Sẵn dịp mẹ lên thành phố ăn đám cưới con cô Tư, con giữ
mẹ lại thêm ít bữa chơi với cháu cho vui. Mẹ không từ chối chỉ cười đùa hóm
hỉnh, bây bắt tao ở lại đặng nấu bún cá cho thằng chó con ăn chứ gì. Cả nhà ai
cũng bật cười chỉ có thằng chó con là mắc cỡ giấu mặt sau lưng ngoại.
Có mẹ ở cùng, con như được trở lại những ngày thơ bé. Thảnh
thơi đi về không còn phải cuống cuồng, vội vã vì chuyện nhà cửa, con cái. Mọi
việc lớn bé đều đã có một tay mẹ quán xuyến. Thích nhất vẫn là chiều chiều đi
làm về, vừa bước vào nhà đã nghe hương thơm của đồ ăn sực nức. Cảm thấy hạnh
phúc và sung sướng không gì bằng.
Thật ra ban đầu con dự định xin nghỉ phép để đưa mẹ đi
du lịch cho khuây khỏa. Nhưng mỗi lần bàn đến việc đi chơi xa là mẹ lại xua tay
lắc đầu: “Thôi! Bây thương tao thì để tao ở nhà cho khỏe. Đừng có bày vẽ đi chỗ
nọ chỗ kia mà tốn tiền. Hồi ở quê, nhiều khi nhớ cháu quá mà ở xa nên đành chịu.
Còn bây giờ ở gần rồi thì bây để bà cháu thủ thỉ cho vui.” Mẹ đã quyết thế thì con
không dám nói thêm gì nữa chỉ mong những ngày tháng ở thành phố cùng tôi, mẹ luôn
vui vẻ là được rồi.
Những “ngày phép” của mẹ nhanh chóng qua mau, tới lúc
mẹ phải quay về với cha, với các em và với đàn cháu nhỏ ở quê. Sáng hôm mẹ đi,
cu Tin không hay biết gì, vẫn vô tư dặn bà chiều rước đi học về nhớ ghé ngang
tiệm bán kem. Mẹ cười hiền gật đầu hứa chiều sẽ có kem và có cả món bún cá đợi
ở nhà. Thằng cháu thích thú ôm chầm lấy bà cảm ơn rối rít. Mẹ cũng ôm lại cháu,
nhẹ nhàng xoa lưng cháu vỗ về. Bỗng, con nghe một âm thanh “xào xạc” phát ra từ
tay của mẹ. Nhanh chóng nắm lấy tay mẹ, tim con nhói lên khi nhận ra đôi tay ấy
không còn mềm mại mà trở nên gầy guộc, khô cứng. Bắt gặp vẻ mặt lo lắng của
con, mẹ e dè rút tay lại.
Rồi để con an tâm, mẹ xoa dịu bằng sự thờ ơ kiểu như
lẽ thường phải thế: “Chậc, già rồi….!”. Dẫu biết là vậy nhưng khi chạm vào làn
da mỏng giòn và khô hanh ấy, tôi không thể không xót xa cho mẹ.
Còn nhớ mới ngày nào, con được mẹ thương yêu dùng đôi
tay đầy mềm mại, dịu dàng vuốt nhẹ má. Lúc đó, con chỉ biết tít mắt cười vì
hạnh phúc. Hay gần đây nhất là cái lần mẹ nắm tay con dặn dò trước khi giao cho
chú rể, con run rẩy cảm nhận tay mẹ đang xiết chặt tay mình như vỗ về, đừng lo
con nhé vì mẹ luôn bên cạnh che chở và bảo vệ cho con. Vậy mà giờ đây, đôi tay
ấy đã nhanh chóng héo úa như chiếc lá vàng sắp rơi khỏi cành.
Con gần như không để tâm đến sự thay đổi lớn này nếu
không nghe âm thanh phát ra từ tay mẹ. Mặc dù mẹ chẳng kể gì nhiều về cuộc sống
quê nhà nhưng con biết bầy heo gà và việc giặt giũ cơm nước cho cả đại gia đình
đã lấy đi vẻ mềm mại của đôi tay mẹ. Thứ còn sót lại chỉ là những dấu tích của
sự cơ cực và lam lũ.
Tiễn mẹ ra bến xe, con đưa cho mẹ vài hủ kem dưỡng da
tay. Ngay lập tức mẹ nói không cần và kêu con cầm về. Biết trước thế nào mẹ cũng
từ chối nên con đã chuẩn bị sẵn mấy lời giải thích: “Mẹ cứ cầm về xài đừng có
ngại. Vì đây là kem dùng để dưỡng da tay, giúp da không bị khô sần. Mà tay mẹ
thì khô quá rồi, nếu cứ tiếp tục để da bong tróc thế này rất dễ bị trầy xước và
nhiễm trùng. Đến lúc đó tiền thuốc còn mắc gấp mười lần hủ kem be bé thế này. Mẹ
cứ giữ đi cho con vui.” Nghe nói đến tiền thuốc, mẹ mới chịu cất kem vào giỏ
nhưng thoa hay không thì phải đợi con mỗi ngày gọi về nhắc nhở. Trước khi mẹ
bước lên xe đò, con nắm tay mẹ bịn rịn không nỡ buông. Bất giác con thấy thời
gian như quay ngược lại ngày đầu tiên đi học, con cũng bịn rịn thế này không
cho mẹ buông tay.