Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

Nghĩ về ba


Trưa chủ nhật, ngồi ngắm con thơ bình yên ngủ ngoan, bất giác tôi nghĩ đến ba và thấy thương ba vô hạn. Bởi giờ đây, khi trở thành ba của một đứa trẻ, gánh trên vai trách nhiệm cao cả nhưng nặng nề, tôi mới hiểu hết được tấm lòng của ba mình ngày xưa.

Ba tôi là một người đàn ông mạnh mẽ và giàu nghị lực. Còn nhớ năm tôi học tiểu học, thi thoảng tôi lại được mẹ dắt theo đi đón ba. Với tôi đó luôn là một ký ức đẹp. Vì sau khi đón được ba thì chắc chắn tôi sẽ được chở đi ăn kem mát lạnh và được tung tăng chạy chơi thỏa thích ở công viên lộng gió. Là ba tôi đi học.
Tuổi thơ của ba tôi là những chuỗi ngày cơ cực. Vì ông bà nội nghèo, gia đình đông con, ba tôi lại lại con trai lớn nên chưa học xong lớp năm đã phải ra đời lăn lộn mưu sinh. Mãi sau này, đến khi cho đến khi tôi chào đời, kinh tế phần nào dễ thở, ba mới tiếp tục thực hiện ước mơ còn dang dở.

Kể ra thì nhẹ nhàng nhưng quãng thời gian đó thật sự phải quyết tâm lắm ba tôi mới đi hết được con đường học hành của mình. Vì ba tôi làm thợ máy trong xưởng dệt. Công việc theo ca nên giờ giấc không cố định. Đã vậy lại còn thường xuyên tăng ca khi đơn hàng gấp hoặc máy móc cần bảo trì liên tục. Công việc đã chiếm hết thời gian và sức lực của ba vì thế để không bị mất bài trên lớp là một điều rất khó. Do vậy, để bù đắp những kiến thức bị mất trên lớp, ba tôi đã tranh thủ mượn tập bạn bè và ôn luyện giữa giờ nghỉ ca. Sau những tháng ngày miệt mài thì ba tôi cũng nhận được tấm bằng tốt nghiệp cấp ba. Và đó là niềm tự hào không chỉ của riêng ba mà còn của mẹ con tôi mỗi khi nhớ đến.

Trong công việc và cuộc sống, ba tôi là một người rất kiên trì và có phần nóng nảy. Nhưng với riêng hai mẹ con tôi thì ba lúc nào cũng nhẹ nhàng, mềm mỏng. Còn nhớ lúc nhỏ vì tính bướng, tôi không chịu ngồi trên xe đạp để ba chở đi học. Tôi luôn nằng nặc bắt ông phải đùng đình trên vai từ nhà tới trường. Lúc đi cũng thế. Lúc rước về cũng thế. Nghĩ tới chuyện này tôi còn thấy giận chính mình nhưng ba tôi thì không, ông chỉ cười rất hiền rồi nói: “Ba đùng đình cho con đến già cũng được chỉ sợ đến lớp con bị bạn bè chọc ghẹo rồi mắc cỡ thôi.” Và đúng như thế, qua ngày hôm sau tôi bị mấy thằng con trai trong lớp bo xì vì nhõng nhẽo. Do vậy từ đó trở đi tôi chỉ ngồi …trên xe đạp cho ba chở đi học mà thôi.

Nhớ lại tuổi thơ của mình tôi không quên những viên kẹo nhỏ ngọt ngào, nhiều màu sắc ba thường dúi vào tay tôi mỗi khi đi làm về. Đó là bí mật riêng của tôi và ba. Vì mẹ không thích tôi ăn kẹo, mẹ nói ăn kẹo không tốt cho trẻ con, gây sâu răng. Nhưng ba thì không thế, ba nói kẹo là niềm hạnh phúc của tuổi thơ, thật khổ khi không được nếm mút mùi vì ngọt ngào của những viên kẹo.

Ba tôi bây giờ đã già, đã về hưu và lấy việc giữ cháu, chăm cây cảnh làm niềm vui. Tôi vì thế cũng thoải mái tập trung hơn cho sự nghiệp. Nhiều lúc thấy thương ba tôi gợi ý, hay là con gửi cháu vào nhà trẻ để ba thảnh thơi mà đi đó đi đây cho thoải mái. Nhưng ba chỉ lắc đầu nói nửa đùa nửa thật, ba chưa già đến mức không giúp gì được con cháu đâu, khi nào ba già lụ khụ hẳn hay. Tôi nghe xong chỉ biết cười nhưng trong lòng thì vô cùng biết ơn ba. Người đàn ông cả đời chỉ biết nghĩ cho con, cho cháu.

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

MƯA ĐÊM


Nửa đêm, tiếng mưa xối xả trút lên mái nhà kèm theo tiếng sấm sét đì đoàng làm tôi choàng tỉnh. Chợt nhớ sào đồ đang phơi ngoài hiên, tôi định chạy ra lấy. Vừa lúc đó, nghe tiếng bước chân vội vã, hấp tấp của mẹ, tôi yên tâm nằm xuống, dỗ lại giấc ngủ. Bởi tôi biết, mẹ nhanh hơn tôi, đã kịp kéo sào đồ vào.

Trước khi cơn mộng mị kéo sụp mí mắt, bất chợt chuyện ngày xưa ùa về như thước phim quay chậm. Đó là một ký ức cũ nhưng chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí tôi – một kỷ niệm về mưa, về mẹ mà suốt đời này tôi chẳng thể quên được.

Đêm đó, cũng như đêm nay, mưa rất lớn, gió rít từng hồi. Bên ngoài giông bão là thế còn trong nhà tôi lại bị sốt cao đến mức nói sảng và co giật. Trong cơn mê man, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ đến khi choàng tỉnh, tôi mới nhận ra mình đang nằm trong bệnh viện, trên giường bệnh trắng toát. Đứng kế bên là mẹ với cặp mắt đỏ hoe, gương mặt nhòa nước. Trong lúc mơ màng, tôi không nhìn rõ những giọt nước vương trên má mẹ là nước mắt hay nước mưa. Tôi chỉ nhớ, ngoài trời, mưa vẫn như trút và gió từng hồi gào thét, đập mạnh vào cửa sổ phòng bệnh.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với tinh thần tỉnh táo. Việc đầu tiên tôi làm là đưa mắt tìm mẹ nhưng chẳng thấy ai. Một lát sau, ba tôi bước vào với chiếc cà mèn trên tay. Đêm qua ba không ở nhà vì có ca trực ở công xưởng. Ba cười, nhìn tôi dịu dàng rồi mở nắp cà mèn ra. Hương thơm ngào ngạt của món cháo thịt mẹ tự tay nấu vây quấn, kích thích sự thèm ăn của tôi. Đỡ chén cháo trên tay ba, tôi ăn sạch veo rồi vô tư hỏi: “Khi nào mẹ vô vậy ba?”. Đang trầm tư, ba chợt giật mình, vội nói, mai bác sĩ cho con ra viện nên mẹ ở nhà lo cơm nước, trong này có ba rồi mà. Tôi “dạ ” mà chẳng mảy may nghi ngờ.

Hôm sau nữa, tôi xuất viện về nhà. Đang vui vì được nghỉ học ba ngày để dưỡng bệnh, tôi bất ngờ thấy mẹ ngồi trên bậc cửa với vai trái được băng bó. Tôi hoảng hốt hỏi mẹ bị làm sao, có phải mẹ bị gãy tay. Mẹ lắc đầu, nói rằng chỉ bị trật khớp vai, cố định vài ngày sẽ khỏi. Bảo tôi đừng lo, mẹ hối thúc tôi vào nhà ăn cơm, uống thuốc cho đúng giờ. Không hài lòng với câu trả lời của mẹ, tôi đem thắc mắc này kiếm ba giải đáp.

Nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của tôi, ba chậm rãi kể. Đêm tôi sốt cao, mẹ vì quá lo sợ nên đã đỡ tôi dậy, đưa đến bệnh viện. Là nữ sinh học lớp mười nên tôi lớn phổng, nặng ký hơn cả mẹ, vậy mà không biết bằng cách nào mà mẹ có thể đỡ được tôi lên chiếc xe đạp. Trong khi tôi được trùm kín áo mưa thì mẹ chỉ đội chiếc nón lá rồi dùng vai trái của mình làm điểm tựa để đẩy tôi đến bệnh viện. Có lẽ chính vì vậy, mẹ bị trật khớp vai. Tôi nghe xong, tim thắt lại. Nhìn mẹ mệt mỏi ngồi tựa cửa, tôi không ngăn được dòng nước mắt. Vậy mà, hôm qua, mẹ còn nấu cháo thịt thơm ngon cho mình...

Với tôi, đêm mưa đó thật huyền ảo. Nó là ký ức buồn trong tim tôi nhưng cũng là niềm hạnh phúc to lớn sưởi ấm tâm hồn tôi. Vì tôi biết, tôi hiểu và cảm nhận được tình yêu mẹ dành cho tôi lo lớn đến nhường nào. Cho đến giờ, khi tôi đã có gia đình nhỏ riêng, chững chạc với những mối quan tâm riêng, sự quan tâm lo lắng của mẹ dành cho tôi cũng chưa bao giờ vơi bớt.

Giữa bản hòa tấu của mưa và gió, tôi thổn thức nghĩ về mẹ, về tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ luôn dành cho tôi. Ngoài kia, mưa vẫn xối xả nhưng với trái tim được sưởi ấm, tôi thiếp đi lúc nào không biết.

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

Dạy con những điều vụn vặt

TT - Trưa hôm qua, đang cùng con nằm xem tivi thì điện thoại của mẹ bỗng đổ chuông. Thì ra cô bạn của mẹ ghé thăm nhà đột xuất nhưng vì không tìm được đường vào nên gọi điện “cầu cứu”. 

Sau một hồi nghe mẹ nhiệt tình hướng dẫn, cô ấy chịu thua: “Lắt léo quá, thôi bà ra dắt tui vào đi!”. Sực nhớ địa chỉ nhà mình có tới năm cái “xẹt” nên mẹ bật cười thông cảm rồi dặn: “Bà chờ tui năm phút nha!”.
Tắt điện thoại, mẹ quay sang hỏi con: “Bây giờ mẹ chạy nhanh ra đầu hẻm dẫn cô vào nhà chơi. Con muốn đi với mẹ hay ở nhà?”. Đang mê mải xem phim hoạt hình, con hờ hững đáp: “Con ở nhà coi nhà, mẹ đi một mình đi”. Thoáng chút ngần ngại, mẹ gật đầu: “Ừ, cũng được. Mẹ đi nhanh rồi về. Con ở nhà đóng cửa lại và không cho người lạ vào nhà nhé!”. Nói rồi mẹ chạy xe đi, lòng ít nhiều lo lắng.

Vừa gặp mẹ ngoài đầu hẻm, cô bạn đã tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: “Bin đâu?”. Mẹ nói nhanh: “Đang ở nhà!”. Cô bạn càng ngạc nhiên hơn: “Một mình?”. Mẹ gật đầu: “Ừ, một mình”. Cô bạn nhún vai: “Bà gan quá!”.

Về đến nhà, mẹ ghé mắt qua khe cửa và thở phào khi thấy cậu con trai 6 tuổi vẫn đang xem phim hoạt hình. Đưa tay đẩy cửa thì mẹ chợt khựng lại, hình như cửa bị khóa. Mẹ gọi lớn: “Bin ơi mở cửa giúp mẹ!”. Con nghe tiếng mẹ thì vội chạy ra khoe: “Mẹ thấy con giỏi không? Mẹ vừa đi là con bấm khóa lại liền”. Mẹ quay sang nhìn cô bạn với kiểu thấy chưa, con mình lớn rồi, ở nhà một mình đâu có sao, rồi quay sang hối con mở cửa lẹ lẹ vì khách đang chờ. Con dạ to rồi cầm chiếc chìa khóa lách cách tra vào ổ.

Cô bạn bước vào nhà, mắt hấp háy nhìn Bin khen: “Con trai giỏi quá!”. Mẹ cười, lắc đầu: “Giỏi đâu mà giỏi, tui có tập cho Bin mở khóa mà! Ngày nào đi học về lại không đưa chìa cho Bin tự mở”. Cô bạn nghe xong gật gù: “Ừ, ít ra phải dạy con những điều vụn vặt như thế. Hôm rồi, cu Minh với bé Na nhà tui không biết chơi giỡn kiểu gì mà tự nhốt mình trong phòng. Cửa phòng ngủ bị bấm chốt từ bên trong nên không ai bên ngoài mở ra được. Đang luýnh quýnh lại nghe tiếng con gào khóc, đầu óc tui mụ mị chẳng suy nghĩ được gì. Đợi đến khi kiếm được ông thợ sửa khóa thì hai đứa đã bị nhốt hơn một tiếng đồng hồ, khóc khản cả tiếng”.
Mẹ nghe kể thì ngạc nhiên lắm vì cu Minh đã 8 tuổi mà không biết mở khóa. Cô bạn thở dài: “Tại hồi nào tới giờ tui đâu có cho tụi nhỏ chốt khóa phòng lại đâu”. Mẹ nhìn sang con lúc này đang rất chăm chú nghe câu chuyện: “Vậy giờ bà đã chỉ cho hai anh em cách mở khóa chưa?”. Cô bạn cười lắc đầu: “Phá bung rồi còn đâu mà chỉ với dạy”!

Sau tình huống vừa gặp phải, mẹ thấy dạy con những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống quả thật không thừa. Nhớ lần con đang cố gắng mở khóa bằng đôi tay nhỏ nhắn, vụng về của mình bỗng một dì hàng xóm đi ngang, tỏ ý trách: “Sao con lại để cho cháu tự mở khóa? Không khéo ổ khóa rơi vào chân thì tội”. Lúc đó mẹ đã cười và nói không sao vì đã có mẹ đứng kế bên trông chừng con. Giờ nghĩ lại nếu ngại miệng đời thì có lẽ chuyện hôm nay sẽ không suôn sẻ như vậy.

Dạy con kỹ năng sống không cần phải tìm đâu xa, mà bắt đầu từ những việc rất đỗi quen thuộc mà đôi khi người lớn không ngờ tới. Chẳng hạn như không được sờ vào ổ cắm điện, không chơi máy tính bảng hoặc điện thoại khi đang sạc pin, cách mở khóa cửa, phải sờ vào ca nước trước khi uống để biết nước nóng hay lạnh...