Tuổi thơ của bố là những chuỗi ngày cơ cực, sau giờ đi học bố phải bán bánh dạo kiếm tiền phụ bà nội. Nhưng không vì thế mà bố buồn bởi ông bà chưa bao giờ để bố đói rách dù chỉ một ngày.
Với đồng lương còm cõi của ông nội và những bạc cắc lẽ từ hai mâm bánh của bà và bố, cuộc sống chỉ tạm đủ cho ngày ba bữa ăn chưa tính học phí của bố và chú con. Bố nhớ cứ mỗi lần cô giáo thông báo tới ngày đóng tiền là bà nội lại tất tả ngược xuôi mượn tiền lời cho các con đóng học phí. Bố hiểu và thương bà lắm nên chẳng bao giờ dám vòi vĩnh những thứ đắt tiền xa xỉ.
Tới mùa trung thu, bố thường chơi với cái lon bia bị xẻ làm 6, nhấp nháy bên trong là cây đèn cầy bé xíu. Và đó cũng là chiếc” lồng đèn” duy nhất mà bố và em trai chơi suốt mấy năm liền. Chỉ một lần vì quá thèm muốn chiếc lồng đèn ngôi sao to bự giống của thằng Hưng ở xóm trên mà bố đã rủ thằng bạn thân sát vách đi ăn cắp.
Bố nhớ là mình đã lên kế hoạch rất chi tiết đề làm sao không bị phát hiện, thế mà vừa cầm cái lồng đèn của thằng Hưng bước ra tới cổng đã nghe nó gào lên:” Ăn trộm! Ăn trộm!”
Đích thân ông nội của thằng Hưng lôi bố và cậu bạn tới nhà bố mắng vốn. Vừa bước vào nhà, ông đã la xối xả. Bao nhiêu từ ngữ xấu xa:” quân ăn cắp, không được dạy dỗ, nít quỷ” đều gán hết cho bố. Bà lặng lẽ ngồi nghe và nhẹ nhàng cúi đầu xin lỗi ông.
Khi ông nội thằng Hưng ra về, trong nhà chỉ còn lại ba mẹ con. Bố lo sợ đến nỗi không dám thở mạnh. Nghĩ rằng khó tránh khỏi trận đòn nên bố chuẩn bị tinh thần và chờ đợi. Chờ rất lâu mà vẫn thấy bà ngồi đó, im lặng bố len lén nhìn lên thì thấy bà đang nhìn bố khóc. Những giọt nước mắt lăn trên má, những vết nhăn trên trán bà như hằn sâu hơn. Bố như chết lặng. Thà là bà bắt bố nằm xuống rồi đánh cho một trận còn hơn bà cứ ngồi đó lặng lẽ khóc. Bố thấy tội mình lớn lắm.
Thời gian trôi qua nặng nề và bố bắt đầu cảm nhận được “ cái đau” của bà nội. Bố cảm thấy ân hận vô cùng. Tự dưng nước mắt bố cũng trào dù bố chưa bị đánh roi nào. Bố xin bà tha thứ và hai mẹ con cứ thế ôm nhau ngồi khóc.
Ngày hôm sau, bà đưa bố sang nhà thằng Hưng xin lỗi. Ông nội nó tuy dữ nhưng chuyện đã qua ông không nhắc lại và ông lấy chiếc lồng đèn khác cho bố. Cầm lồng đèn trên tay bố chỉ thấy xấu hổ mà không còn cảm giác thích thú. Bố tự hứa rằng không bao giờ để bà phải khóc một lần nữa.
Giờ đây, mỗi lần nhìn thấy sắc đỏ của Trung thu bố lại nhớ về những giọt nước mắt của bà, những “cây roi” đáng sợ nhất đời bố. Con trai ơi! Bố của con cũng rất hư chứ không hoàn hảo. Nhưng bố không ngại kể con nghe vì bố không muốn con bước vào vết xe đổ của bố sau này. Hãy thẳng thắng, trung thực dù cuộc sống đầy khó khăn rồi con sẽ có nhiều hơn mình mong muốn.
Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010
Bố đã làm cho bà khóc
Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010
Chặn web đen - chuyện dễ nhưng không dễ
Dĩ nhiên việc ngăn chặn web xấu không gì là khó với tôi nhưng để ngăn chặn triệt để thì không phải chuyện đơn giản. Bởi những phần mềm chặn web đen được tôi cài vào máy không thể tự động ngăn chặn mà nó cần tôi phải add và nhập địa chỉ có nội dung xấu đó vào thì người chơi mới không thể truy cập vào trang web đó được. Từ đó, mỗi ngày tôi đều add thêm một vài địa chỉ đen mới vào máy nhưng cứ nhập địa chỉ này vào thì ngay hôm đó lại thấy khách đang say sưa xem phim sex trên một trang khác với địa chỉ mới toanh.
Tiệm net nơi tôi làm việc đa phần khách đến để chơi game. Các game thủ luôn thích máy mạnh để chạy nhiều acc và không bị lag. Muốn như thế ngoài việc đầu tư máy xịn thì còn cần phải giữ cho máy không bị virut tấn công. Nếu chỉ chơi game thì khó có virut nhưng nếu khách không chơi game mà lang thang xem những web xấu thì máy sẽ dính virut nặng và các game thủ dễ dàng bị hack đồ trong game. Lúc đó, không sớm thì muộn thì các game thủ trung thành sẽ sớm quay lưng tìm tiệm net khác an toàn hơn.
Công việc của tôi vì vậy cũng áp lực và nặng nề không kém nhằm bảo vệ quyền lợi cho khách hàng của tiệm. Dù đã có phần mềm ngăn chăn nhưng thật tâm tôi vẫn không an tâm lắm. Vì vậy nhanh mắt quan sát vẫn được tôi ưu tiên còn phần mềm chỉ nhằm hỗ trợ chứ không ngăn hết được các web nhạy cảm.
Chỉ vì mê game
Khỏi phải nói là ai cũng thích sự thoải mái này của sếp. Thậm chí có lần sếp bất ngờ vào phòng kế hoạch và thấy các cô nữ ngồi chat say sưa không hay sếp đang đứng sau lưng. Đến khi nghe sếp hỏi:" chat có vui không?" thì các cô mới giật mình quay lại. Nhưng khác với suy nghĩ của mọi người là sếp sẽ giận giữ quát tháo, sếp chỉ mỉm cười và dặn:" chat vào việc chính thôi, xong việc thì nhớ quay lại đơn hàng của anh. Đừng mê quá mà quên đặt hàng là lỡ việc của mọi người!" Mấy cô đồng thanh "dạ" ngọt ngào và cười tươi rói. Và thật sự thì sếp không quan tâm lắm đến việc đó, bằng chứng là sếp vẫn vui vẻ và các cô cứ chat mỗi khi rãnh rỗi.
Nhưng có một anh thiết kế- người ta thường nói con sâu làm rầu nồi canh là vậy - rất hay lang thang qua các máy của cô kế toán hoặc người thiết kế khác để xem dữ liệu. Dù rằng sếp đã dặn:" Việc nối mạng nội bộ là để tiện việc gửi thông tin cho nhau mà không cần phải fax, photo, điện thoại làm mất thời gian. Nhưng việc ai nấy làm và không được xem thông tin của nhau vì đó là bí mật công ty. Nếu ai vi phạm sẽ bị cảnh cáo và cho thôi việc nếu cá nhân đó không sửa đổi." vậy mà anh chàng này cứ tới giờ nghỉ trưa là lang thang qua máy kế toán coi số liệu nhập, bán vật liệu thô của công ty. Anh này hoàn toàn không biết những cú nhấp chuột của anh đã được lưu lại và truyền đến máy của sếp.
Ngày đầu tiên, anh ta to nhỏ và khoe với vài người về thành tích của mình. dù rằng đã được khuyên là không nên làm thế nữa nhưng anh ta vẫn cứng đầu và tiếp tục vào máy của người thiết kế khác để xem thông tin khách hàng của người đó. Ngay lập tức anh ta nhận được cuộc điện thoại của sếp gọi lên phòng nói chuyện riêng. Chẳng biết sếp đã nói gì chỉ biết là khi bước vào phòng gương mặt anh ấy xanh lè và nhăn nhúm.
Tưởng rằng anh ta sẽ sợ nhưng không...Vào một buổi trưa, phòng thiết kế hết việc và vắng khách. Anh ta lại tải game ...MU về chơi. ( chẳng biết nghĩ sao mà anh ta lại làm như vậy ) Và dĩ nhiên anh ta nhận được điện thoại của chị quản lý bảo ngừng ngay việc tải game. Sau đó thì máy anh ta bị ngắt mạng. Ngày hôm sau, buổi họp toàn công ty được diễn ra và anh ta bị nêu đích danh và nhận một thông báo phạt hành chính. Thay vì nhận lỗi, anh ta ngoan cố cãi vì nghĩ rằng chẳng có chứng cứ nào ghi lại. Bất ngờ, sếp lôi ra một sấp giấy trong đó ghi lại từng chi tiết anh tải game lúc mấy giờ, bao nhiêu "mê" và vào máy nào, máy nào. Lần này, thì anh ta im lặng và sếp cho anh ta thôi việc.
Đây là một bài học đáng giá cho toàn thể nhân viên trong việc coi thường quy định công ty và qua mặt sếp. Ngoài IT ra thì chẳng ai ngờ là mọi hành động của mình dù là trên mạng đã được báo cáo đều đặn và chính xác tới chừng chi tiết. Sau sự việc đó, mọi người biết kiêng nể hơn dù rằng sếp vẫn thoải mái và vui vẻ.
Đêm trung thu kỷ niệm
Thời gian đó, không riêng gì mẹ mà tất cả trẻ con trong xóm đều nghèo. Chưa năm nào mẹ có được một đêm trung thu đủ đầy với lồng đèn và bánh. Có chăng đi nữa cũng chỉ là những chiếc lồng đèn do người lớn tự chế bằng lon sữa bò và vài cây đèn cầy be bé. Nhưng mẹ thật sự thích lắm, mẹ cầm nó tung tăng, hãnh diện khoe hết bạn bè và rủ rê mọi người tụm lại ngồi quanh cây dừa nghêu ngao hát bài:” Bóng trăng trắng ngà. Có cây đa to. Có thằng Cuội già…”. Lúc ấy, mẹ và các bạn cứ nghĩ cây dừa là cây đa nên mới làm vậy đó con.
Và một buổi chiều trung thu năm mẹ tròn tám tuổi, mẹ đã được các cô chú trên phường đến nhà mời tham dự buổi giao lưu nho nhỏ với nhiều bạn thiếu nhi từ các phường khác tới. Ở nơi giao lưu, mẹ được uống nước ngọt, được chơi trò chơi, được múa hát và được xem phim hoạt hình “Na Tra”. Trước khi ra về, mẹ còn được các cô chú phát cho chiếc lồng đèn con gà bằng tre dán giấy kiếng đỏ, vài chiếc đèn cầy và một cái bánh trung thu nho nhỏ. Khỏi phải nói là mẹ cảm thấy vui và hạnh phúc như thế nào. Mẹ chạy ngay về nhà và không ngừng kể về mọi chuyện đã xảy ra trong buổi giao lưu tuyệt vời ấy với ngoại. Đêm xuống, mẹ rủ các bạn cùng xóm tập trung trong sân nhà và chia cho mỗi người một góc bánh trung thu con con. Chiếc bánh năm xưa có vỏ ngoài vàng sạm, nhân bánh bằng đậu xanh, đơn giản thế mà ai cũng ăn rất ngon và tới bây giờ mẹ vẫn chưa tìm ra được cái bánh nào có mùi vị giống như vậy. Còn chiếc lồng đèn con gà đã được chuyền tay nhau để mọi người ngắm nghía và vuốt ve. Mẹ còn nhớ đêm đó trăng tròn vành vạnh, sáng cả một góc sân. Người lớn thấy bọn trẻ vui thế cũng kéo ra sân nhâm nhi trà nóng và xem trẻ con nô đùa. Khi đã chơi chán, mẹ chạy tới ngồi vào lòng bà cố để được bà lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán và uống cả ly nước mát lạnh từ tay bà. Bà ôm mẹ rất lâu rồi thủ thỉ kể cho mẹ nghe về câu chuyện cổ tích chú Cuội. Một câu chuyện hay, rất hay và tối đó mẹ đã thấy mình bay lên cung trăng cùng chơi với chị Hằng và chú Cuội.
Đến tận bây giờ, mỗi khi thấy trăng tròn vành vạnh dù không phải mùa trung thu thì lòng mẹ vẫn nao nao và những kỷ niệm ngọt ngào ấy lại trỗi dậy mạnh mẽ. Con ơi! Trung thu ngày nay tuy vẫn vậy nhưng không còn như trước. Bởi mẹ vui hơn vì có con, thiên thần bé bỏng của mẹ. Và mẹ hứa sẽ cho con những kỷ niệm ngọt ngào nhất về trung thu như mẹ ngày xưa. Mẹ con ta sẽ cùng chơi với chiếc lồng đèn xinh đẹp sẽ cùng ăn chiếc bánh trung thu ngon lành với nhân thập cẩm ngọt ngào. Con có thể dẫn bạn đến nhà chơi vì điều đó sẽ làm cho đêm trung thu của con ý vị hơn. Và mẹ mong con yêu sẽ luôn vui và hạnh phúc như mẹ ngày xưa, con nhé!
Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010
Miếng bánh trung thu đầu tiên
Ban ngày đi học thì trưa bố đội bánh đi bán, còn trưa đi học thì bố bán buổi sáng. Tối về lại lo phụ mẹ việc nhà và học bài nên bố chằng còn chút thời gian rảnh rỗi để vui chơi và mơ mộng. Cũng có nhiều khi, bán chậm, không dám về nhà với mâm bánh còn đầy bố đành phải đi xa hơn, lang thang vào những con hẻm sâu hơn để mong bán được bánh. Và ở nơi đó, bố thấy các bạn vui vẻ với lồng đèn, với bánh trung thu. Bố chẳng biết trung thu là gì nhưng nhìn chiếc bánh vàng rượm với nhân thập cẩm thì bố đã thèm chảy nước miếng. Lúc ấy, trời đã sụp tối và đầu bố vẫn còn nặng trĩu bởi mâm bánh cộng thêm cái đói cồn cào, bố lấy hết can đảm lại gần cô bé đang cầm miếng bánh trung thu đang ăn dở và …xin ăn. Tưởng đâu cô bé xinh đẹp đó sẽ chia sẻ với bố miếng bánh ai ngờ cô bé giật mình chạy vào nhà và đóng sập cánh cổng trước mặt bố.
Lết thết, rũ rượi cộng với cái đói ngấu kinh khủng, bố vừa về đến nhà đã nằm vật xuống đất và khóc tức tưởi. Bố khóc vì sợ bà la cái tội bán ế, về trễ. Bố khóc vì bố đói. Và bố khóc vì bố tủi cho mình nhà nghèo không có nổi bánh trung thu đề ăn. Bà thấy vậy thì không nỡ la bố nên cứ lặng lẽ ôm mâm bánh tiếp tục đi bán.
Hôm sau, bố vừa đi học về thì thấy một chiếc bánh trung thu nằm ngay trong lồng bàn. Mừng quá, bố chạy ngay lên hỏi bà có phải chiếc bánh đó ăn được hay không. Bà vừa gật đầu, bố liền cắt chiếc bánh ra làm tư và ăn hết veo. Vẫn con thèm bố xin bà ăn thêm miếng nữa và bà cười hiền lành bảo bố cứ ăn hết vì ông bà không thích ăn. Dĩ nhiên bố không suy nghĩ thêm mà ăn hết cả cái bánh. Bố ăn nhanh quá nên chỉ biết là bánh thơm và ngon ngon lắm. Nếu có thêm cái nữa bố vẫn có thể ăn hết.
Mãi sau này khi lớn lên, bố mới biết đề có cái bánh trung thu đó, bà đã lấy hết tiền lời hôm đó để mua bánh. Trong khi bố no nê với chiếc bánh thì ông bà phải mua thiếu khoai mì để ăn suốt ngày hôm đó.
Con biết không, bố đã chẳng hiều tại sao bà phải làm thế chỉ để mua cho bố một chiếc bánh. Nhưng giờ thì bố hiều, vì tình yêu con à. Chỉ có tình mẹ yêu con mới làm được như thế vì bà yêu bố. Bà muốn bố không tủi hờn vì một tuổi thơ nghèo khó. Bà muốn bố được trải qua cảm giác ngọt ngào của một đứa trẻ được bố mẹ thương yêu. Và đơn giàn vì bà muốn cho bố biết dư vị của bánh trung thu là như thế nào. Con trai ạ! Bố yêu con và bố cũng sẽ cho con những gì ngọt ngào nhất mà bố có thể như bà con ngày xưa.
Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010
Ngày 2/9 đầu tiên của bé Bin
Lễ 2/9 năm nay, Bin được bố mẹ chở đi dạo khắp đường phố Sài Gòn. Sau khi vòng vèo các con đường lớn, tham qua các shop mua bán sầm uất, bố mẹ quyết định nghỉ chân một chút tại quán cà phê gần Diamond. Trong khi bố vừa nhấm nháp cà phê nhìn xe cộ qua lại thì mẹ và con vui vẻ ăn hủ sữa chua mang theo. Lúc uống nước tráng miệng, con ngậm chặt cái muỗng không chịu nhả, mẹ càng cố lấy thì con càng cắn chặt. Gần 11 tháng Bin bắt đầu có nhiều trò quậy phá (lớn lên chắc bị ăn đòn nhiều đó con).
Ngồi hoài cũng chán, mẹ ẵm Bin đi dạo thì thấy hai mẫu điện thoại quảng cáo bự ơi là bự. Vừa đặt Bin xuống định chụp vài puse ảnh thì ngay lập tức Bin bò lại gần và vịn vào cái điện thoại đứng lên. Chưa kịp la thì Bin đã cười tít mắt rồi bò ra đằng sau điện thoại chơi trò trốn tìm với mẹ. Ôi! mẹ chạy theo con mà lưng muốn cong theo dù mẹ vẫn còn trẻ lắm hihihi.
9 giờ hơn mà Diamond vẫn chưa mở cửa nên bố mẹ quyết định chạy qua VinCom chơi. Tại đây, có cái công viên xanh mát và hồ phun nước rất đẹp. Bin nhìn thấy thì mê mẩn, miệng liên tục u,a phấn khích. Bởi đây là lần đầu tiên con được mẹ cho lại gần hồ phun nước và nghe được âm thanh rào rào như tiếng mưa. Mẹ nhờ bố chụp cho hai mẹ con mình vài tấm nhưng con mải mê nhìn nên chỉ mình mẹ làm duyên thôi.
Chơi ngoài công viên chán, mẹ ẳm con vào trong Vincom. Vừa bước vào con đã chúi người xuống đòi tự bò đi. Bố quyết định cho con bò ( mẹ thì chẳng muốn tẹo nào vì nền nhà tuy láng nhưng vẫn dơ ). Đặt con xuống đất, con bò, bò và cười tươi thiệt tươi.
Cả ngày hôm đó, gia đình mình mỏi miệng vì cười. Mẹ hạnh phúc vì con vui và khỏe mạnh. Con còn nhỏ nên chẳng học được gì trong chuyến đi chơi này. Nhưng con khám phá được hồ phun nước, cầu thang cuốn và sàn nhà trung tâm thương mại rộng lớn. Mẹ yêu con nhất trên đời.
hình up sau, làm biếng quá hihihi. Coi đỡ hình bên facebook nha mọi người