Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Lơ đễnh

PN - Vừa dắt tay con vào sân trường, mẹ bỗng nhìn thấy ở đằng xa có trái sa kê nằm chỏng chơ gần gốc cây. Mừng thầm, mẹ vội lại gần xem kỹ thì đúng là trái sa kê thật. Lượm lên xem, mẹ thích thú vì thấy trái sa kê gần như vẫn còn nguyên vẹn dù bị rớt từ trên cành cao xuống. Không chỉ vậy, trái còn to tròn đều, xanh hơi ngả vàng, gai nở bung. 

Đưa con tới trước cửa lớp, mẹ quày quả bước xuống sân trường để tìm xem còn quả sa kê nào rơi rụng nữa hay không. Đang vừa tìm vừa suy nghĩ nên nấu món gì với trái sa kê thì mẹ loáng thoáng nghe tiếng con kêu hòa vào tiếng khóc nức nở. Hơi chột dạ, ngay lập tức mẹ ngước lên nhìn thì thấy con đang đứng ngoài hành lang vừa khóc vừa ra sức vẫy tay chào mẹ. Và cũng bất ngờ như lúc nghe tiếng con, mẹ còn chưa kịp vẫy tay chào lại thì con đã quay lưng đi thẳng vào lớp.

 Lo lắng vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra với con, mẹ đứng lại theo dõi thêm một lúc mới dám về. Tuy vậy, từ lúc đó lòng mẹ luôn cảm thấy bồn chồn không yên.


Bởi đã một năm hơn rồi, từ ngày lên lớp chồi con đã không còn khóc khi đến lớp. Và cũng hơn một năm rồi, mẹ đã quen với hình ảnh cậu bé tự tin tươi cười bước vào lớp chứ không phải mếu máo khóc chào mẹ. Nhưng sao hôm nay con lại khóc? Sự bất thường này làm mẹ suy nghĩ mãi. Càng lo lắng, những hình ảnh xấu xí rời rạc lại càng hiện rõ trong đầu mẹ. Nó khiến mẹ sợ hãi đến nỗi chẳng tập trung làm được việc gì.

Mẹ thấp thỏm rồi cũng đợi được tới lúc rước con về. Nhưng trái ngược với suy nghĩ của mẹ, con bước ra khỏi lớp với dáng vẻ tươi vui như mọi ngày. Chẳng có chút gì buồn tủi hay hờn dỗi như mẹ đã… tự vẽ nên lúc ở nhà. Vừa bước xuống sân, con đã buông tay mẹ chạy ào ra chơi cầu tuột, rượt bắt cùng các bạn. Mẹ ngồi trên ghế đá ngắm nhìn con, không khỏi bật cười cho cái tính lo lắng thái quá của mình.

 Một lát sau, chừng như đã thấm mệt, con chạy sà vào lòng mẹ rồi ríu rít kể chuyện bạn bè trường lớp. Bắt được nhịp, mẹ chen ngang vào hỏi dò: “Lên lớp lá học khó không con?”. Con ơ hờ nói dạ không rồi lại say sưa kể tiếp câu chuyện dang dở. Chưa bằng lòng với câu trả lời của con, mẹ hỏi tiếp: “Vậy sao sáng nay con lại khóc?”. Lần này thì mẹ đã thật sự làm con chú ý, bởi ngay lập tức con ngước nhìn mẹ dỗi hờn. Con giải thích: “Vì ngày nào mẹ dẫn con vào lớp cũng vẫy tay nói chào con. Hôm nay tự nhiên mẹ đi về luôn không chào con nên con buồn, con khóc.” Câu trả lời của con làm mẹ bất ngờ. Vì trong hàng vạn lý do mẹ suy đoán suốt cả ngày hôm nay đều không có lý do nào tại mẹ.

 Để bù đắp sự lơ đễnh sáng nay của mình, mẹ cúi xuống hôn con vào má, vào trán, vào cằm. Con vui vẻ đón nhận tất cả những nụ hôn, mặc dù vậy vẫn không quên nghiêm chỉnh dặn dò: “Ngày mai mẹ không được quên chào con nữa nhé!”. Mẹ cười gật đầu, trong lòng không khỏi áy náy. Cứ ngỡ rằng mẹ là người hiểu con nhất nhưng hóa ra chẳng phải như vậy.

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Dấu xăm

Chợ đầu tuần bao giờ cũng tấp nập người mua kẻ bán. Phải vất vả lắm dì Hai mới chen chân được tới giữa chợ. Vậy mà vừa mới đến sạp cá quen, dì đã thấy một gã "cái bang" ngồi lù lù. Gã còn trẻ nhưng trông bệ rạc lắm, tóc tai, râu ria bù xù như tổ quạ, khắp người loang lổ những vết lở loét. Đã vậy, gã còn ngồi không vững, cứ nghiêng ngả như sắp đổ ập xuống đất. Thấy ghê ghê, dì Hai né sang một bên, tính đi thẳng xuống sạp cá cuối chợ.

Nhưng dì chưa kịp đi, đã nghe tiếng gọi đon đả của cô bán cá: “Dì Hai ơi, hôm nay có ăn cá không dì? Con có cá kèo bự lắm, ghé coi đi dì!”. Dì Hai quay lại, ngón tay hơi hướng về gã ăn mày, tỏ vẻ sợ hãi. Cô bán cá hiểu ý, vội lớn tiếng đuổi gã ăn mày: “Làm ơn đi chỗ khác kiếm ăn giùm đi. Tự nhiên ở đâu tới ngồi “ám” chỗ này, còn ai dám lại mua.” Tuy vậy, dù cô nói đến lần thứ tư, thậm chí dùng đến những lời lẽ “chợ búa” gã vẫn ngồi ỳ một chỗ.

Biết không thể dùng lời với gã này, cô bán cá lấy điện thoại gọi cho bảo vệ chợ. Vừa nghe đến bảo vệ, gã lừ lừ mở mắt nhìn cô rồi nặng nề lết đi. Lúc này, dì Hai mới dám nhìn kỹ mặt gã và hoảng hốt vì thấy sao giống một người. Nhưng làm sao có thể là người đó được vì… dì đã làm đám ma cho nó hơn hai năm nay. Bán tính bán nghi, dì Hai làm liều bước lại gần xem thử. Và tim dì nhói lên đau đớn khi thấy ba chữ cong quẹo xăm trên vai trái của gã “mãi yêu Thảo”.


Đúng là nó rồi. Bởi cũng vì ba chữ này mà dì đã đánh nó một trận thừa sống thiếu chết. Một trận đòn ác khiến nó bỏ nhà đi bụi gần hai tháng, khiến dì hối hận suốt đời. Nếu lúc đó dì bình tĩnh hơn, kiềm chế hơn, lắng nghe hơn thì nó đã không tức tưởi đi hoang, lập băng nhóm trộm cướp khi mới 16 tuổi.

Ngày công an đến nhà báo tin nó bị bắt vì trộm điện thoại trong cửa hàng người ta, dì choáng váng. Rồi suốt ba năm sau đó, dì đều đặn đến thăm nó trong tù. Ngày đầu tiên được tự do, nó biến mất tăm, mặc cho dì trông đứng trông ngồi. Vài tháng sau, nó bỗng dưng đứng trước mặt dì trong bộ dạng bặm trợn. Khắp người vằn vện dấu xăm. Lần này nó… thách dì đánh nó.

Nằm dài ở nhà được vài bữa, nó thấy buồn chán nên xách xe dạo một vòng. Trên đường đi, nó vô tình bắt gặp một “con mồi” đang say sưa nói chuyện điện thoại bên đường. Thấy “dễ ăn”, nó đảo xe lại và nhanh tay xớt chiếc điện thoại đắt tiền”. Sau lần “ăn hàng” thành công đó, nó say máu làm tiếp thêm vài vụ nữa. Vụ nào cũng trót lọt. Tiền rủng rỉnh trong túi, nó tập tành hút xách và ngày càng lún sâu vào nghiện ngập. Từ dạo làm bạn với nàng tiên nâu, nó chẳng còn biết sợ là gì. Cứ sống những tháng ngày bất cần, buông thả. Trong một lần “ăn hàng”, nó đã bị bắt tại trận và bị kêu án tám năm tù.

5 năm sau, dì Hai được một người “bạn cũ” của nó đến báo tin nó đã chết trong tù vì căn bệnh HIV. Vì thế dì đã làm đám ma khô cho nó rồi gửi vào chùa nhờ sư sãi tụng kinh cho hồn phách nó sớm siêu thoát. Nào ngờ có ngày dì lại gặp nó còn sống thế này. Không những vậy, lại sống rất gần dì. Chưa kịp vui thì dì đã thấy buồn tê tái khi chứng kiến con mình trong bộ dạng sống dở chết dở. Một chân teo tóp, người đầy ghẻ lở, đầu óc chẳng còn tỉnh táo. Cả tấm áo lành lặn cũng không có để mặc.

Dì chạy lại lay nó, không ngừng kêu lên, mẹ đây, mẹ đây. Nó ngước lên nhìn dì, khóc nấc. Vẻ mặt lừ lừ đáng sợ lúc nãy bỗng trở nên yếu đuối, tội nghiệp…

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

Ham vui


PN - Đêm hôm qua, không phải, chính xác là rạng sáng hôm nay, chúng ta lại cãi nhau vì một lý do đã lặp đi lặp lại đến nhàm chán. Thế nhưng hình như anh vẫn chưa hiểu hoặc cố tình phớt lờ để thử thách sức chịu đựng của em.

Em tức giận vì anh về trễ, nhưng không phải giận vì anh ăn nhậu quên mất giờ về mà giận vì thấp thỏm lo âu cho ông chồng ham vui. Có lý nào đã trở thành một người chồng, một người cha rồi mà anh có thể nhẹ nhàng buông xuôi tất cả trách nhiệm gia đình chỉ để “tạo mối quan hệ tốt với xã hội”? Mỗi sáng nhìn anh dắt xe ra khỏi nhà, em có cảm tưởng anh như một con diều đứt dây, sẽ nhanh chóng bị gió cuốn bay mất.

Anh trách em cái tính hay lo, ở nhà rảnh rỗi quá nên sinh chuyện để quản chồng. Anh vì cái nhà này, vì không muốn vợ con thiếu thốn, nên cực chẳng đã mới đi sớm về khuya. Nhậu khổ lắm chớ có sung sướng gì mà thích với không thích. Nếu anh không có trách nhiệm thì đã ngủ luôn ở khách sạn nào đó cho khỏe thân, cần chi phải chạy về nhà giữa đêm hôm khuya khoắt như thế. Anh còn trách tưởng làm vậy vợ sẽ thương, sẽ chăm sóc tận tình, nào ngờ lại kiếm cớ hạch sách làm khó đủ điều rồi bỏ mặc. Như vậy, trong chuyện này ai mới là người nên tức giận?

Nghe anh nói mà em không kềm được nước mắt. Hóa ra giông gió nổi lên trong gia đình ta bấy lâu đều do một tay em khuấy đảo? Khi hùng hồn buộc tội em như thế, anh có thử một lần đặt mình vào vị trí của vợ? Nếu là anh, anh có lo không khi vợ anh đã quá giờ tan sở vẫn chưa về? Một tin nhắn báo về trễ cũng không buồn gửi, gọi thì điện thoại khóa máy. Vừa nhấp nhổm trông chồng, vừa lo xoa dịu con vì không thấy bố đi làm về, vừa tự trấn an mình là mọi chuyện vẫn ổn. Sự chờ đợi càng kéo dài càng khiến người ta dễ liên tưởng đến những điều khủng khiếp. Vậy mà chưa kịp thở phào vì nghe tiếng xe quen thuộc của chồng ngoài ngõ thì đã phải cắn chặt môi cố sức đỡ cái thân khật khưỡng không lê nổi vào nhà...

Vậy là anh đã chạy suốt cả đoạn đường trong tình trạng như thế ư? Giống như những tài xế ma men mà chúng ta từng kinh hãi né tránh khi vô tình bắt gặp trên đường? Chỉ cần nhớ lại cảnh họ gục mặt khi chờ vài giây đèn đỏ là em rùng mình. Và anh, kẻ say xỉn muốn làm tròn trách nhiệm với mẹ con em thì thà rằng anh cứ ngủ quách ở đâu đó cho xong. Chồng không về thì lo, nhưng chồng về trong tình trạng như thế, em sợ nhiều hơn là mừng.

Đôi lúc em muốn im lặng làm ngơ cho yên ổn nhà cửa. Anh làm gì thì tùy, chỉ cần anh đem tiền về và đừng vợ nhí vợ nhỏ là đủ. Anh không có trách nhiệm thì em sẽ tự lo lấy thân, phải tự tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc cho mình. Đã quyết tâm, vậy mà đến tối chưa thấy anh về, lòng em lại bồn chồn, đứng ngồi không yên. Anh có biết còn giận có nghĩa là còn thương; còn la lối, càu nhàu có nghĩa là còn lo lắng? Có thể bây giờ anh đang thấy em rất phiền phức hay nghĩ chuyện không đâu, nhưng anh có biết, mọi việc em làm đều là vì anh? Sự nghiệp là quan trọng nhưng sức khỏe của anh còn quan trọng hơn. Hãy vì con và em mà giảm bớt. Đừng uống quá say và về quá khuya. Hãy ở bên em và con mỗi tối như những người chồng, người cha của bao gia đình khác.