Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Cuộc sống không phải đường đua

  Để bản thân tốt hơn, đạt nhiều thành tích hơn, ngay từ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường tôi đã có thói quen so sánh mình với người khác. Và những “mục tiêu” được chọn làm đối thủ luôn là những người giỏi, bản lĩnh, hoặc có điểm gì đó nổi trội hơn tôi.
Thỉnh thoảng, tôi may mắn về đích đầu tiên. Nhưng sự hãnh diện và niềm kiêu hãnh không tồn tại được lâu, vì niềm vui chiến thắng của tôi không được ai chúc mừng hay chia sẻ. Bởi cuộc đua này chỉ tồn tại và xảy ra trong đầu tôi, nơi tôi đặt ra kế hoạch cho mình và chạy hết sức, nhưng với đối thủ thì không. Do đó, khi thất bại, mục tiêu không đạt được theo ý muốn, sự mệt mỏi và chán nản dường như tăng gấp đôi. Chẳng cần ai chế giễu hay mỉa mai, tôi cũng gục ngã thật sự trong sự ghen tị do chính mình tạo nên.

Đến bây giờ, khi tôi liên tục gặp thất bại trong việc phấn đấu thành một con người khác giỏi hơn, tôi mới nhận ra cuộc sống không phải đường đua. Tôi không thể cứ đua với một người và cố gắng chiến thắng người đó. Điều này chẳng có nghĩa gì vì nó chỉ khiến tôi trở thành một con người hay tị nạnh, ghen tức khi không đạt được điều mình mong muốn. Sẽ không còn đường đua và sự so sánh khập khiễng nào. Mục tiêu của tôi bây giờ là những điều tôi muốn và phấn đấu, không phải vì một ai đó hơn bản thân mình.

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Bình đẳng = tôn trọng + trách nhiệm



Mẹ tôi chưa bao giờ biết đến hai chữ bình đẳng trong hôn nhân của mình. Tuy nói là chồng đi làm mang hết tiền lương về cho vợ nhưng thực chất mẹ tôi chẳng đụng được đồng nào từ tiền bố mang về. Mọi việc trong nhà từ con cái đến cơm nước đều một tay mẹ lo tất. Suốt từ sáng tinh mơ đến tối mịt, mẹ lúc nào cũng như con thoi giữa công việc và gia đình. Còn bố đi làm xong lại thảnh thơi hẹn bạn uống cà phê, nhậu nhẹt. Con có bệnh, vợ có đói bố tôi cũng chẳng biết. Nhiều lúc vì quá mệt mỏi, mẹ lại lặng lẽ trốn ở góc nào đó ngồi khóc. Mẹ không trách bố nhưng cứ hay than tại số trời bắt phải khổ nên đành chấp nhận. 

Tôi không biết số trời là như thế nào nhưng ba chục năm nay tôi luôn thấy mẹ ở bên bố như một người hầu đúng nghĩa. Việc lớn, việc nhỏ, mẹ luôn chờ nghe ý kiến của bố. Bố buồn, mẹ lo lắng. Bố giận, mẹ run sợ. Nhưng ngoài việc sai bảo và gầm gừ ra thì bố chẳng làm gì khác và mọi việc còn lại dồn hết lên vai mẹ. 

Có lần thấy mẹ khóc đỏ hoe mắt, không dám hỏi, tôi chỉ biết lại gần an ủi bằng một cái ôm xiết chặt. Một lúc sau nguôi ngoai bớt, mẹ mới kể tôi nghe đầu đuôi mọi việc. Mẹ nói bố hỏi tiền nhưng mẹ vừa đóng tiền học cho hai đứa nên không còn, lại không biết xoay đầu nào. Vì thế mà bố đã rất giận dữ và la lối rất lớn tiếng. Tháng nào cũng vậy, bố đưa hết tiền lương cho mẹ là coi như hết trách nhiệm. Rồi mỗi ngày bố kêu mẹ đưa lại một ít để ăn uống, xăng cộ…và đề đóm. Bố không quan tâm tiền học chiếm bao nhiêu phần lương, tiền điện nước, chợ búa chiếm bao nhiêu phần lương. Bố chỉ cần biết đã đưa rất nhiều tiền và mẹ có trách nhiệm phải tự xoay xở co kéo sao cho đủ. Dĩ nhiên chẳng bao giờ đủ vì thế mẹ phải chạy vạy mượn nợ, đắp đầu này, lấy đầu nọ. Sau cùng, mẹ đành phải về nhà ngoại và mượn một số vốn mở quán cà phê nhỏ đầu hẻm. Nhờ vậy, cuộc sống của gia đình có phần thoải mái hơn. 

Nỗi lo tiền bạc vừa cất khỏi vai mẹ thì chuyện nỗi lo khác lại ập tới. Vì chuyện buôn bán, mẹ không thể sáng nấu món này, chiều nấu món khác. Mẹ chỉ có thể nấu một bữa vào sáng sớm rồi khi nào ăn sẽ hâm lại. Và điều này đã làm bố không vui. Bố trách mẹ không biết lo cho gia đình, bán quán thì có gì bận rộn mà không nấu được bữa ăn tử tế cho chồng con. Lúc đó, tôi và các em còn quá nhỏ nên không chợ búa phụ mẹ được. Để chồng được vui, nhà cửa được êm ấm, mẹ phải thức sớm thiệt sớm, đi chợ và chuẩn bị sẵn đồ ăn cho hai buổi sáng chiều. Khi nào gần tới giờ cơm thì dẹp quán chạy về nấu. Nấu xong lại vội vội vàng vàng chạy ra bán.
Quán cà phê nhỏ ngày nào giờ đã là quán nước có mặt bằng đàng hoàng và đông khách. Tiền mẹ kiếm được hiều hơn trước nhưng khi đứng trước mặt bố thì tiếng nói của mẹ vẫn không có trọng lượng như ngày nào. 

Dù rất thương bố nhưng tôi phải thẳng thắng nói thú nhận rằng, bố là người đàn ông không trách nhiệm với vợ con. Bố không hề quan tâm đến bất cứ ai trong gia đình. Bố chỉ cần biết một điều duy nhất: bản thân mình. Nhiều lúc thấy bố đối xử không công bằng với mẹ, tôi đã cả gan nói mẹ chia tay với bố đi. Chỉ ba mẹ con sống với nhau để tinh thần thoải mái hơn. Riêng mẹ không còn những tháng ngày sợ sệt, nhìn sắc mặt bố để sống. Và tôi cũng không phải đau lòng nhìn cảnh bố mình vô cớ trút giận lên mẹ mình. Nhưng mẹ cứ lắc đầu đổ thừa tại duyên số nên đành cam phận.

Phải khó khăn lắm tôi mới dẹp được cái bóng của bố để can đảm bước vào con đường hôn nhân. Nhưng rút kinh nghiệm từ mẹ, ngay từ ngày đầu yêu nhau, tôi và chồng đã thỏa thuận sẽ luôn tôn trọng và sống có trách nhiệm với nhau. Tôi không đòi hỏi sự bình đẳng ở chồng. Vì sòng phẳng quá chưa chắc đã hay. Tôi chỉ mong nhận được sự cảm thông và chia sẻ. Có như vậy hôn nhân mới bền vững được.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Lần cuối cùng anh hứa!


Anh đang rất cố gắng kiềm chế và kiểm soát sự tức giận vô lý của mình, một tính xấu khó bỏ từ ngày ta yêu nhau. Mong em hãy giữ niềm tin ở nơi anh, chỉ lần này thôi, lần cuối cùng anh hứa hẹn

Nào có ai ngờ, trước đó vài phút thôi, chúng ta vẫn là một cặp vợ chồng hạnh phúc nhưng chỉ vì một phút ghen hờn vô cớ, anh đã biến tất cả thành một cơn ác mộng. Tình cảm vợ chồng bền chặt gần 10 năm phút chốc chỉ còn là sợi dây mong manh chẳng biết lúc nào sẽ đứt. Dù chỉ còn lại một chút hy vọng thì anh cũng sẽ làm hết sức để níu kéo lại.

Anh không hy vọng em sẽ tha thứ cho tất cả những lỗi lầm anh đã gây nên nhưng mong rằng em hãy đừng rời xa anh trong lúc này. Bởi những lời xấu xí và những hành động kinh khủng anh đã gây nên cho em không thực sự là điều anh muốn. Chưa bao giờ anh muốn làm em tổn thương nhưng chẳng hiểu sao trong lúc nóng giận, anh không còn là chính mình.

Có một bóng tối nào đó lẩn khuất trong tâm trí anh, che lấp sự tỉnh táo và biến anh thành một con người hoàn toàn khác. Để khi nguôi ngoai, nhìn lại những đồ vật bể nát, những vết bầm trên tay vợ, những giọt nước mắt chưa kịp khô trên gương mặt ngây thơ của con, anh chỉ biết tự mình đấm ngực ăn năn và dằn vặt bản thân.

Anh biết sẽ không dễ dàng gì để quên đi và tha thứ cho những điều tàn nhẫn do chính người chồng mình tạo ra. Thật tâm, anh vẫn mong được nói với em lời xin lỗi chân thành nhất, mong được xoa dịu phần nào đó nỗi đau anh đã gây nên. Hãy cho anh thêm một cơ hội nữa và thời gian để chứng minh quyết tâm thay đổi của anh. Hãy cho anh thêm một lần nữa làm em cười và hạnh phúc. Đây sẽ là lần cuối, lần cuối cùng anh hứa!

Đừng đợi con lớn

PN - Năm mười tuổi, tôi còn nhớ mình đã rất hoảng sợ khi thấy cái bụng to căng sau một bữa cơm chiều. Chạy vội vào nhà tắm, tôi kéo áo lên và ngắm nghía mình trong gương. Nhìn thẳng thì không sao nhưng nhìn nghiêng thì đúng là thấy cái bụng to gần bằng bụng... mẹ. Để chắc chắn, tôi đưa tay lên bụng sờ thử và cảm nhận được có cái gì đó đang nhúc nhích.

Tối đó, tôi trùm kín mền nằm khóc. Cứ nghĩ tới một ngày nào đó, em bé chui ra khỏi lỗ… rốn là tôi lại nức nở. Tôi còn nhỏ lắm! Tôi chỉ muốn đi học, đi chơi. Tôi không muốn đi bán vé số kiếm tiền nuôi em bé. Rồi tôi nghĩ ra cách rất hay để cái bụng không lớn hơn được nữa, đó là ăn cơm ít thôi. Còn nếu như bữa nào lỡ ăn nhiều thì ráng hóp cái bụng cho nhỏ lại…

Giờ nhớ lại tôi vẫn thấy buồn cười vì sự lo lắng “quá đà” ngày bé của mình. Nhưng nếu mẹ chịu giải thích rõ ràng thì chắc tôi đã không bị một phen sợ hãi như thế. Bởi trước đó không lâu, trong khi mẹ và dì nói chuyện, tôi có nghe nhắc đến bầu bì, vòng tránh thai, bao cao su… Không ngăn nổi thắc mắc, tò mò, tôi đã hỏi mẹ: “Dì có em bé hả mẹ?”. Mẹ nhẹ nhàng nói ừ. Tôi hỏi tiếp: “Ủa, sao dì không “đeo” vòng tránh thai thì có em bé vậy mẹ?”. Ngay lập tức mẹ đổi thái độ và gắt gỏng la tôi: “Con nít con nôi biết gì mà hỏi. Mai mốt người lớn nói chuyện, con không được đứng hóng nghe chưa!”. Tôi sợ quá im bặt và không bao giờ dám nhắc chuyện này với mẹ thêm một lần nào nữa.

Tôi im nhưng không có nghĩa là tôi ngừng thắc mắc. Một khi câu hỏi chưa có lời giải thì tôi chưa chịu dừng lại. Biết rằng sẽ chẳng có người lớn nào chịu giúp đỡ, tôi tìm đến nhỏ bạn thân, hy vọng có câu trả lời thỏa đáng. Và nhỏ đã kể cho tôi nghe một câu chuyện: em bé có sẵn trong bụng, nếu thấy bụng càng ngày càng to có nghĩa là em bé sắp chui ra từ lỗ rốn. Chính vì thế khi phát hiện thấy bụng mình to căng, tôi đã rất sợ hãi.


Chưa tròn ba tuổi, con trai tôi đã hỏi rất nhiều về những khác biệt giới tính. Nào là vì sao con gái có “bướm” còn con trai lại có “dế”? Nào là tại sao con gái để tóc dài còn con trai cắt tóc ngắn? Rồi chuyện em bé làm sao chui vào bụng? Còn nhiều, rất nhiều câu hỏi mà tôi khó trả lời cho suôn sẻ. Tuy khó, nhưng rút kinh nghiệm bản thân, tôi luôn cố tìm lời giải thích đơn giản nhất, gần gũi nhất với thái độ mềm mỏng nhất có thể.
Tôi đã từng nghĩ thật khó khăn để nói chuyện giới tính với con. Mình có nên mở lời trước hay sẽ đợi con đặt câu hỏi trước? Và bao nhiêu tuổi thì con trai sẽ bắt đầu thắc mắc về… tình dục? Nhưng bây giờ tôi không còn đặt nặng vấn đề này. Vì bất cứ khi nào, bất cứ độ tuổi nào, nếu con có thắc mắc tôi đều sẵn sàng trả lời. Tôi không muốn vì ngại ngùng hay xấu hổ mà để con một mình tự tìm hiểu về giới tính.

Quay về


Nhớ ngày mới học lớp mười, vì muốn chứng minh mình đã lớn và cũng vì bốc đồng, tôi đã không những cãi lời bố mẹ, mà còn đùng đùng đòi bỏ nhà ra đi. Trong khi bác và mẹ một mực níu tôi lại, thì bố giận dữ nhất quyết đuổi tôi ra khỏi nhà. 

Thái độ nghiêm khắc, không nhân nhượng của bố càng làm cơn tự ái trong tôi sôi sục. Sự nóng nảy khiến đầu óc trống rỗng, chẳng nghĩ được nhiều, tôi gom hết đồ và lao thẳng ra đường. Cắm đầu chạy mãi, chạy mãi, đến lúc bình tâm lại, tôi mới phát hiện mình đang lạc lõng ở một nơi xa lạ. 

Đi đâu? Làm gì? Và sống như thế nào? Những vấn đề tưởng như nhỏ xíu lúc nãy giờ bỗng nhiên trở nên to tát. Lòng càng sợ hơn khi thấy người đi đường qua lại nhìn tôi trong ánh mắt tò mò, xét đoán. Trong lúc cấp bách tôi bỗng nhớ đến số điện thoại của nhỏ bạn thân. 

Vừa nghe xong câu chuyện, nhỏ vội kêu tôi đến nhà mình ở tạm. Tôi vui mừng chạy ngay đến. Nhưng vừa bước vào tôi bất ngờ thấy mẹ ngồi đợi sẵn từ lúc nào. Thì ra, ngay lúc tôi vừa bỏ đi, mẹ đã lập tức gọi điện cho nhỏ. Vì mẹ biết rằng ngoài người bạn thân nhất, tôi chẳng còn ai để cậy nhờ sự giúp đỡ. Nhìn đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều của mẹ, lòng tôi chùng xuống hối hận khôn nguôi. Tôi ôm chầm mẹ khóc nức nở và xin phép được quay về. 

Áy náy

PN - Buổi sáng hôm ấy không có gì đặc biệt, chỉ khác một điều là tâm trạng của mẹ không tốt. Đêm trước dù phải thức trắng nhưng mẹ vẫn không kịp hoàn thành đơn hàng phải giao cho khách.
Để tranh thủ thời gian, mẹ dặn con sau khi đánh răng, rửa mặt phải nhanh chóng thay đồng phục rồi ngồi vào bàn và tự xúc ăn một mình. Mẹ sẽ tiếp tục làm công việc còn dang dở, được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Con vâng dạ ngoan ngoãn nên phần nào mẹ thấy an tâm.
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Nhìn lại đồng hồ thấy chỉ còn năm phút là tới giờ ra khỏi nhà, mẹ vội vàng thu dọn giấy tờ và giục con chuẩn bị đi học. Ngờ đâu, con trả lời: “Mẹ ơi, đợi con chút xíu, con ăn chưa xong!”. Như một ngọn lửa nãy giờ đang âm ỉ đâu đó, chỉ cần một ngọn gió nhẹ thổi qua cũng đủ bùng lên thiêu cháy mọi thứ. Ngay lập tức mẹ hét lên trong sự giận dữ tột độ: “Trời ơi, con làm gì nãy giờ mà chưa ăn xong? Bảy tuổi đầu rồi mà bắt mẹ phải bón hoài sao? Mẹ còn việc của mẹ nữa chứ. Không ăn uống gì nữa. Cầm theo hộp sữa vừa đi vừa uống!”. Nói xong, mẹ nắm tay con kéo khỏi bàn ăn và đẩy ra phía cửa.
Suốt đoạn đường từ nhà đến trường, giữa hai mẹ con chỉ có sự im lặng ngột ngạt. Con như chú chim bị mất tiếng hót, không tíu tít cười nói như mọi ngày. Đến cổng trường, con không hôn chào tạm biệt mẹ mà quay lưng chạy thẳng vào lớp. Tâm trí đang mải lo cho công việc nên mẹ không để ý nhiều biểu hiện khác lạ của con.
Chiều tối, con chơi rượt đuổi với mấy đứa trẻ cùng xóm. Nhìn con nhễ nhại mồ hôi, quần áo lấm lem, dơ bẩn, mẹ không kềm được cơn giận: “Đi vào nhà tắm ngay!”. Sau giây lát bất ngờ và hốt hoảng vì bị mẹ la, con chạy nhanh vào nhà.
Cơn giận vẫn chưa nguôi nên một lần nữa trong giờ cơm tối, con lại tiếp tục làm mẹ “gai mắt”. Phút chốc, những chán nản, mệt mỏi vì bị sếp khiển trách ban sáng bỗng bùng lên và cứ thế mẹ trút hết vào… con. Nhìn con vừa xúc cơm, vừa thút thít khóc, lòng mẹ bỗng chùng xuống và thấy có lỗi với con.
Đợi con học bài xong, mẹ ngồi cạnh bên và… làm hòa. Mẹ dò hỏi, hôm nay con có giận không khi mẹ hung dữ với con như vậy? Con nhìn mẹ với ánh mắt trong trẻo và ngây thơ rồi lắc đầu: “Dạ không! Con chỉ sợ một chút thôi”. Nghe vậy lòng mẹ nhói lên như kim châm. Mẹ tự hỏi mình đang làm gì thế này? Tại sao lại bắt con hứng chịu sự giận dữ vô lý của mình? Mẹ ôm xiết chặt và hôn cái hôn “xẹp má” con. Mẹ tự hứa, đây sẽ lần cuối mẹ để công việc ảnh hưởng đến tình cảm gia đình. Và cũng sẽ là lần cuối cùng mẹ để con chịu ấm ức vì những cảm xúc tiêu cực của mẹ.