Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2009

Ngay chu nhat o nha ma tuong chung nhu chi o nha duoc vai tieng. Thoi gian ben chong qua le qua!

Suu tam de danh tang cho mot nguoi dang ...xa chong hehehehe

Chuyên đề: Sống sao nổi... khi ngày nào cũng gặp chồng

Tựa chuyên đề, thoạt nghe có vẻ rất phi lý.

Vợ chồng gặp nhau mỗi ngày là chuyện đương nhiên như mặt trời mọc buổi sáng. Vậy mà…

Nhưng, bạn thử đặt mình vào hoàn cảnh một nhân vật trong chuyên đề xem sao. Mười năm chồng làm trên tàu Bắc – Nam đều đặn vắng nhà vài ngày mỗi tuần, đến một ngày chồng đổi việc, ngày nào chồng cũng có mặt ở nhà. Vậy là mọi thói quen sinh hoạt đảo lộn. Chuyện này không phải là hy hữu, bởi bạn cũng có thể rơi vào hoàn cảnh tương tự vì nghề nghiệp, vì công tác của chồng, vì những khoảng thời gian chồng vắng nhà đều đặn để đi nhậu, hay thông thường hơn, đến kỳ chồng nghỉ hưu.

Những bà vợ độc thân

1. Chị H., 36 tuổi, thốt lên câu hỏi tưởng chừng lạ đời: “Làm sao chịu được khi việc phải gặp chồng hàng ngày?”. Chồng chị H. là tiếp viên hàng không, mười mấy năm qua chị đã quá quen với việc chồng vắng nhà đều đặn với những chuyến bay quốc tế dài ngày. Là nhân viên văn phòng, ngoài tám tiếng làm việc, chăm sóc con cái nhà cửa, chị vẫn còn những khoảng thời gian cho riêng mình.

Sau một thời gian “vật lộn” vì không có chồng bên cạnh, chị bắt đầu lấp những khoảng trống thời gian đó bằng những thói quen của một người còn một thân một mình, từ đọc sách, xem phim, đến tụ tập bạn bè, offline các câu lạc bộ sở thích… Khi đã thích nghi tốt rồi, những thói quen đó trở thành niềm vui, khiến chị lúc nào cũng vui vẻ tung tăng, đến mức mà chị cũng có chút vui sướng với cái danh “bà vợ độc thân” của bạn bè đồng nghiệp gọi chị.

Người mẫu: Lê Trung Cương - Lâm Thu Hằng. Ảnh: Hải Đông

Sáu tháng trước, chồng chị công bố kế hoạch một năm nữa sẽ chuyển xuống làm mặt đất. Lúc đầu chị nghe chồng bàn, thấy không có vấn đề gì, coi như chuyện đương nhiên phải thế. Rồi đến khi cái hạn thời gian chồng sẽ có mặt ở nhà thường xuyên tới gần, chị mới lờ mờ thấy được nguy cơ mọi chuyện đảo lộn, rối tung rối mù. “Những thói quen được thiết lập cả chục năm trời, không dễ gì bỏ được trong ngày một ngày hai. Tôi thích những buổi offline của nhóm chị em cùng đi xe hơi, nhóm những bà mẹ sinh con tháng 6, nhóm bạn đại học… Giờ thì biết làm sao…”

Tình huống của chị H. không phải là phóng đại, cũng chưa đến mức nguy kịch. Với một người đã biết cách thích nghi với hoàn cảnh như chị khi phải xa chồng, thì việc thay đổi thói quen vì sự thường xuyên có mặt của chồng ở nhà không phải là bất khả thi.

2. Trường hợp thứ hai, mức độ trầm trọng hơn chị H. Thuý và chồng hiện đang ly thân, mỗi người ai về nhà nấy, con gái sáu tuổi ngày đi học thì ở với mẹ, cuối tuần về nhà ba đã gần ba tháng nay. Mọi chuyện rạn nứt của vợ chồng Thuý bắt đầu nảy sinh từ ngày chồng Thuý thôi làm nhân viên trên các chuyến tàu Nam – Bắc, về phụ việc cho anh trai mở công ty dịch vụ quảng cáo.

Đằng đẵng gần 10 năm Thuý quen với việc tuần vắng chồng vài ngày. Sự thiếu vắng này thậm chí còn khiến quan hệ vợ chồng Thuý lúc nào cũng mặn mà. Bởi không có nhiều thời gian gặp nhau, nên mỗi lần chồng về, Thuý chăm sóc cơm nước chu đáo. Chồng cũng thương vợ, những ngày ở nhà cũng hết mực chiều vợ, chăm con.

Chồng chuyển việc được một tháng, Thuý bắt đầu thấy có vấn đề. Nhờ chồng đón con từ trường về nhà lần thứ ba thì sinh chuyện. Chồng lỡ nhậu với bạn từ chiều, không đón con được, đẩy qua đẩy lại, vợ cự nự, em đi đưa đón con đi học mấy năm nay không sao, nhờ anh đón vài bữa không được. Lần khác, chồng đi làm về nhà tới giờ cơm rồi, không thấy vợ con đâu. Gọi điện vợ nói đang cho con đi ăn “tiệc đột xuất”, bạn văn phòng khao xe mới cuối giờ chiều mới báo, nên tiện thể đón con đi luôn, chị nhắn chồng ăn tạm đồ cũ trong tủ lạnh.

Làm thế nào?

Đây là những lời khuyên từ chuyên gia khi bạn lâm vào tình huống này:

– Hiểu những thay đổi và thách thức mà cả hai phải đối diện khi hoàn cảnh thay đổi.

– Suy nghĩ thoáng với những điều mới mẻ và học cách điều chỉnh để thích nghi.

– Giữ gìn sức khoẻ để sống hạnh phúc hơn.

– Bỏ qua những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.

– Biết tha thứ và “học quên”.

– Những người chồng hãy nhớ rằng vợ bạn đã biết cách tề gia suốt nhiều năm qua.

– Những người vợ hãy tạo những thói quen sinh hoạt phù hợp với chồng, như chơi thể thao, gặp gỡ bạn bè, cũng như khuyến khích chồng tham gia vào các thú vui thường nhật của bạn.

Hãy nên nhớ: một trong những điều đầu tiên bạn cần học khi bước vào hôn nhân, đó là không bao giờ có điều gì màu hồng, và không có gì là vĩnh viễn. Mỗi con người trong cuộc đời đều sẽ gặp những biến động, mà đi qua biến động đó, họ thay đổi mình – nhiều khi là từ sâu thẳm bên trong. Nếu bạn đòi hỏi một cuộc hôn nhân mà mọi chuyện sẽ diễn ra đúng theo kịch bản mà hai người đã xây dựng, thì hầu như chắc chắn bạn sẽ đối mặt với thất bại. Điều quan trọng, không phải là làm sao để “anh/em vẫn như ngày xưa”, mà là đủ yêu thương, đủ thấu hiểu, để có thể đối diện, lý giải và hoà hợp với sự thay đổi của người kia.

Khởi đầu là những lời càm ràm, rồi tới những căng thẳng và cãi lộn không ai kiềm chế được. Sau nửa năm chồng chuyển việc, Thuý và cả chồng đều đã có cảm giác không thể chịu nổi, nhìn đâu cũng thấy mâu thuẫn và cái xấu của nhau. Chồng nhìn thấy vợ bừa bãi, cẩu thả, giờ giấc sinh hoạt tuỳ tiện. Vợ thì thấy chồng suốt ngày càm ràm những chuyện lặt vặt, vài ngày lại về nhà trong hơi men. Cuối cùng cả hai quyết định ly thân.

Ba tháng ly thân để có thời gian nhìn nhận lại, Thuý cho rằng giá như cả hai vợ chồng được chuẩn bị tâm lý khi hoàn cảnh thay đổi, để thông cảm và chia sẻ với nhau, thì mọi chuyện có thể đã tốt hơn.

3. Trường hợp thứ ba, một câu chuyện dài với kết thúc có khả năng đổ vỡ. Bình và Thành cả hai đều là người dân tộc ít người, họ thành đôi từ lúc còn rất trẻ. Sau lễ cưới, Thành đậu đại học Mỹ thuật, Bình đậu đại học Xã hội nhân văn. Họ thuê một căn nhà ở thành phố vừa sống đời sinh viên vừa sống đời vợ chồng với suốt 5 năm tràn ngập hạnh phúc.

Tốt nghiệp, cả hai đều có công việc tốt. Chàng – hoạ sĩ thiết kế một xưởng phim. Nàng cán bộ trẻ trong một cơ quan nghiên cứu văn hoá các dân tộc ít người. Sau đó, nàng được chọn đi học cao học theo học bổng một quỹ văn hoá tại Hoa Kỳ.

Trở về nước, hai vợ chồng lại như cá gặp nước. Nhưng được một hai đêm mặn nồng, ngày thứ ba, buổi tối chàng đã đi đâu đó vì “một cuộc họp không thể thiếu anh” đến hơn 11 giờ đêm mới về. Rồi hầu như tối nào chàng cũng có những “cuộc họp” như vậy với khi thì với đám bạn nghệ sĩ, lúc thì với vài anh bạn nào đó từ thời đi học. Khi vợ mới đi, ở nhà một mình, Thành lấy việc gặp gỡ bạn bè làm nguồn an ủi. Nhưng dần dần, ba năm đã biến niềm vui “lấp chỗ trống” đó trở thành một lối sống mới của anh. Thậm chí việc vợ ngày nào cũng ở nhà đợi cửa và gọi điện còn khiến Thành phát điên vì gò bó.

Bình thì ngược hoàn toàn với chồng. Ba năm ở Mỹ Bình chỉ ảnh hưởng từ đó tính nhẫn nại, làm việc hết mình, thích làm thiện nguyện, chứ không “hoà nhập” kiểu cách, ngoại hình hay lối sống.

Từ ngày về nước, mỗi ngày với Bình là một phát hiện chẳng lấy gì làm thú vị. Kiểu cách của chồng không còn bóng dáng một chàng trai ngây ngô, rụt rè ngày xưa. Những chai rượu ngoại, khiến Bình càng nhớ tới anh lúc mặt đỏ bừng khi bị bạn bè ép uống bia, hút thuốc, một “nhược điểm” của anh mà trước đây cô rất tự hào.

Hôm lục tìm nơi chồng để những thứ quý báu, cô không thấy cái vòng bạc cô để lại “để lúc nào anh cũng nhớ đến em”. Thay vào đó là một số tiền lớn, được gói bằng một nửa lá thư bị xé đôi, lá thư rất dài mà cô đã viết trong một ngày tết cô đơn đầm đìa nước mắt vì nhớ anh đến điên cuồng.

Thì ra, những cách sống thời thơ ấu chưa nói được gì về tương lai một con người. Cũng như chỉ một quãng thời gian xa cách đã có thể khiến hai người bước đi trên hai con đường khác nhau, dù cả hai con đường đó thậm chí có thể đều tốt đẹp.

Ngồi dưới ngọn đèn, cô tân thạc sĩ về xã hội học cứ rối bời vì những câu hỏi do chính mình đặt ra và vô cùng lúng túng trước một vấn đề xã hội, chuyên ngành học của cô. Chỉ mới vài tuần chung sống trở lại cô đã cảm thấy những rạn nứt không thể tránh khỏi. Cô rùng mình nghĩ đến những ngày sắp tới. Từ “ly hôn” đã thoáng hiện ra trong óc cô.

theo SGTT

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009

Cách mần blog ở Multiply

Blog Entry Cách mần blog ở Multiply Apr 9, '09 2:21 PM
for everyone
Bà con xài Multiply thấy sao?
   

Tự rước họa vào thân, mún chết dịch với mí pạng nghệ sĩ vì lôi kéo mí bạn í wa MULTIPLY.COM xài chung zí mình cho zui. Tự dưng fải ngồi chỉ chúng bọn mần từng bước 1.

Giờ post hướng dẫn đây, bà con tự nghiên cứu cách làm theme làm blog chuyển blog này nọ đi.

Tui ko có cầm xu nào làm PR cho multiply hết. Dịch vụ global tui xài ukie thì giới thiệu thui chứ ko fải hàng nội địa như bọn YUME lởm khởm mắc dịch spammer đâu nha.

Ai hỏi nữa kao chém !!!

Gruhh...

1 - TẠO ACCOUNT

Thứ nhất vào trang Multiply.com, sau đó click vào chữ Join free ở gẫn cuối trang hoặc nếu vào từ trang của 1 ai đó trong multi theo kỉu meoac.multiply.com thì sẽ nhìn thấy chữ Do You Know meoac >>> become her contact thì nhấn vào và cũng hiện ra 1 bảng join free  

Chỗ PICK A USER ID mọi người chọn 1 cái tên để làm tên cho trang web và ko thể đổi được nếu đã chọn. Ví dụ của tui là meoac, ko đổi được. Khi đánh tên vào nếu nó tự hiện lên chữ meoac is available có nghĩa là tên đó xài được. Ai lấy mất mệ nó cái meowistoc rùi nên tui fải xài cái meoac này. Mắc zịch.

Chỗ Alert mail ấy tốt nhất để NONE để tránh nhận thư alert liên tục, vì ở Multiply nó sẽ thông báo đầy đủ chi tiết kể cả những ai post cmt bên blog tui, bạn của tui hay gì gì đó. Đọc mail mắc mệt. Tuy nhiên có mí bạn lỡ bị thì có thể tháo theo cách sau: Vào Email Alert, nhìn cuối trang có View messages you are currently subscribed to, click vào. Bà con sẽ thấy 1 cái list dài Subscribe messages, bên tay fải có cái bao thư màu xanh da trời, click zô, turn off nó thì nó thành màu xám. Zị nha...

2 - LÀM WEN

INBOX : có chức năng gần giống như HOME bên 360. Ở đây sẽ show mọi thông tin cập nhật lien quan đến những Contact (zống Friends bên 360) và cụ thể chi tiết hơn nữa nó cũng hiện lên những người khác trong hệ thống đã và đang làm gì. Nhìn bên góc trên cùng tay phải sẽ thấy có You have an invitation giống như bên 360 là INVITE, chỉ viêc nhấn vào và accept hoặc deny như bên 360. Message summary chỗ reply to your post

MYSITE : Giống như My page bên 360 và cũng có các mục cụ thể là home,photo… Lưu ý CUSTOMIZE MY SITE ngay dưới avatar = edit my theme bên 360.

Add friend: khi muốn add người khác thì zô trang của người ta sẽ nhìn dưới avatar thấy dòng chữ add as contact, nhấn vào đó. Sau đó sẽ hiện ra cái bảng lựa chọn: bên Multiply cho fép thiết lập nhóm theo mối quan hệ. Ví dụ nếu ng đó bạn coi như anh em trai thì invite vào nhóm Brother…..sau đó send như bình thường.

Home: giống Top Page bên 360. Di chuyển wa lại giữa các Tab : Home-Blog-Photos... để coi trang của mình và người khác cho lẹ.

Vik blog : ngoài trang chính (My site), ngay chỗ chữ blog, chọn add to blog bên tay fải.

Profile : mọi thứ liên wan tới Profile đều fải zô My account ( góc trên fải, kế logout) để chỉnh. Cái Profile picture thì sau khi click vào My Account, chọn chỉnh trong My Profile info, cái tab Photos.  

CHUYỂN DATA TỪ 360: click vào ADD TO BLOG ở phần Blog rùi ngó xuống cuối trang sẽ thấy cái yahoo 360 đỏ lè chần dần ở đó. click zô rùi điền thông tin của yahoo để chuyển. Lưu í, server 360 rất cà zựt nên nếu hum nay ko chuyển được thì mai zô thử lại.

3 - LÀM THEME VÀ CHỈNH SỬA

Đầu tiên mún mần gì cũng fải click CUSTOMIZE MY SITE ngay dưới avatar để ra 1 đống option từ làm theme cho tới giấu các function hoặc hiển thị chỉnh sửa di chuyển các mục. Mún đổi AVATAR cũng fải click zô đây mí thấy chỗ để update hình.

Choose a theme : Click zô CUSTOMIZE MY SITE sẽ có cái khung option hiện ra fía trên cùng của trang. Chọn Choose a theme, Custom Color ( kiểu như là theme tự tạo) rùi tự zô chọn hình chọn màu gì đó. Thứ 2 là dùng Custom CSS, tui ko post vì tui ko bik xài. 

Page layouts là cách bố cục nhà theo theo kiểu ô, hay là để toàn bộ entry phơi bày, nhấn vào đó xem cái nào hợp với nhà mình nhất thì chọn.Ko rành lắm, bà con tự nghin cứu.

Add tagged content box : nhà bạn nào nhiều tag thích dùng thì dùng ko thì để nguyên hiện trường. Meoac mù, ko rớ tới lun.

HIDE-UNHIDE: là cái mà muốn người khác thấy hoặc ko thấy, ví dụ như Photo,music, Guestbook…,  nếu muốn người khác thấy thì bạn lại nhấn vào nó ở dòng unhide ngay dưới chỗ Choose a Theme á, thế là nó public, còn nếu ngược lại đang từ public muốn hide thì lại vào Customize my site rồi chọn mục nào cần hide thì nhấn vào chữ hide. Chữ HIDE thì nằm lun trong từng ô của mục mún ẩn, ko fải nằm trong cái ô hiện thêm fía trên cùng như cái UNHIDE nha.

Lưu ý mới ban đầu thường thì Guestbook (Quick Comment như bên 360 ấy) hay bị hide, bởi vậy mọi người vào ko comment được, nhớ vào Customize my site rồi nhìn thấy chữ Guestbook ở cạnh chỗ UNHIDE thì nhấn vào.

POST: Nếu là entry thì nhấn vào biểu tượng Blog, nếu là photo thì cũng tương tự (có thể chuyển photo từ photobucket,flick… vào bằng cách nhấn vào photo sau đó nhìn xuống dưới nhấn vào biểu tượng của trang)

INVITE: Nhấn vào invite và có thể invite bạn bè theo địa chỉ email bằng cách viết các email ở dưới,cách nhau bởi đấu phấy hoặc các bạn có thể nhấn vào những biểu tượng như Yahoo, hay Gmail…. Tốt nhất khỏi xài, khỏi spam làm fiền người khác mắc công bị chửi

Ai mún bỏ cái đống quảng cáo của Google dưới Avatar hay để chó mèo lên zống tui thì ... mua Premium Account của Multiply giá 20$/năm. Tui ngứa mắt ko ưa quảng cáo nên mua thui chứ nó cũng chả có thêm gì nhìu ngoài cái Tool Auto Upload để upload hình, nhạc, video từ PC cực nhanh. Cái này Free Account được dùng trial 14 ngày.

Chúc bà con mần blog mới thành công

Lay tu blog meoac.multiply.com

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2009

bài dự thi mới hehehe - nghỉ làm 1 ngày mới vít xong đó nha!

Thuở mới yêu, vợ chồng chúng tôi đã tính đến chuyện dọn ra riêng. Tuy đồng lương công nhân của hai đứa không đủ để mua được một căn nhà nhỏ nhưng nếu chịu khó tiết kiệm chúng tôi vẫn dư ra một khoản vừa đủ thuê phòng trọ. Cả hai đều nhất trí với kế hoạch này nhưng cuối cùng lại không thể nào thực hiện được vì vợ tôi có… em bé ngay sau ngày cưới.

            Tất cả dự định, sở thích riêng của hai vợ chồng tạm thời gác lại để tập trung lo cho đứa con sắp chào đời. Việc thuê nhà ở riêng cũng dẹp sang một bên, thay vào đó là phương án chúng tôi dọn về nhà vợ sống. Chỉ duy nhất chuyện ở rể là điều tôi không bao giờ nghĩ đến vì tôi biết sẽ có những rắc rối, mâu thuẫn phát sinh trong lúc sống chung với…ông bà già vợ, do thói quen sinh hoạt, nếp sống của tôi và nhà vợ rất khác nhau nhưng tôi vẫn chấp nhận. Vì thứ nhất, không ở nhà thuê, vợ chồng tôi sẽ dư được một khoản tiền nhỏ để lo cho con. Thứ hai, dù sao ở nhà cha mẹ ruột vợ tôi cũng sẽ thấy thoải mái hơn về tinh thần và được mẹ chăm lo tốt hơn trong chuyện ăn uống – vợ tôi rất kén ăn.

            Nói thì đơn giản như vậy nhưng dù đã cố gắng rất nhiều tôi vẫn không cảm thấy thoải mái khi ở nhà vợ. Nhà vợ tôi nằm sâu trong một con hẻm lao động nghèo của quận tư. Hàng xóm của chúng tôi đa số đều làm nghề lột tỏi, buôn bán và ..chơi số đề nên hầu như từ sáng đến tối mịt không lúc nào tôi có được một chút không gian yên ắng để nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi. Nhiều khi nửa đêm, cả nhà tôi còn bị giật mình thức giấc bởi tiếng la hét chói tai, tiếng cãi lộn, tiếng la mắng con cái và thường xuyên hơn là tiếng con nít chạy giỡn hò hét ầm ĩ. Vợ tôi tuy từ nhỏ đã sinh ra và lớn lên ở xóm này nhưng đôi khi vẫn không chịu nổi sự huyên náo, ồn ào nên cứ nhăn nhó, khó chịu làm tôi cũng cảm thấy bực lây.

            Căng thẳng, mệt mỏi quá, tôi sợ cảm xúc của vợ sẽ ảnh hưởng sang đứa bé nên sau bữa cơm tối tôi thường chở vợ chạy một vòng quanh Nguyễn Huệ hóng gió cho khuây khỏa rồi về. Đi mãi một nơi cũng chán, một hôm nổi hứng tôi chở vợ chạy thẳng xuống quận bảy để ngắm cảnh. Nghe bạn bè nói quận bảy bây giờ đẹp như ở nước ngoài nhưng vì chưa có dịp nên vợ chồng tôi cũng chưa xuống đây tham quan lần nào. Đến khi chạy vào Phú Mỹ Hưng rồi tôi vẫn cứ ngỡ mình chạy lạc vào một thành phố nào khác. Những con đường thẳng tít tắp, những hàng cây xanh mát, những đại lộ rộng lớn với những ngôi nhà to đẹp hiện đại. Vợ tôi ngồi sau lưng mà cứ xuýt xoa mãi vì cảnh quan nơi đây. Càng đi càng thích, tôi chở vợ chạy lang thang khắp các con đường và chỉ dừng lại ở con đường Mỹ Kim I.

            Đầu tiên, chúng tôi bị thu hút bởi sự yên tĩnh của khu phố này. Đi bộ dọc suốt con đường tôi chỉ nghe thấy tiếng chim ríu rít trên ngọn cây, tiếng dế râm rang đâu đó trong những bụi cây cảnh, sự ồn ào có chăng chỉ là tiếng bước chân mệt mỏi của vợ tôi, tiếng thì thầm nho nhỏ của chúng tôi và thỉnh thoàng có tiếng xe máy lẻ loi đâu đó vang lại. Những âm thanh này thật dễ chịu trái ngược hẳn với tạp âm ồn ào trước nhà tôi hiện giờ. Không chỉ vậy, cái nóng oi bức của mùa hè dường như không chạm được tới nơi đây, những cơn gió nhè nhẹ lướt qua làm rung những tán lá của hai hàng cây xanh ven đường. Hít thật căng đầy lồng ngực không khí trong lành mát mẻ, tôi cảm thấy mọi căng thẳng, phiền não đều biến mất.

            Mỗi sáng chủ nhật sau đó, như một thói quen, hai chúng tôi lại đưa nhau đến Mỹ Kim I để..dạo chơi, hóng mát và mơ mộng. Dưới ánh bình minh cả khu phố trở nên đẹp hơn, lung linh hơn và cũng thu hút hơn. Những căn biệt thự sang trọng, hiện đại với hàng rào nhỏ xinh chạy dọc, bao bọc xung quanh vừa có nhiệm vụ bảo vệ vừa để làm duyên cho ngôi nhà. Những mái ngói đỏ, nâu, những khung cửa hiện đại, những mảng tường nhỏ được trang trí bằng gạch chẻ, gạch ống đã tạo nên nhiều sắc màu đẹp cho nơi đây. Điểm đặc biệt là nơi đây thiên nhiên rất được chú trọng, hai bên đường đều có hành lang cây xanh trồng dọc suốt lối đi. Những mảng cỏ xanh mát được tỉa tót cẩn thận dẫn đến ngưỡng cửa từng căn biệt thự. Đồng thời những khuôn viên cây xanh với hình dáng khác nhau được tranh trí thêm các loại hoa và cây cảnh đầy màu sắc để mọi người nơi đây có thể vừa tản bộ, vừa tập thể dục vừa ngắm cảnh.

            Tôi còn nhớ, có một lần thấy mấy đứa nhỏ chơi bóng rổ trong khuôn viên của Mỹ Kim I. Hai vợ chồng tôi đã làm khán giả nhiệt tình cổ vũ cho cả hai đội. Lúc đó, tôi cảm nhận được sự hạnh phúc, vui vẻ và bình yên trong mắt của từng đứa trẻ. Tôi chợt nghĩ đến đứa con sắp chào đời và xót xa cho nó vì sẽ không được sinh ra ở một nơi yên bình và dễ chịu như nơi đây. Tuy có chút buồn, nhưng tôi và vợ đã quyết tâm lên kế hoạch lâu dài để có thể một ngày nào đó được dạo bước nơi đây như một chủ sở hữu chứ không phải là một người khách quen thường xuyên ghé thăm.

            Ước mơ của chúng tôi có lẽ quá cao sang với đồng lương hiện tại. Nhưng chẳng hề gì đâu khi chúng tôi chọn Mỹ Kim I là mục tiêu lớn của đời mình – không phải cho vợ chồng tôi mà để cho con chúng tôi sau này. Sự bình yên và thanh thản khi được cùng vợ con dạo bước ngắm cảnh khu phố rực rỡ về đêm sau một ngày làm việc mệt mỏi chính là động lực không mệt mỏi để tôi luôn phấn đấu. Sống ở một nơi thiên nhiên và con người giao hòa với nhau, người ta thường dễ chịu và có suy nghĩ tích cực hơn. Có ai lại chẳng mong muốn đem lại những điều tốt nhất con mình?

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009

Tuần 24

hi'hi' có nghĩa là baby của mình được 24 tuần. Vui nhiều mà lo cũng nhiều. Dạo này bị vọp bẻ lúc nửa đêm hoài , đau quá. Đêm qua bị vọp bẻ cả 2 chân luôn. Thương nhất vẫn là chồng. Làm hết việc nhà cho vợ. Vậy mà nửa đêm cũng không ngủ ngon được vì vợ khều dậy ....nhờ chồng bóp chân.

Công việc vẫn vậy nhưng được sếp ưu ái giao nhiều hơn. Tưởng là sếp bít có baby sẽ tống cổ ra khỏi công ty. AI ngờ sếp trợ cấp thêm cho 500k mỗi tháng để mua sữa cho bà bầu. hic, hic. Cảm động quá!  nhưng ai ngờ sau đó là hằng núi công việc phải mang về nhà làm.

Vẫn chưa mua đồ cho baby. Vì không bít mua ở đâu. Với lại nghe nói là nên xin đồ cũ mặc thì tốt hơn. Lưỡng lự. Thôi để thêm 1 tháng nữa mua vẫn chưa muộn.

Cầu trời cho mẹ con đều khỏe mạnh!