Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Bin hát abc




Bin hát rất sung và biểu cảm nhé! hãy mở loa để nghe cho sảng khoái nha

Bin hát "abc song"

Nhân ngày tết thiếu nhi. Bin hát tặng cho các em nhỏ và em gái 1 bài hát mà dạo này Bin rất thich và hát hàng chục lần trong ngày.
Bất mí nha, Bin đọc khá nhuần nhuyễn 24 chữ cái bằng tiếng anh và tiếng việt. Bin đếm số cũng bằng tiếng việt lẫn tiếng anh. Canh me dữ lắm mới quay được mà kg làm chàng mất hứng. Có điều chàng đang coi abc song bằng tiếng Pháp nên kg biết hát theo trọn bài được. Hơi tiếc 1 chút.

http://www.youtube.com/watch?v=Deh_BZE1uL8&feature=youtu.be

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

"Ngoại tình - muôn nẻo ngụy biện.

Hôm qua, tới sát giờ chót nộp bài dự thi mình mới viết xong bài dự thi( hạn chót 12g đêm) hahaha. Viết nhanh quá kg nghĩ được gì. Giờ tỉnh táo đọc lại thấy mắc cười quá. Mình gan quá!


Những lý do hoàn hảo
Chẳng ai mong muốn người bạn đời của mình ngoại tình, dĩ nhiên! Nhưng nếu trong một phút yếu lòng, người đầu ấp tay gối mà bạn hết lòng tin yêu bỗng lỡ ngoại tình thì ngay lập tức kẻ đó sẽ bị biến thành tội đồ ngàn năm không thể rửa sạch vết nhơ. Và dù có được tha thứ thì thỉnh thoảng kẻ xấu số ấy vẫn bị chọc ngoáy vào “vết thương tưởng đã khép miệng” cho thỏa nỗi ghen hờn của người bị cắm sừng. Nhưng nếu kẻ phản bội ấy là …bạn thì chắc hẳn rằng sẽ có muôn ngàn lý do chính đáng để bạn đưa ra bào chữa cho mình.

- Không phải lỗi tại tôi
Thật ngược ngạo nhưng đây lại là lý do ta thường nghe nhất! Buồn thay vì người có tội chính là người bị phản bội. “Bởi anh/em nhàm chán quá, nói nhiều quá, mập quá, ốm quá, lười quá, xấu quá thậm chí là giỏi quá. Tất cả những cái “quá” trên đã làm cho tôi mệt mỏi, thất vọng và đành phải tìm đến một bờ vai khác nương tựa. Tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngoại tình, chính anh/em đã đẩy tôi vào con đường tội lỗi đó”.
Còn một vấn đề tế nhị ít ai dám công nhận, đó là chuyện hòa hợp chăn gối. Tình dục là một phần rất quan trọng trong đời sống vợ chồng. Nhưng thay vì cùng nhau tận hưởng để tình cảm thăng hoa thì không ít người dùng “chuyện ấy” để cấm vận, để trừng phạt, để yêu sách khiến cho người phối ngẫu chán nản, mất hết hứng thú. Lại có chuyện, cô ấy quá “thụ động” khiến anh không thể “là chính mình”. Hoặc như anh ấy “quá cuồng nhiệt, quá sáng tạo” khiến cô ấy không theo kịp và ngày càng trơ như gỗ. Và trong những lúc cô đơn, tâm lý dồn nén như thế nếu có người thứ ba hiểu ý và sẵn sàng bên cạnh chia sẽ thì việc rẽ trái là điều không thể cưỡng lại nổi.

- Chỉ là cơn say nắng
Mỗi khi đi đường, dù là nam hay nữ có ai đã không từng bị cuốn hút theo một đôi chân dài, một khuôn ngực rắn chắc, một mái tóc dài tha thướt hay một hương nước hoa thơm ngát? Và nếu bạn đã một lần bị say nắng thì chắc sẽ hiểu khoảnh khắc đó ai cũng dễ mềm lòng sẵn sàng làm nô lệ cho trái tim.
Say nắng cũng có nặng nhẹ tùy theo sự dẫn dắt của cảm xúc. Ai dễ dãi nuông chiều theo ý thích của mình thì nhanh chóng từ một cú choáng nhẹ dịu sẽ biến thành nỗi ám ảnh tội lỗi đè nặng tâm hồn vì không dừng lại được ở chốn ngoại tình. Nhưng oái ăm thay, càng gắng che giấu và ngăn chặn nỗi lòng thì nỗi nhớ nhung và sự ham muốn lại trỗi dậy mạnh mẽ. Một khi cơn say hóa thành cơn nghiện thì những người trót rẽ ngang trên con đường tình chỉ ngày càng lạc lối và không tìm nẻo quay về.

- Tại bia, rượu.
Đổ lỗi cho bia, rượu? Rượu, bia thì liên quan gì ở đây? Không phải người ta khi say đến mức không biết trời đất thường lăn ra ngủ như chết? Lý do này nghe kịch quá, cứ như lấy trong tuồng cải lương hay phim nhiều tập của Hàn Quốc. Nhưng việc này có thật, thậm chí người ta không thèm nghĩ cách gì hợp lý hơn để biện minh cho tội ngoại tình của mình. Một người đang hạnh phúc trong hôn nhân vào một ngày đẹp trời bỗng phát hiện người bạn đời của mình lừa dối. Thử hỏi còn đau đớn nào hơn. Nhưng vì quá yêu và không muốn phá tan gia đình đầm ấm mình đã cố công xây dựng bao lâu nay. Mình muốn được nghe kẻ phản bội ấy thú nhận: “Là rượu làm chứ không phải anh. Lúc đó anh say bí tỉ có còn biết trời trăng gì nữa đâu. Làm sao anh có thể phản bội người vợ anh yêu nhất đời?” Nghe xong để tự dối mình, dối người, người bạn trăm năm của ta vẫn chung thủy chỉ là không nhận thức mình đã làm gì sai trong lúc say.

- Mặc cảm với khiếm khuyết của mình
Tôi hói, tôi sắp mãn kinh, tôi có thai, tôi không thể có con v.v…bao nhiêu cái không thể đã tạo ra lá chắn vô hình và đẩy cả hai rời xa khỏi nhau dù chẳng ai mong muốn.
Và còn nhiều rất nhiều những lý do khác để giải thích vì sao người ta ngoại tình. Nhưng có một điều mà mọi người đều công nhận đó là: trong chuyện tình tay ba này chẳng ai tìm thấy hạnh phúc. Người bị phản bội, kẻ dối trá, người đến sau, vòng luẩn quẩn để cuối cùng tất cả chỉ tìm thấy sự thất vọng và đau khổ. Với đàn ông việc ngoại tình chỉ cho thỏa tính thích chinh phục. Với phụ nữ ngoại tình chỉ vì yếu đuối và mềm lòng. Nhưng dù với bất cứ lý do gì thì ngoại tình chỉ là bóng đen u tối phá tan mái ấm hạnh phúc và làm nát tan những trái tim vô tội. Ngoại tình rốt cuộc chỉ là đuổi hình bắt bóng.

http://yume.vn/anhkhoa168/article/ngoai-tinh-muon-neo-nguy-bien-.35D8B00B.html

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

Một lần thử


Sự bình lặng của hôn nhân làm anh thấy chán chường. Đi làm, con cái, vợ chồng - mọi thứ đều đều lặp đi lặp lại như một cái đồng hồ chạy pin.

 Một lần thử
Minh họa: DAD

Chị biết anh mệt mỏi, buồn phiền nhưng chị lại không đoán được anh thật sự nghĩ gì và muốn gì. Nhiều lần thì thầm to nhỏ với anh, chị đều bị anh gạt ngang bằng thái độ dửng dưng. Nản lòng, chị mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, muốn than ngắn thở dài cũng kệ, miễn chị lo cho con cái toàn vẹn, nhà cửa không bê bối, bản thân không hôi xấu là được rồi. Đòi hỏi hơn nữa thì chị không thể. Chị là chị. Ngày xưa chẳng phải anh chọn chị vì lẽ đó ư? 

Tình say nắng

Anh tìm thấy “tia nắng ấm áp” trong quán cà phê lãng mạn. Cô ấy ngồi một mình và đã mỉm cười, gật đầu đáp lễ lại khi bắt gặp ánh mắt say đắm của anh. Nhờ cậu phục vụ làm “mai mối” hai bên đã trao được cho nhau số điện thoại cầm tay.

Đã rất lâu rồi chị mới lại thấy anh cười. Nhưng anh cười rất ngộ, cười vu vơ, cười ngu ngơ, lâu lâu lại cười tủm tỉm như trai mới lớn. Nhưng đa phần anh đều lén lút. Nhất là mỗi khi bắt gặp ánh mắt của chị anh vội vàng nghiêm chỉnh và vờ nhìn hướng khác. Chị biết anh đang có gì đó giấu giếm và chắc chắn việc này không hề tốt đẹp. Thôi thì chờ xem sẽ rõ.

Từ khi quen nàng anh thấy mình như trẻ lại hai chục tuổi. Anh nhớ nhung, khao khát và hăng say làm mọi thứ để vừa lòng người đẹp. Cũng may là nàng của anh dễ yêu, dễ chiều. Hằng ngày cứ đưa nàng đến quán cà phê sang, nhà hàng đẹp, mua sắm vài món xinh xinh là nàng sẽ vui thật vui và ngoan thật ngoan. Ngặt một nỗi, anh chỉ hạnh phúc bên nàng được nửa tháng đầu, khi anh vừa lãnh lương, tiền căng phồng trong bóp. Nửa tháng cuối, khi tiền đã cạn chỉ còn là những ngày buồn ảm đạm. Bởi nàng luôn mệt và bận rộn khi anh ngỏ ý muốn đến nhà nàng cho đỡ tốn tiền. Phần khác anh muốn được ăn cơm nàng nấu, muốn được nhìn nàng đeo tạp dề làm bà nội trợ dịu dàng, nhưng lần nào nàng cũng khất hẹn và hứa sẽ bù gấp đôi. Anh gật gù theo những cái hôn tê tái của nàng. 

Trở về

Chị biết anh đang “mèo mả gà đồng” nhưng chị không lo lắng. Bởi chị muốn thử. Một phép thử nguy hiểm có thể làm chị đánh đổi cả gia đình. Nhưng thà như vậy để chị và anh thoát khỏi cảnh sống dật dờ như hai mảnh đời chắp vá. Chị muốn thử để anh biết mình đang hạnh phúc hơn hay cô đơn hơn. Chị muốn thử để anh biết rằng mình đang hạnh phúc biết bao khi sống giữa đời bình lặng. Chị muốn thử để anh biết sẽ chẳng bao giờ thỏa mãn được nếu bản thân không tự hài lòng. Hoặc là không. Anh sẽ không nhận thấy được gì và chị sẽ mất tất cả.

Gần cuối tháng, vì quá nhớ nàng anh chạy đến một nhà hàng quen thuộc. Chỉ là để nhìn cảnh cho đỡ nhớ nàng. Và anh chợt thấy bóng ai giống nàng. Người ấy cũng có một vòng eo thắt đáy lưng ong. Đôi chân dài nuột nà. Cái đầm đỏ thun bó sát. Anh chợt ngớ ra, cái đầm này chính tay anh đã ướm thử trên người nàng và được nàng ôm chầm thích chí khi anh rút ví mua tặng nàng. Không lẽ là nàng? Anh tiến lại gần và nhận ra chính là nàng đang bẽn lẽn bên một... em trai thật xì tin. Tia nắng ấm áp phút chốc biến thành tia sét đánh ngang đầu.

Anh đau khổ muốn rơi nước mắt. Bao kỷ niệm có với nhau, bao phút giây gần gũi và trên hết là bao nhiêu tiền anh đổ vào cuộc tình này chỉ là lừa dối, không thu hoạch được gì. Trong phút chốc người đầu tiên anh nhớ tới trong lúc thất tình lại là chị. Suốt mấy tháng nay anh để mình chị vật lộn với cơm áo gạo tiền. Anh chỉ nói một câu có việc riêng cần xài không thanh minh này nọ. Lý do buồn cười thế mà làm chị tin như thật và không nghi ngại gì. Trong trí anh, người vợ sắp già bỗng trở nên tỏa sáng và hiền dịu. Cũng may anh còn người vợ ấy đang chờ ở nhà. Con ngoan, cơm nóng, canh ngọt. Anh vẫn còn tất cả.

Hơn tuần lễ nay chị thấy anh ăn cơm nhà mỗi ngày, không còn hăm hở ra ngoài và cũng hết ngóng đồng hồ mỗi khi thức giấc. Anh không còn cười thầm hay vu vơ. Anh vẫn cười nhưng cười với chị và nhỏ nhẹ với chị. Chị rất vui vì biết rằng phép thử của mình đã thành công. Chị cảm ơn người phụ nữ nào đó đã dụ dỗ chồng chị. Nhưng chị cũng cầu khẩn đừng có thêm phép thử khác. Trái tim chị không thể chịu đựng thêm một lần thử thứ hai.

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Không cần thử thách


 
PN - Có lần, chồng chị đang tắm thì điện thoại reo. Bình thường chị không bao giờ bắt máy vì nghĩ đó là điện thoại đối tác làm ăn của chồng. Nhưng lúc đó, chị chợt thấy tò mò, cầm máy lên xem thử là ai đang gọi. “Ngoc tiep tan”, một cái tên con gái, đồng nghiệp nữ của anh. Nhưng sao cô ấy lại gọi vào giờ này, đã hơn mười giờ đêm rồi. Có chuyện gì gấp đến nỗi không thể đợi được đến sáng mai?

Anh ra khỏi nhà tắm, chưa kịp chải đầu, chị nói ngay vừa mới có cuộc gọi nhỡ từ điện thoại của anh và chị chú ý quan sát thì thấy anh chỉ gật đầu rồi thôi, chẳng nôn nóng kiểm tra là ai đã gọi. Chị sốt ruột nói là Ngọc tiếp tân gọi, anh vẫn bình thản chải đầu, trả lời là kệ đi, có chuyện gì mai gặp nói cũng được, giờ này anh mệt rồi chỉ muốn ngủ. Vậy là chị yên tâm.

Từ ngày đầu làm vợ, chị đã thẳng thắn với anh, nếu hết tình, hết nghĩa thì nói với nhau một tiếng rồi đường ai nấy đi, đừng bao giờ lừa dối chị rồi nhân tình nhân ngãi. Chị ghét bị lừa dối. Anh gật đầu nói mình cũng không thích bị cắm sừng. Tuy chị luôn tin tưởng chồng, nhưng nhìn anh ngày càng phong độ trong khi sắc xuân của chị dần úa tàn thì những lo lắng, nghi ngờ vẫn thỉnh thoảng làm chị khổ sở.

Như một bóng ma dai dẳng, cái tên “Ngọc” không ngừng vang lên trong tâm trí làm chị phải nhớ đến, phải tò mò muốn tìm hiểu. Không biết làm sao để điều tra, chị mượn lời bóng gió: “Em đọc báo thấy có nhiều kiểu ngoại tình ngộ lắm anh à. Họ là đồng nghiệp. Hằng ngày, họ gặp nhau và bên nhau suốt tám tiếng đồng hồ. Mỗi người đều có gia đình riêng đầm ấm và hạnh phúc. Họ không có ý muốn tìm người thứ ba, nhưng những tháng ngày bên nhau, những câu chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt đã kéo họ gần lại và thân thiết. Cuối cùng, họ bị hấp dẫn, không thể vượt qua được ham muốn của mình, để rồi làm đổ vỡ hai gia đình hạnh phúc”. Anh im lặng. Chị cũng im lặng và chờ đợi.

Vài ngày sau, cô Ngọc lại gọi cho anh vào giữa khuya. Lần này thì chị bắt máy. Chị không muốn nghĩ ngợi thêm nhiều mà muốn được nghe giọng người phụ nữ đó, muốn biết chính xác giữa chồng mình và cô ta thật sự là mối quan hệ gì. Chị bấm nút nghe và nhận thấy giọng mình hơi run: “Alô”, “Cho em hỏi có phải đây là số điện thoại của anh Minh?”, “Đúng rồi! Anh Minh đang ngủ. Tôi là vợ anh Minh. Có gì gấp không em?”, “Dạ, xin lỗi chị vì đã làm phiền vào nửa đêm nhưng khách hàng ở nước ngoài vừa gửi email cần ngay bảng báo giá nên em gọi báo để anh Minh làm việc ngay với khách hàng”, “À! Vậy em đợi một chút để chị gọi anh Minh dậy”. Chị thở phào, yên tâm chồng mình thật sự trong sạch. Đêm đó, chị có một giấc ngủ không mộng mị.

Sáng hôm sau, chị thấy mảnh giấy nhỏ anh viết cho chị: “Anh biết em đang lo lắng nên đã cố tình để em nghe điện thoại. Em hãy yên tâm vì anh rất yêu con và yêu em. Đừng xem phim Hàn hay đọc tiểu thuyết nhiều quá vợ nhé!”. Chị mỉm cười hạnh phúc.

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

Băn khoăn!


Bin ngủ trưa rồi, mình mở máy nhưng sẽ không làm việc. Mình muốn viết lại những gì liên quan đến con trai. Vì cũng đã lâu rồi mình không cẩn thận viết lại mọi điều cho con như ngày xưa.
Tháng 4 và tháng 5 là tháng mệt mỏi và đáng sợ với cả 2 mẹ con mình. Bin sốt vào Nhi Đồng nằm 1 tuần với kết quả sốt nhiễm trùng (nhiễm trùng chỗ nào thì bác sỹ chưa tìm ra). Về nhà được 5 ngày lại sốt cao 2 ngày. Rồi 5 ngày sau lại sốt nhẹ. Và hôm nay là ngày Bin bị sốt nhẹ nhưng đã tìm ra bệnh là viêm mũi họng nên đỡ lo phần nào.
Hơn tháng nay, Bin được mình cho học bảng chữ cái phát âm tiếng Anh. Mình chưa có ý định cho Bin học tiếng Anh lúc này vì tiếng Việt Bin thật sự chưa rành. Một lần trên facebook của mình có một mẹ post clip quả trứng trên youtube. Mình mở xem thấy ngộ nghĩnh nên cho Bin xem chung. Rồi thì clip này hết lại mở sang clip khác và mở đến abc song hồi nào không hay. Bin thích thú xem nhiều lần. Và đến ngày thứ 2 thì đã thuộc. Không chỉ mình mình, cả nhà từ ông bà đến bố, dì út đều sung sướng khi thấy Bin hát tiếng Anh và đếm số bằng tiếng anh làu làu.
Mình vẫn đọc sách cho Bin hằng ngày nhưng hình như bây giờ Bin thích tiếng Anh hơn. Mình vốn dĩ dốt đặc tiếng Anh, hồi xưa học thêm học bớt điểm cao lắm cũng chỉ 4. Nên bây giờ thấy con thích học dĩ nhiên là rất ủng hộ và sung sướng. Ngày xưa mình sẽ lo nếu ai nói ép con học sớm nhưng bây giờ thì mình không nghĩ nhiều vì mình chẳng ép mà Bin học như chơi một trò chơi. Điều mình lo là không biết làm sao dạy tiếp tiếng Anh cho Bin. Với trình độ đọc tầm bậy như mình thì mình sợ sẽ làm Bin nhớ và đọc sai vì chỉ cần đọc vài lần là Bin đọc được ngay từ đó và đừng cố mà sửa khi Bin đã thuộc.
Mình lo thiệt lo. Phải chi ngày xưa chịu học thì bây giờ có thể làm bạn học cùng con. Rồi mình mày mò trên mạng, rủ rê Bin đi nhà sách chỉ để tìm xem những cuốn sách phù hợp. Mình có thử đọc "Con chúng ta đều giỏi" của Adam gì đó quên tên. Nhưng nó không hợp. Hôm nay, mình dẫn Bin lên Nhi Đồng khám bệnh, lúc về lại rủ rê Bin vào nhà sách tiếp. Trong lúc Bin lang thang tìm thứ mình thích thì mình tranh thủ tìm sách.
Và thật may mắn vì mình tìm được cuốn "Tớ đã học tiếng anh như thế nào" của bé Đỗ Nhật Nam. Từ lúc mang bầu mình đã nghe mấy cô trong công ty khen anh chàng này. Đến hôm nay mình đọc thử thì mới thấy khâm phục và ngưỡng mộ. Bạn này làm quen với tiếng anh lúc 5 tuổi vậy mà 6 tuổi đã có thể dịch sách. Rất giỏi.
Dĩ nhiên mình đọc ở đây là để tìm cach làm sao dạy con biết tiếng anh và ít ra mình thấy được động lực nên dạy con biết chữ sớm chứ không phải nỗi sợ hãi con mình còn nhỏ mà biết chữ.
Như lời của ông Nguyễn Mạnh Hùng (giám đốc công ty sách Thái hà), bé Nhật Nam không phải là thần đồng mà do bố mẹ bé đã rất biết "thai giáo"bé. Bố mẹ bé áp dụng rất tốt những gì viết ra trong những cuốn sách " Phương án 0 tuổi" , "dạy trẻ thông minh" hay "Dạy trẻ biết đọc sớm"
Mình bỗng nhớ đến bé Ân con của sếp cũ mình hồi còn làm ở cty Kiến Xanh. Lúc đó mình chỉ là cô gái ngô nghê không hiểu thế giới trẻ con. Con nít với mình luôn là thiên thần ngây thơ, trong sáng (mình rất yêu trẻ con). Bởi thế, dù làm ở đâu, con của sếp nào cũng thích mình. Và mình đã rất ngạc nhiên khi thấy bé Ân mới 2 tuổi, nói chuyện ngọng ngịu, không rõ từ, chỉ biết nói "chào bố, chào cô, chào chú" ngoài ra thì chẳng nghe thấy bé nói gì khác. Nhưng lại có thể đọc, đọc báo, đọc những từ trên bàn phím. Mình rất thích nên mỗi khi gặp mình đều ôm bé vào lòng và dỗ dành "con đọc từ này cho cô Khoa nghe đi". Và khi về nhà mình đã kể về bé cho tất cả mọi người. Đó là lần đầu tiên mình tận mắt chứng kiến con nít biết đọc sớm.
Có phải vì sự ngưỡng mộ mình cũng tìm mọi cách trong khi mang thai để có một em bé thông minh khi chào đời? Mình chắc chắn rằng đó là mong muốn của3 tất cả bố mẹ. Mình mới xem lại clip Subin hồi 14 tháng đã nhận biết và đọc được hơn 50 từ. Cảm giác hãnh diện vẫn còn. Qua thật không uổng chút nào những trò chơi, những bảng nhạc cổ điển nghe lúc thai 20 tuần. Mình còn nhớ vừa làm vừa ngồi xoa bụng, bác giúp việc trong cty mình đã nói:" Con đừng xoa bụng kẻo em bé đòi ra sớm, không nên" mình hoảng loạn lắm nên chẳng dám dụng gì đến. Cũng may, lại đọc được tờ báo về mang thai và người ta khuyên mẹ nên tiếp xúc với em bé từ trong bụng bằng giọng nói, bằng những vuốt ve. Mình đã làm tất cả.
Bây giờ, mình chỉ lo về the chất của Subin. Chưa ăn được đồ thô. Chỉ ăn được cháo nấu mềm. Không ăn trái cây, rau củ. Mình đã áp dụng phương pháp ăn dặm của Nhật từ hồi chàng 5 tháng nhưng sao cứ thất bại. Rồi thì bệnh viêm não, màn não, sốt liên tục làm Bin không lên cân mà còn xuống. Người ngày càng ốm chỉ có cái miệng luôn vượt năng suất.
Thôi thì con trội phần nào mình sẽ bồi dưỡng phần đó, phần nào chưa đạt sẽ bồi dưỡng gấp đôi. Việc của mình bây giờ là đọc cho xong cuốn sách mới mua và tìm thêm 3 cuốn đã giới thiệu phần trên để có cách dạy con cho đúng.

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

Chấp nhận quá khứ !



Quá khứ có đang làm bạn lo lắng? Quá khứ có đang trở thành cơn ác mộng kéo bạn xuống từng ngày? Quá khứ có đang là con đường đầy những hố đen và bạn không biết khi nào mình sẽ lỡ chân ngã nhào xuống hố?

Mỗi người đều có một quá khứ và ai cũng có những phút nông nổi, sai lầm không thể sửa chữa. Và để vượt qua được những quãng tối quả thật không phải luôn dễ dàng. Chắc chắn, bạn phải là một người thật mạnh mẽ và đầy nghị lực mới có thể tiếp tục đứng dậy và bước đi sau khi vấp ngã. Riêng tôi thì ngược lại, mỗi khi phạm phải sai lầm, một cảm giác hối tiếc, buồn bã, thất vọng, dằn vặt luôn kéo chân tôi lại. Nó bắt tôi bận rộn nhớ lại chuyện đã qua chỉ để cảm thấy bất an, xấu hổ khi đối diện với chính mình. Mọi thời gian có được tôi chỉ dành để ước ao một điều không thể: quay ngược thời gian, sửa lại lỗi lầm!

Nhưng quá khứ là quá khứ, nó chẳng còn gì tồn tại ngoài những kỷ niệm và kết quả. Việc duy nhất tôi có thể làm cho quá khứ là chấp nhận. Sự thật, từ những lỗi phạm đó, tôi đã có nhiều bài học quý giá cho bản thân. Sau cùng, tôi nhận ra rằng, việc gì đã xảy ra thì cũng đã xảy ra, hối tiếc cũng chẳng cải thiện được gì. Hiện tại và tương lai mới là quan trọng.