối mình luôn chơi game trên máy tính nửa tiếng trước khi ngủ ( việc này không có trong sách chỉ là do mình mê game thôi)



Link nhạc: https://www.youtube.com/watch?v=SJM7t82mg0Y