Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010
Công ơn dưỡng dục nào ai dám quên
Sức mạnh
Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010
Bức bách
Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010
Dầu Khuynh diệp


Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010
Khi người ta nổi tiếng
Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010
Ngày của bố
Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2010
Bin ăn và chơi
Chắc do mẹ bỏ đói lâu quá nên Bin thấy cái gì cũng cạp. Từ đồ chơi cho tới đồ của mẹ. Nhất là cái gì màu mè thì không thoát khỏi cái miệng bé xinh của Bin hị hị hị.
Chắc bị mẹ nhồi nhét từ hồi còn trong bụng là:" Bin ơi! sau này lớn lên con làm nhà báo hay nhà văn đi để mẹ có truyện đọc miễn phí nha con" hehehe nên Bin rất thích ...gặm sách chẹp chẹp. Ngoài ra, Bin rất mê quay bánh xe. Như vậy là sau này Bin sẽ trở thành nhà thiết kế xe hay làm tài xế? kỳ sau sẽ rõ
Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010
Chuyện những bà mẹ thấy con là... đòi giết
Người phụ nữ thất thần, lạnh nhạt nhìn đứa con mới chào đời. Gia đình phải cách ly hai mẹ con bởi nhiều lần phát hiện chị có ý định ném con xuống đất. 3 tháng rưỡi trôi qua, tưởng mọi chuyện đã êm, nào ngờ cả nhà bỗng nghe tiếng trẻ con khóc thét. Bố và bà nội chạy vào, kinh hãi thấy cháu bé đang bị mẹ xốc nách, đập mạnh…đầu vào tường.
Giết chết là...giải thoát cho con
Bác sĩ Nguyễn Ngọc Quang, Giám đốc Trung tâm Giám định Tâm thần TP.HCM (nguyên Phó khoa Nữ, Bệnh viện Tâm thần, cơ sở Chợ Quán, Q.5) vẫn còn chưa hết bàng hoàng kể lại sự việc..
Người mẹ còn rất trẻ, tên là Nguyễn T. N., 23 tuổi, ngụ tại huyện Hóc Môn. Theo lời kể của gia đình, sau khi sinh nở, chị bỗng nhiên lầm lì, ít nói, bỏ ăn và thờ ơ với con. Đặc biệt, N. rất ghét, tới mức tìm mọi cách…giết chết sinh linh bé nhỏ do chính mình rứt ruột đẻ ra.
Nhập viện Tâm thần điều trị, N. chẳng nói chẳng rằng mà chỉ khóc. Sau một tháng chạy chữa, bỗng một hôm, N. nói với bác sĩ là mình thấy…nhớ con.
Em bé được đưa đến gặp mẹ nhưng vẫn không cho tiếp xúc trực tiếp mà cách nhau một lớp cửa kính. Thấy con, N. gào thét, lao sầm vào cửa, lồng lộn lên như một con thú hoang.
Sau phút giây trấn tĩnh lại, cô đã òa khóc, tâm sự với bác sĩ Quang về nỗi lòng của mình: “Bác sĩ ơi, hổ dữ còn không ăn thịt con, thực tâm em nào đâu muốn làm thế. Em buồn lắm, gia đình nghèo khó, từ lúc sinh con ra chồng lại hay bỏ đi nhậu nhẹt. Tự nhiên em thấy đứa con chính là gánh nặng làm khổ đời mình. Sống với em nó cũng chẳng sung sướng gì. Thỉnh thoảng em nghe trong tai có tiếng ai đó xui mình hãy giết chết con đi để giải thoát cho nó, chứ để nó sống khổ sở còn tội nghiệp hơn.”
Mới đây, bác sĩ Quang cũng được mời sang Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ để cùng hội chẩn cho một sản phụ có ý định giết con, người Ấn Độ, 27 tuổi, cư trú tại Q.1.
Người phụ nữ này mới trải qua sinh nở được 2 tuần. Bà ta phải nhập viện vì có hành vi la hét, khóc lóc, đòi bóp cổ con.
Qua điều tra bệnh sử, bác sĩ Quang biết được, cách đây gần 5 năm, sau khi sinh đứa con đầu lòng, sản phụ cũng lầm lì, bỏ ăn nhưng chỉ thoáng qua, chưa đến nỗi nghiêm trọng.
Dù các bác sĩ hết lòng điều trị, nhưng người phụ nữ Ấn Độ không thoát khỏi những cơn hoảng loạn, người xanh xao, héo quắt do không chịu ăn, ngủ. Cuối cùng, chồng bà ta đã phải đưa vợ về nước để tiện bề chạy chữa.
Trước đây, Thạc sĩ, bác sĩ Nguyễn Ngọc Quang đã từng điều trị cho một phụ nữ tên Phí Thị Đ., sinh năm 1979, ngụ tại phường Tân Chánh Hiệp, Q.12.
Sinh đứa con đầu lòng được 40 ngày, chị này tự nhiên ít nói, đôi lúc hỏi chồng còn yêu mình không và rất sợ bị chồng bỏ rơi (?)
Đ. hững hờ chẳng thèm nhìn đến con, dứt khoát không chịu cho con bú, dù con bé khát sữa, khóc cạn cả nước mắt.
"Ác mẫu" hay những bệnh nhân đáng thương (?)
Mọi người thường đánh giá những phụ nữ kể trên là ác mẫu, dã man, "thú đội lốt người", bởi đến con vật khi đẻ con ra còn biết thương xót, huống chi con người. Thế nhưng ít ai biết rằng, họ đã bị mắc một chứng bệnh mà y khoa gọi là rối loạn tâm thần sau sinh.
Theo thống kê, có tới 70% phụ nữ sau khi sanh nở bị chứng trầm cảm (một con số ấn tượng ít ai ngờ đến). Tuy nhiên, nhiều người vượt qua được, chỉ có biểu hiện buồn thoáng qua. Ngược lại, một bộ phận phụ nữ bị trầm trọng, lo lắng, buồn rầu, hay cáu gắt, có hành vi kỳ quặc với con.
Bệnh lý này hay xuất hiện ở phụ nữ trong thời gian mang thai và sau khi sinh (do cơ thể, trạng thái tâm thần, sinh lý có nhiều thay đổi).
Thường trong vòng 2 tuần đầu sau khi sinh, phụ nữ bị bệnh trầm cảm nặng có thể bị rối loạn hành vi, mất định hướng về không gian và thời gian. Họ hay buồn rầu, lo lắng quá mức, không có khả năng chăm sóc con cái.
Khi mắc bệnh này, nếu không được phát hiện và điều trị kịp thời, người mẹ có nguy cơ giết chết con hoặc tự tử rất cao.
Đối với những trường hợp có tiền sử trầm cảm sau sinh thì 50% nguy cơ bị tái phát bệnh ở lần sinh kế tiếp.
Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010
17/6 Subin tròn 8 tháng
8 tháng mà nhìn con như 6 tháng í. Vì con vẫn đứng cân 7kg5 mà kg nhích thêm được miếng nào huhuhu. Càng ngày con càng biếng ăn, mỗi lần đút con ăn với mẹ như một cực hình. Hôm nào con vui thì ăn nửa chén cháo, hôm nào không vui thì đem nguyên chén cháo đi đổ. Dạo gần đây mẹ đổ cháo hơi bị nhiều, có khi đổ liền ba ngày vậy mà suốt thời gian đó con vẫn quậy như thường không có dấu hiệu gì là đang đói. Phải chi con không ăn mà chịu bú dùm mẹ bình sữa 120ml thì mẹ cũng đâu có lo. Đằng này con bú mẹ cả ngày nhưng bú theo kiểu mút vài cái rồi bỏ ra ngồi chơi. Thật ra thì con cũng đói, vì con ngậm dzu mẹ suốt từ 8h tối cho tới 6h sáng. Hễ mẹ mỏi lưng quá dứt dzú ra là con thức ọ ẹ liền. Mẹ con ta chẳng ai ngủ được. Đã vài lần mẹ định cai dzú cho con nhưng dù có đói con vẫn đẩy bình sữa ra rồi vùi đầu tìm dzú mẹ. Mẹ yếu lòng quá nên chịu thua con.
Về cái lưng của con thì chẳng có dấu hiệu tiến triển. Càng ngày càng cong. Con ngồi chơi mà mẹ thấy con cong như chữ C. Vì mỗi lần cho con nằm sấp là con tự động lật ngửa trở lại còn nếu đè không cho con nhúc nhích thì con khóc ngất như mẹ đánh đập con tàn nhẫn lắm thế là ..cong vẫn cong.
Con vẫn chưa chịu lật, chưa chịu bú bình, nếu là bình nước thì chịu mút vài cái.
Con bắt đầu làm biếng học. Mỗi khi mẹ mở đĩa :” Bé yêu biết đọc” thì con không thèm xem mà ngồi chơi đồ chơi khi nào bài hát vang lên thì mới ngước lên nhìn rồi tiếp tục chơi.
Con rất thích xem sách hình “ Bữa ăn của chuột Tip” mẹ mới mua. Mỗi khi mở sách là con grừ grừ grừ ra vẻ ta đang đọc sách. Ông bà ngoại xem con đọc sách là mê tít thôi nên đi đâu về là lại bắt con đọc sách hihihi
Con đeo mẹ cứng ngắt không rời nửa bước. Dù làm gì mẹ cũng phải na con theo nếu không thì…con khóc.
Con đã mọc hai cái răng bé xinh xinh.
Con không chịu ngủ võng nữa dù là sáng hay trưa. Con ngậm dzú mẹ rồi ngủ luôn dưới đất. ( ôi, toàn những tật xấu khó bỏ) không hiểu sau này cai dzú rồi thì làm sao dỗ con ngủ đây.






