Mẹ
tôi chưa bao giờ biết đến hai chữ bình đẳng trong hôn nhân của mình. Tuy nói là
chồng đi làm mang hết tiền lương về cho vợ nhưng thực chất mẹ tôi chẳng đụng
được đồng nào từ tiền bố mang về. Mọi việc trong nhà từ con cái đến cơm nước
đều một tay mẹ lo tất. Suốt từ sáng tinh mơ đến tối mịt, mẹ lúc nào cũng như
con thoi giữa công việc và gia đình. Còn bố đi làm xong lại thảnh thơi hẹn bạn
uống cà phê, nhậu nhẹt. Con có bệnh, vợ có đói bố tôi cũng chẳng biết. Nhiều
lúc vì quá mệt mỏi, mẹ lại lặng lẽ trốn ở góc nào đó ngồi khóc. Mẹ không trách
bố nhưng cứ hay than tại số trời bắt phải khổ nên đành chấp nhận.
Tôi
không biết số trời là như thế nào nhưng ba chục năm nay tôi luôn thấy mẹ ở bên
bố như một người hầu đúng nghĩa. Việc lớn, việc nhỏ, mẹ luôn chờ nghe ý kiến
của bố. Bố buồn, mẹ lo lắng. Bố giận, mẹ run sợ. Nhưng ngoài việc sai bảo và
gầm gừ ra thì bố chẳng làm gì khác và mọi việc còn lại dồn hết lên vai mẹ.
Có
lần thấy mẹ khóc đỏ hoe mắt, không dám hỏi, tôi chỉ biết lại gần an ủi bằng một
cái ôm xiết chặt. Một lúc sau nguôi ngoai bớt, mẹ mới kể tôi nghe đầu đuôi mọi
việc. Mẹ nói bố hỏi tiền nhưng mẹ vừa đóng tiền học cho hai đứa nên không còn,
lại không biết xoay đầu nào. Vì thế mà bố đã rất giận dữ và la lối rất lớn
tiếng. Tháng nào cũng vậy, bố đưa hết tiền lương cho mẹ là coi như hết trách
nhiệm. Rồi mỗi ngày bố kêu mẹ đưa lại một ít để ăn uống, xăng cộ…và đề đóm. Bố
không quan tâm tiền học chiếm bao nhiêu phần lương, tiền điện nước, chợ búa
chiếm bao nhiêu phần lương. Bố chỉ cần biết đã đưa rất nhiều tiền và mẹ có
trách nhiệm phải tự xoay xở co kéo sao cho đủ. Dĩ nhiên chẳng bao giờ đủ vì thế
mẹ phải chạy vạy mượn nợ, đắp đầu này, lấy đầu nọ. Sau cùng, mẹ đành phải về
nhà ngoại và mượn một số vốn mở quán cà phê nhỏ đầu hẻm. Nhờ vậy, cuộc sống của
gia đình có phần thoải mái hơn.
Nỗi
lo tiền bạc vừa cất khỏi vai mẹ thì chuyện nỗi lo khác lại ập tới. Vì chuyện
buôn bán, mẹ không thể sáng nấu món này, chiều nấu món khác. Mẹ chỉ có thể nấu
một bữa vào sáng sớm rồi khi nào ăn sẽ hâm lại. Và điều này đã làm bố không
vui. Bố trách mẹ không biết lo cho gia đình, bán quán thì có gì bận rộn mà
không nấu được bữa ăn tử tế cho chồng con. Lúc đó, tôi và các em còn quá nhỏ
nên không chợ búa phụ mẹ được. Để chồng được vui, nhà cửa được êm ấm, mẹ phải
thức sớm thiệt sớm, đi chợ và chuẩn bị sẵn đồ ăn cho hai buổi sáng chiều. Khi
nào gần tới giờ cơm thì dẹp quán chạy về nấu. Nấu xong lại vội vội vàng vàng chạy
ra bán.
Quán
cà phê nhỏ ngày nào giờ đã là quán nước có mặt bằng đàng hoàng và đông khách.
Tiền mẹ kiếm được hiều hơn trước nhưng khi đứng trước mặt bố thì tiếng nói của
mẹ vẫn không có trọng lượng như ngày nào.
Dù
rất thương bố nhưng tôi phải thẳng thắng nói thú nhận rằng, bố là người đàn ông
không trách nhiệm với vợ con. Bố không hề quan tâm đến bất cứ ai trong gia
đình. Bố chỉ cần biết một điều duy nhất: bản thân mình. Nhiều lúc thấy bố đối
xử không công bằng với mẹ, tôi đã cả gan nói mẹ chia tay với bố đi. Chỉ ba mẹ
con sống với nhau để tinh thần thoải mái hơn. Riêng mẹ không còn những tháng
ngày sợ sệt, nhìn sắc mặt bố để sống. Và tôi cũng không phải đau lòng nhìn cảnh
bố mình vô cớ trút giận lên mẹ mình. Nhưng mẹ cứ lắc đầu đổ thừa tại duyên số
nên đành cam phận.
Phải
khó khăn lắm tôi mới dẹp được cái bóng của bố để can đảm bước vào con đường hôn
nhân. Nhưng rút kinh nghiệm từ mẹ, ngay từ ngày đầu yêu nhau, tôi và chồng đã
thỏa thuận sẽ luôn tôn trọng và sống có trách nhiệm với nhau. Tôi không đòi hỏi
sự bình đẳng ở chồng. Vì sòng phẳng quá chưa chắc đã hay. Tôi chỉ mong nhận
được sự cảm thông và chia sẻ. Có như vậy hôn nhân mới bền vững được.