Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Chồng xài sang


Hồi mới yêu chị thích thú vì được người yêu chiều chuộng với quà tặng đắt tiền, ăn quán sang trọng... Nhưng thành vợ thành chồng thì chị ngán ngẩm với tật tiêu hoang của chồng.

Chị biết anh có tính xài sang từ hồi mới yêu. Nhưng lúc đó chị lại thấy thích thú vì được người yêu chiều chuộng, được tặng nhiều thứ đắt tiền, được đặt chân đến những hàng quán ngon, sang trọng. Chưa bao giờ chuyện tiền bạc là vấn đề gây trở ngại cho tình cảm, bởi anh là một nhân viên kinh doanh giỏi với mức lương rất cao. Chị cảm thấy bến đỗ của đời mình là đây. Anh là sự lựa chọn hoàn hảo của mọi cô gái. Thậm chí, ngay cả mẹ chị cũng phải gật gù khen - một bạn trai ga lăng và hào hoa như thế sẽ là một người chồng tốt sau này.

Nhưng khi làm vợ, làm mẹ rồi chị mới thấy quá sợ cái tính xài sang của anh.

Tiền ai nấy xài

Gia đình anh rất giàu, ba mẹ là chủ cơ sở may gia công với hơn hai chục thợ trong tay. Vì thế, ngay từ lúc sinh ra anh đã được chăm sóc, nuôi nấng bằng những gì tốt nhất. Khi anh bước vào đại học cũng là lúc gia đình gặp khó khăn, rất may bố mẹ đã kịp xoay xở nên không đến nỗi cả nhà bị rơi vào cảnh nghèo túng. Tuy gia đình không còn dư giả như xưa nhưng anh vẫn được bố mẹ cho theo hết 4 năm đại học. Vừa ra trường, anh đã tìm được công việc tốt, thăng tiến với mức lương cao ngất. Điều đáng chú ý là, dù trong hoàn cảnh nào, anh vẫn được ăn những thứ ngon nhất, được mặc những thứ tốt nhất. Chỉ có bố mẹ anh là thay đổi, sống tiết kiệm hơn, đơn giản hơn.

Thời gian đầu làm vợ, chị chưa có ý nghĩ phải kiểm soát tiền bạc của chồng. Bởi ai cũng có công việc, ai cũng làm ra tiền nên tốt nhất là tiền ai nấy xài. Ngoài một khoản chung nhỏ cả hai góp lại để trang trải chi phí sinh hoạt thì chẳng có tiền chung nào khác. Nhưng chẳng hiểu, xài kiểu gì cứ sắp hết tháng anh lại hết tiền và nhỏ nhẹ “thăm hỏi” mượn khoản tiền chung. Thậm chí có tháng anh chưa trả nợ tháng trước, cũng chẳng góp khoản tiền chung mà còn mượn của chị nửa tháng lương. Chị thắc mắc thì anh trả lời qua loa kiểu đại khái cho xong. Lúc đó, vì mới cưới, vì còn chưa biết lo xa nên chị dễ dàng cho qua hết không nghĩ ngợi nhiều.

Nhưng chị bắt đầu nghĩ đến tương lai khi đứa con đang tượng hình trong bụng. Biết tin mình sắp làm cha, anh cũng có chút thay đổi. Anh bớt chạy theo những món đồ chơi công nghệ cao, bớt nhậu nhẹt vào mỗi buổi chiều tan ca, bớt sắm sửa đồ hiệu và quan trọng hơn là, mỗi tháng đưa vợ tiền nhiều hơn. Chị hạnh phúc vô cùng vì thấy anh biết thương con, thương vợ mà gạt bỏ niềm vui riêng.

Không được bao lâu

Thật ra anh chẳng thay đổi được bao lâu, bởi khi thằng bé vừa tròn bốn tháng thì anh lại đi sớm về trễ. Chị hỏi thì anh cứ viện lý do đi ăn với đối tác, vì công việc. Một mình chị đành phải vừa lo cho con, vừa gánh trên vai những hóa đơn nho nhỏ nhưng khi cộng dồn lại thì nó là khoản đáng kể. Lạ là mỗi khi chị hỏi đến tiền anh đều than vãn thiếu trước hụt sau vì mua cái này, mua cái kia. Nhiều lúc chị ngẫm nghĩ, lấy chồng giỏi kiếm tiền, nhà cửa đầy đủ tiện nghi, mà lại phải sống trong cảnh chạy tiền vào mỗi đầu tháng.

Đã bao lần chị nói chuyện thẳng thắn với anh, khi thì vuốt ve, khi thì ngọt nhạt, khi thì gầm gừ to tiếng. Lần nào anh cũng hứa, cũng gật gù ra chiều biết lỗi nhưng chỉ được vài tuần thậm chí là vài ngày anh lại bung tiền xả láng. Anh nói thật sự khó chịu khi trong túi có tiền lại không được đến những nơi mình thích đến để mua sắm, ăn uống. Chị đã quyết sẽ cho anh thêm cơ hội một lần cuối, nếu tháng lương sau anh lại đổi điện thoại hay iPad mới thì chị sẽ dọn về ngoại ở. Chị thật sự mệt mỏi rồi! 


Con trai và móng tay đẹp

Khi nói về những ngón tay xinh, trong đầu tôi chỉ liên tưởng đến những ngón tay thon, dài, cắt tỉa cẩn thận và sơn phết đủ màu của phái nữ.

Thật kỳ lạ khi diễn tả những ngón tay to bè, thô ráp và chai sạn của đàn ông là “những ngón tay xinh”. Ấy vậy mà tôi đã dùng những từ ấy để khen đôi tay của một chàng trai mới gặp trong nhà sách.

Bởi vì đang đứng rất gần và cùng đưa tay chọn sách, nên tôi có dịp nhìn rõ những ngón tay quyến rũ của bạn nam đó. Ngón tay suôn dài. Móng tay được cắt ngắn gọn gàng nhưng không cụt lủn mà để hơi dư tí xíu. Quan trọng là móng tay được cắt da và được giũa rất đều. Tôi thấy ghen tị vì bàn tay ấy còn được chăm chút kỹ lưỡng hơn cả bàn tay của mình. Thành thật mà nói, thoáng qua trong đầu tôi là suy nghĩ, anh chàng này đồng tính. Bởi con trai ít khi quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt như vậy. Móng tay dài? Chỉ cần bấm ngang, trụi lủi là xong. Nhưng vừa lúc một cô gái xinh đẹp đến gần, chàng trai nhẹ nhàng nắm tay nàng thì tôi thấy mừng vì mình đã đoán sai.

Tại sao tôi lại nghĩ con trai không được điệu đà với móng tay nhỉ? Miễn là đừng quá nhố nhăng và luôn sạch sẽ gọn gàng thì chẳng ai cảm thấy khó chịu với những móng tay chải chuốt, dẫu đó là của phái mạnh. Phải không bạn?

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

Hãy kề vai chung gánh

 Có thể nói, tôi là một người vợ hạnh phúc vì có người chồng chung thủy, yêu thương vợ con, công việc ổn định và sở hữu một khoản tài sản cá nhân không nhỏ. Ngoài xã hội, tôi may mắn có được công việc yêu thích và nhiều cơ hội thăng tiến. Dù vậy, cả hai vợ chồng tôi đều chưa bằng lòng với hiện tại. Chúng tôi đang đặt ra nhiều mục tiêu lớn hơn và cố gắng để đạt được thành công.

Với không ít người ngoài, chúng tôi là một "cặp đôi hoàn hảo". Dù là đi du lịch, xem phim, đọc sách hay uống cà phê nghe nhạc, trong tất cả mọi việc chúng tôi đều làm cùng và chia sẻ với nhau. Dường như giữa vợ chồng tôi chẳng gì có thể chia rẽ và ngăn cách.

Nhưng đó là cái nhìn của người ngoài, họ làm sao hiểu hết và nhìn được "mặt trái của tấm huy chương" như người trong cuộc. Thật ra tôi đang chới với, vùng vẫy cố níu giữ cho hôn nhân của mình "sống sót".
Cũng giống như chồng, hằng ngày tôi làm việc với cường độ cao và rất căng thẳng trong vai trò một người quản lý. Có khi để chốt được đơn hàng tôi phải thức suốt đêm. Tiền bạc tôi làm ra không thua kém chồng nhưng chưa bao giờ tôi được xem là trụ cột tài chính của gia đình mà vẫn là bà nội trợ mỗi khi đặt chân về đến nhà. Vì muốn con cái vui vẻ và sống vô tư hồn nhiên nên tôi luôn cắn răng gồng mình làm một người vợ tốt, một người mẹ đảm đang. Nhưng bù lại tôi được gì?

Ảnh minh họa (nguồn: internet)

Một ông chồng chỉ biết chia sẻ với vợ con trong giải trí, vui chơi còn việc giặt giũ, rửa chén bát, lau nhà, chăm sóc con cái, tất cả đều chỉ mình tôi quán xuyến. Ngay cả khi tôi bệnh nặng nằm liệt thì anh chỉ nhún vai bảo "thuê người giúp việc theo giờ". Vậy là xong trách nhiệm. Có nhiều lúc tôi thấy mệt mỏi đến oán giận, tại sao cùng chung sống với nhau lại phân chia rõ ràng đâu là việc của nữ, đâu là việc của nam? Tôi đã bươn chải kiếm tiền được thì tại sao chồng tôi lại không san sẻ việc nhà được? Tại sao anh biết  là tôi đã thức trắng đêm để làm việc mà vẫn nhởn nhơ đọc báo trong khi chờ tôi ra ngoài mua phở cho cha con anh ăn trước khi đi làm? Tại sao anh chẳng bao giờ dọn phòng cho con? Tại sao???

Nhìn rộng ra xã hội, trường hợp như gia đình tôi rất nhiều. Đáng lý ra, người phụ nữ chân yếu tay mềm phải là người được chiều chuộng hơn chứ đâu phải đàn ông? Trái lại, vợ phải cõng trên lưng hàng núi việc và lấy đó chứng minh cho tình yêu của mình – không làm tròn có nghĩa là không yêu chồng, không yêu con. "Tác động" chồng bằng cách nói xa gần, thông điệp trực tiếp, chồng tôi miễn cưỡng thay đổi một chút rồi đâu lại vào đấy. Nhiều lúc quá mệt mỏi, tủi thân tôi đã khóc vì thấy đời sao quá bất công nhưng tôi vẫn hy vọng việc này sẽ không kéo dài mãi. Đến một lúc nào đó chồng mình sẽ suy nghĩ lại, cảm thông với vợ và chung tay gánh vác gia đình.

Có những lúc tôi chán nản đến mức buông xuôi nhưng nhớ tới mẹ mình tôi lại có một động lực thúc đẩy mình cố gắng vượt qua. Suốt cuộc đời, mẹ tôi luôn là cái bóng mờ nhạt trong gia đình. Dĩ nhiên người nổi bật luôn là ba tôi. Ba tôi là một người đàn ông rất sỹ diện. Ông sỹ diện đến nổi chẳng làm được việc gì vì đi đâu ông cũng chê bai không xứng với mình. Thế là mẹ tôi vừa buôn bán kiếm tiền nuôi con, nuôi chồng vừa nấu cơm, giặt giũ và lo cho lũ con ăn học thành tài. Việc gì mẹ tôi cũng làm ngay cả  việc nặng nhọc vì mỗi lần lên tiếng nhờ ba làm là y như rằng ông sẽ chửi bới. Thế nên tấm thân còm cõi của mẹ phải gánh cả gia đình mà không được sự trợ giúp của chồng.

Tôi chỉ mong người đàn ông – phái mạnh – hiểu rõ trách nhiệm của mình và không ngại ngần đưa tay giúp đỡ phụ nữ. Thật sự có những công việc người nam không thể làm thay người nữ và ngược lại. Nhưng khi đã là một gia đình, hai nửa của nhau thì đâu cần phải phân chia rạch ròi và đòi bình đẳng?

Tôi đã nói với chồng những khúc mắc của mình và anh đã im lặng. Quả thật, anh là một người chồng tốt, nếu thiếu anh tôi sẽ thật sự hụt hẫng và khó khăn rất nhiều. Nhưng làm thế nào "tẩy não" chồng tôi nói riêng và các quý ông nói chung để họ chia sẻ việc nhà cùng vợ thì tôi đành ... bất lực trước quan niệm "việc nhà là việc của đàn bà", đàn ông chỉ làm chuyện lớn...đã bám rễ quá sâu vào tiềm thức của quý ông nói chung. 

Nói chi bình đẳng chung chung xa xôi, nếu yêu thương và có trách nhiệm, quý ông hay san sẻ gánh nặng cuộc sống và gia đình với nửa thân yêu của mình.

Bút Nam

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

Thanh lý túi đeo chéo đính khuy dễ thương!


Mình có mua 1 cái túi xách đeo chéo giả da (hàng chợ )có đính khuy vì thấy nó dễ thương. Nhưng cuối cùng bị cả nhà chê vì già rồi còn nhí nhảnh nên mình thanh lý lại. Mình mới đeo có 1 lần. Mình thanh lý lại là 120k nha!
Các bạn vui lòng liên hệ: Mẹ Subin. Đt: 01662404838. Nên đến nhà xem cho kỹ trước khi mua tránh tinh trạng đem về rồi không thích nha! 
Vì mình bán chủ yếu là vui nên không căng thẳng. Có thể giảm chút ít nếu gặp mẹ nào hợp cạ hahaha! 

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Ngọn đèn tuổi thơ



Trong ký ức tuổi thơ tôi, ngọn đèn dầu là một thứ ánh sáng kỳ ảo tuyệt vời. Tôi thường chỉ chịu ngủ khi đã mỏi mắt nhìn ánh đèn nhảy múa. Từ ngọn lửa nhấp nháy của cây đèn dầu tôi đã tưởng tượng ra không biết bao nhiêu câu chuyện tuổi thơ.

Còn nhớ có lần nửa đêm thức giấc, thấy xung quanh bao phủ một màu đen đáng sợ, tôi đã khóc thét sợ hãi. Mẹ tôi vội chạy vào phòng, thắp đèn, ôm tôi vỗ về. Và cho đến sáng mẹ vẫn để đèn leo lét.

Khi còn bé tôi rất hay quậy phá. Cái gì trong nhà tôi cũng đem ra làm đồ chơi. Chiếc đèn dầu cũng không ngoại lệ. Có lần tôi nghịch dại lấy giấy áp vào bóng đèn dầu cho khỏi bốc khói. Ai ngờ tờ giấy phựt cháy và tôi không kịp quăng xuống đất nên bị phỏng nặng. Có lần tôi giúp mẹ vặn nhỏ lửa nhưng không biết loay hoay thế nào lại làm tụt tim đèn xuống bình dầu. Lần khác vì quá nhập vai làm quân hầu nên huơ tay làm bể choang chiếc đèn.

Rồi thì nhà nhà bắt đầu xài đèn điện. Ánh sáng rực rỡ và chói chang gấp nhiều lần ánh sáng bập bùng của chiếc đèn dầu. Tôi đã vui mừng nhảy cẫng vì không còn phải lọ mọ tù mù ngồi viết bài dưới đèn dầu. Thời ấy đã qua lâu rồi nhưng bất giác tôi bỗng nhớ lại khi hôm rồi nhà tôi tắt đèn hưởng ứng Giờ trái đất. Cảm xúc bất chợt ùa về.

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

Vượt "tường lửa"

            Lần đầu tiên gặp lại anh là lúc tôi lấy chồng được 6 năm, chỉ mới vừa gặp nhau tôi đã có linh cảm rằng mình sẽ đi quá giới hạn với anh ấy. Vì cái linh cảm tội lỗi ấy mà tôi đã cố tránh né anh và kết thúc nhanh cuộc trò chuyện để ra về. Anh cảm nhận được điều gì đó nên hết sức van nài tôi ở lại thêm một chút. Không nỡ cự tuyệt, tôi ngồi lại nhưng lòng nóng như lửa đốt.             Tôi và anh là mối tình đầu của nhau. Tôi yêu anh bằng tình yêu trong sáng của tuổi học trò. Mối tình kéo dài gần 8 năm nhưng chẳng đi về đâu vì anh và tôi quá nhiều điều khác biệt. Mọi việc chỉ thật sự kết thúc khi người chồng hiện tại kéo tôi ra khỏi mối quan hệ dai dẳng không lối thoát.

            Chồng tôi là một người đàn ông trầm tính. Vì vậy, dù yêu tôi rất nhiều nhưng ít khi nào anh thể hiện qua lời nói hay bằng những cử chỉ âu yếm, ngọt ngào. Tôi hiểu nên không trách anh vì điều đó. Tôi an phận với những gì mình có, một người chồng tốt, một đứa con ngoan và không dám mong điều gì hơn thế.

            Thế nhưng khi gặp lại người tình xưa, một điều gì đó bùng cháy trong tôi. Những kỷ niệm lung linh, những câu nói ngọt hơn cả mật, những hành động quan tâm lo lắng cho tôi từng ly từng tí làm tôi sống lại một thời là nữ hoàng đầy quyền lực. Tất cả bỗng chốc ùa về như gió lốc khiến tôi nhớ nhung và thèm khát và muốn được quay trở lại thời ấy chỉ một giây phút thoáng qua. Cuộc hẹn đầu tiên không làm thoả cái tôi của người đàn bà vì thế tôi đồng ý gặp anh thêm một lần nữa để chứng minh rằng mình vẫn còn sức hút lắm với đàn ông.

            Lấy lý do không muốn làm tôi khó xử khi bị người quen bắt gặp ngồi với trai, anh gợi ý chúng tôi nên gặp nhau ở một nơi kín đáo như khách sạn chẳng hạn. Anh thề thốt sẽ luôn tôn trọng tôi và không bao giờ đi quá giới hạn nếu như tôi không cho phép. Tôi gật đầu ngay vì thật tâm tôi cũng muốn như thế. Đến nơi, tôi mới thấy quyết định của mình là sai lầm. Khi nghe cô tiếp tân đòi trình giấy chứng minh nhân dân tôi xấu hổ muốn bỏ chạy khỏi nơi đó ngay lập tức. Nhưng anh đã kịp nắm tay tôi lại và nhẹ nhàng dúi vào tay cô tiếp tân tờ một trăm ngàn. Cô nàng vui vẻ lấy chìa khoá và dắt chúng tôi đến tận phòng.

            Tiếng cửa phòng vừa đóng sập lại thì anh đã quỳ dưới chân tôi và cầu xin một….nụ hôn. Chỉ một nụ hôn phớt nhẹ qua má cho thoả nỗi nhớ nhung bấy lâu nay anh dành cho tôi. Anh hứa sẽ không tiến xa hơn và mong tôi đồng ý. Tôi lưỡng lự vài giây rồi gật đầu vì nghĩ một nụ hôn thì có mất mát chi đâu, chỉ là nụ hôn bạn bè. Tôi nhắm mắt lại và chờ đợi. Trong phút chốc hình ảnh đứa con trai hiện lên và gọi mẹ tha thiết. Tôi giật mình nhưng hình ảnh ấy liền tắt ngúm khi môi anh chạm vào môi tôi. Tôi quên hết mọi thứ và tự dặn lòng:” Chỉ một lần thôi! Sẽ không ai biết!”.

Nhưng người xưa nói đúng, nếu đã một lần lén lút thành công thì sẽ có lần hai, lần ba và cứ thế trượt dài vào hố sâu tội lỗi do chính mình đào ra. Tôi đã tự bào chữa cho chính mình không biết bao nhiêu lần với biết bao lý do để tiếp tục đến với người tình tìm niềm vui thể xác.

            Ngày tháng qua nhanh, dần dần niềm vui đó biến thành nỗi lo lắng và hoảng sợ. Tôi ngán ngẫm chiếc giường hôi tanh, lạnh lẽo nơi nhà nghỉ. Tôi chán nản việc hối hả lao vào nhau rồi nhanh nhanh, cuống quýt ôm lấy đống quần áo mà mặc chạy về nhà. Chẳng còn ý nghĩa gì. Người tình ngày càng nhạt nhẽo chẳng còn gì hay.

            Khi chỉ còn một mình, nỗi ám ảnh tội lỗi quay lại, tôi chỉ thấy có lỗi với chồng và thương anh tha thiết, người đàn ông này vẫn vô tư chưa biết gì, suốt đêm ngày chỉ biết miệt mài làm việc đem tiền về nuôi vợ nuôi con. Nhưng người đàn ông đó nào có hay cô vợ của mình đã mất nết từ lâu lắm. Tình yêu anh dành cho cô không được trân trọng như nó vốn thế. Tôi ân hận đến mức muốn thú nhận hết tội lỗi rồi cứ mặc ra sao thì ra. Tôi không muốn lừa dối chồng thêm nữa. Nhưng tôi không nỡ làm anh đau đớn chỉ vì muốn được nhẹ nhàng với chính tội lỗi mình đeo mang.

            Người tình cũng đã chán tôi. Nên chỉ chờ tôi nói chia tay là ngay lập tức anh ta liền trả lời:”uh!” không chút chần chừ, e ngại. Câu trả lời nhanh chóng như mối quan hệ không xuất phát từ tình yêu của tôi và anh. Tôi biết mình đáng bị thế nhưng vẫn thấy chua xót quá. Mặc khác tôi mừng vì mình không bị quấy rối hay bị người tình trở mặt phanh phui sự thật. Tuy nhiên tôi đã không thể nào quay trở lại như xưa. Mặc cảm tội lỗi làm tôi không thể gần chồng. Phút giây hiếm hoi cả hai nằm bên nhau đều bị tôi quay lưng lại. Tôi sao thế này? Sao không thể giả vờ như không có gì xảy ra và tận hưởng niềm hạnh phúc làm vợ làm mẹ? Tất cả đều không thề vì tôi đã bước qua ranh giới mong manh. 

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012

Mọi người ơi giúp mẹ Subin với!

có ai đó nặc danh vào blog của mình và chửi frend của mình. Ngặt nỗi mình không biết xóa. Aii biết xóa chỉ giúp mình với!