
Bin hát rất sung và biểu cảm nhé! hãy mở loa để nghe cho sảng khoái nha
| |
Chị biết anh mệt mỏi, buồn phiền nhưng chị lại không đoán được anh thật sự nghĩ gì và muốn gì. Nhiều lần thì thầm to nhỏ với anh, chị đều bị anh gạt ngang bằng thái độ dửng dưng. Nản lòng, chị mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, muốn than ngắn thở dài cũng kệ, miễn chị lo cho con cái toàn vẹn, nhà cửa không bê bối, bản thân không hôi xấu là được rồi. Đòi hỏi hơn nữa thì chị không thể. Chị là chị. Ngày xưa chẳng phải anh chọn chị vì lẽ đó ư?
Tình say nắng
Anh tìm thấy “tia nắng ấm áp” trong quán cà phê lãng mạn. Cô ấy ngồi một mình và đã mỉm cười, gật đầu đáp lễ lại khi bắt gặp ánh mắt say đắm của anh. Nhờ cậu phục vụ làm “mai mối” hai bên đã trao được cho nhau số điện thoại cầm tay.
Đã rất lâu rồi chị mới lại thấy anh cười. Nhưng anh cười rất ngộ, cười vu vơ, cười ngu ngơ, lâu lâu lại cười tủm tỉm như trai mới lớn. Nhưng đa phần anh đều lén lút. Nhất là mỗi khi bắt gặp ánh mắt của chị anh vội vàng nghiêm chỉnh và vờ nhìn hướng khác. Chị biết anh đang có gì đó giấu giếm và chắc chắn việc này không hề tốt đẹp. Thôi thì chờ xem sẽ rõ.
Từ khi quen nàng anh thấy mình như trẻ lại hai chục tuổi. Anh nhớ nhung, khao khát và hăng say làm mọi thứ để vừa lòng người đẹp. Cũng may là nàng của anh dễ yêu, dễ chiều. Hằng ngày cứ đưa nàng đến quán cà phê sang, nhà hàng đẹp, mua sắm vài món xinh xinh là nàng sẽ vui thật vui và ngoan thật ngoan. Ngặt một nỗi, anh chỉ hạnh phúc bên nàng được nửa tháng đầu, khi anh vừa lãnh lương, tiền căng phồng trong bóp. Nửa tháng cuối, khi tiền đã cạn chỉ còn là những ngày buồn ảm đạm. Bởi nàng luôn mệt và bận rộn khi anh ngỏ ý muốn đến nhà nàng cho đỡ tốn tiền. Phần khác anh muốn được ăn cơm nàng nấu, muốn được nhìn nàng đeo tạp dề làm bà nội trợ dịu dàng, nhưng lần nào nàng cũng khất hẹn và hứa sẽ bù gấp đôi. Anh gật gù theo những cái hôn tê tái của nàng.
Trở về
Chị biết anh đang “mèo mả gà đồng” nhưng chị không lo lắng. Bởi chị muốn thử. Một phép thử nguy hiểm có thể làm chị đánh đổi cả gia đình. Nhưng thà như vậy để chị và anh thoát khỏi cảnh sống dật dờ như hai mảnh đời chắp vá. Chị muốn thử để anh biết mình đang hạnh phúc hơn hay cô đơn hơn. Chị muốn thử để anh biết rằng mình đang hạnh phúc biết bao khi sống giữa đời bình lặng. Chị muốn thử để anh biết sẽ chẳng bao giờ thỏa mãn được nếu bản thân không tự hài lòng. Hoặc là không. Anh sẽ không nhận thấy được gì và chị sẽ mất tất cả.
Gần cuối tháng, vì quá nhớ nàng anh chạy đến một nhà hàng quen thuộc. Chỉ là để nhìn cảnh cho đỡ nhớ nàng. Và anh chợt thấy bóng ai giống nàng. Người ấy cũng có một vòng eo thắt đáy lưng ong. Đôi chân dài nuột nà. Cái đầm đỏ thun bó sát. Anh chợt ngớ ra, cái đầm này chính tay anh đã ướm thử trên người nàng và được nàng ôm chầm thích chí khi anh rút ví mua tặng nàng. Không lẽ là nàng? Anh tiến lại gần và nhận ra chính là nàng đang bẽn lẽn bên một... em trai thật xì tin. Tia nắng ấm áp phút chốc biến thành tia sét đánh ngang đầu.
Anh đau khổ muốn rơi nước mắt. Bao kỷ niệm có với nhau, bao phút giây gần gũi và trên hết là bao nhiêu tiền anh đổ vào cuộc tình này chỉ là lừa dối, không thu hoạch được gì. Trong phút chốc người đầu tiên anh nhớ tới trong lúc thất tình lại là chị. Suốt mấy tháng nay anh để mình chị vật lộn với cơm áo gạo tiền. Anh chỉ nói một câu có việc riêng cần xài không thanh minh này nọ. Lý do buồn cười thế mà làm chị tin như thật và không nghi ngại gì. Trong trí anh, người vợ sắp già bỗng trở nên tỏa sáng và hiền dịu. Cũng may anh còn người vợ ấy đang chờ ở nhà. Con ngoan, cơm nóng, canh ngọt. Anh vẫn còn tất cả.
Hơn tuần lễ nay chị thấy anh ăn cơm nhà mỗi ngày, không còn hăm hở ra ngoài và cũng hết ngóng đồng hồ mỗi khi thức giấc. Anh không còn cười thầm hay vu vơ. Anh vẫn cười nhưng cười với chị và nhỏ nhẹ với chị. Chị rất vui vì biết rằng phép thử của mình đã thành công. Chị cảm ơn người phụ nữ nào đó đã dụ dỗ chồng chị. Nhưng chị cũng cầu khẩn đừng có thêm phép thử khác. Trái tim chị không thể chịu đựng thêm một lần thử thứ hai.
![]() |
Anh ra khỏi nhà tắm, chưa kịp chải đầu, chị nói ngay vừa mới có cuộc gọi nhỡ từ điện thoại của anh và chị chú ý quan sát thì thấy anh chỉ gật đầu rồi thôi, chẳng nôn nóng kiểm tra là ai đã gọi. Chị sốt ruột nói là Ngọc tiếp tân gọi, anh vẫn bình thản chải đầu, trả lời là kệ đi, có chuyện gì mai gặp nói cũng được, giờ này anh mệt rồi chỉ muốn ngủ. Vậy là chị yên tâm.
Từ ngày đầu làm vợ, chị đã thẳng thắn với anh, nếu hết tình, hết nghĩa thì nói với nhau một tiếng rồi đường ai nấy đi, đừng bao giờ lừa dối chị rồi nhân tình nhân ngãi. Chị ghét bị lừa dối. Anh gật đầu nói mình cũng không thích bị cắm sừng. Tuy chị luôn tin tưởng chồng, nhưng nhìn anh ngày càng phong độ trong khi sắc xuân của chị dần úa tàn thì những lo lắng, nghi ngờ vẫn thỉnh thoảng làm chị khổ sở.
Như một bóng ma dai dẳng, cái tên “Ngọc” không ngừng vang lên trong tâm trí làm chị phải nhớ đến, phải tò mò muốn tìm hiểu. Không biết làm sao để điều tra, chị mượn lời bóng gió: “Em đọc báo thấy có nhiều kiểu ngoại tình ngộ lắm anh à. Họ là đồng nghiệp. Hằng ngày, họ gặp nhau và bên nhau suốt tám tiếng đồng hồ. Mỗi người đều có gia đình riêng đầm ấm và hạnh phúc. Họ không có ý muốn tìm người thứ ba, nhưng những tháng ngày bên nhau, những câu chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt đã kéo họ gần lại và thân thiết. Cuối cùng, họ bị hấp dẫn, không thể vượt qua được ham muốn của mình, để rồi làm đổ vỡ hai gia đình hạnh phúc”. Anh im lặng. Chị cũng im lặng và chờ đợi.
Vài ngày sau, cô Ngọc lại gọi cho anh vào giữa khuya. Lần này thì chị bắt máy. Chị không muốn nghĩ ngợi thêm nhiều mà muốn được nghe giọng người phụ nữ đó, muốn biết chính xác giữa chồng mình và cô ta thật sự là mối quan hệ gì. Chị bấm nút nghe và nhận thấy giọng mình hơi run: “Alô”, “Cho em hỏi có phải đây là số điện thoại của anh Minh?”, “Đúng rồi! Anh Minh đang ngủ. Tôi là vợ anh Minh. Có gì gấp không em?”, “Dạ, xin lỗi chị vì đã làm phiền vào nửa đêm nhưng khách hàng ở nước ngoài vừa gửi email cần ngay bảng báo giá nên em gọi báo để anh Minh làm việc ngay với khách hàng”, “À! Vậy em đợi một chút để chị gọi anh Minh dậy”. Chị thở phào, yên tâm chồng mình thật sự trong sạch. Đêm đó, chị có một giấc ngủ không mộng mị.
Sáng hôm sau, chị thấy mảnh giấy nhỏ anh viết cho chị: “Anh biết em đang lo lắng nên đã cố tình để em nghe điện thoại. Em hãy yên tâm vì anh rất yêu con và yêu em. Đừng xem phim Hàn hay đọc tiểu thuyết nhiều quá vợ nhé!”. Chị mỉm cười hạnh phúc.