Hơn sáu giờ chiều, tôi vẫn chưa thấy chồng về. Đang thắc mắc, lo lắng sợ anh gặp phải chuyện gì thì nghe tiếng cửa mở, ngó ra xem tôi thấy màu áo công nhân quen thuộc của chồng. Hơi ngạc nhiên vì không nghe tiếng xe của anh như mọi khi nhưng chưa kịp hỏi thì anh bước vào nhà với vẻ mệt mỏi, gương mặt không còn một chút sinh lực, tóc tai bết dính mồ hôi. Vội vàng đỡ phụ anh giỏ đồ nghề nặng trịch, xoay qua treo lên giá cái nón bảo hiểm còn nồng gắt mùi mồ hôi của anh, tôi vội vã rót đưa anh ly nước đá mát lạnh. Uống một hơi hết ly nước, anh thả người nằm duỗi thẳng chân tay trên nền nhà vẫn còn hâm hấp hơi nóng hồi trưa.
Đợi anh đỡ mệt, tôi dọn cơm lên ăn. Anh bật dậy, xuống bếp rửa mặt, mở tủ rót thêm một ly nước đầy và uống sạch. Ngồi vào bàn, tôi thấy anh uể oải nhìn chén thịt kho của ngày hôm kia và dĩa rau ngỗ xanh đắng tôi mới luộc hồi chiều. Biết chồng ngán, tôi nói anh ráng ăn đỡ, cuối tháng lãnh lương, có tiền tôi sẽ nấu món cánh gà chiên nước mắm mà anh thích. Anh im lặng không nói gì, suốt bữa cơm chỉ còn nghe tiếng đũa muỗng khua khoắng.
Trong lúc tôi rửa chén thì anh tắm. Ngoài tiếng xối nước ào ào tôi không nghe anh hào hứng gào lên những bài hát không đầu không đuôi quen thuộc – hát trong lúc tắm, thói quen hằng ngày của anh. Nghĩ rằng anh đã gặp chuyện không vui ở chỗ làm, tôi hỏi lớn: “Đi làm có gì mới không anh?”. Từ trong nhà tắm anh nói vọng ra:” Hôm nay xui gì đâu, sáng mới dắt xe đi được một chút thì bể bánh, chiều về chạy giữa đường thì hết xăng. Làm anh phải dắt bộ hơn nửa tiếng mới thấy có chỗ đặt cục gạch bán xăng. Vậy mà, tới nơi móc bóp ra còn có ba ngàn lẻ, hỏi em có điên không?”. Thì ra là vậy, hèn chi lúc anh về tới nhà tôi không nghe thấy tiếng xe. Sẵn dịp tôi kể luôn với anh về chuyện nhà cửa:”Anh à! Hồi sáng đang nấu cơm thì hết gaz. Vừa kêu gaz xong thì có người tới thu tiền điện. Trong người em còn có mấy chục không đủ đóng nên em hẹn người ta bữa khác quay lại!”. Giọng anh gắt gỏng:” Sao em không chạy qua nhà bà Hai bông gòn mượn đỡ đi! Chứ đợi tới lúc anh lãnh lương nó cắt mất điện thì sao?”. Tôi gật đầu:” Em cũng định vậy, nhưng hôm bữa mình mới mượn tiền bả sửa cái xe giờ mượn nữa em sợ bả không cho!”. Không nghe chồng trả lời nhưng tôi biết anh có nghe tôi nói.
Tắm xong, anh ra phòng khách mở ti vi ngồi xem. Nhìn anh lúc này có vẻ tỉnh táo và khỏe khoắn hơn lúc mới về. Nước coi thế mà hay không những rửa sạch được cát bụi, dơ bẩn bám trên cơ thể con người mà con làm trôi đi phần nào những lo toan mệt mỏi trong trí óc. Tôi bước lại ngồi kế anh. Anh vẫn say sưa xem phim hành động trên kênh Star movie. Tôi quay sang nhìn anh ngập ngừng định kể tiếp câu chuyện dang dỡ ban nãy nhưng thấy anh có vẻ không muốn nghe nên tôi lại thôi. Tôi và anh cứ ngồi thế, lặng im. Cho đến lúc đi ngủ.
Sáng, anh dắt xe đi làm, tôi dúi vội cho anh năm chục ngàn. Anh ngần ngừ không chịu cầm, tôi dứt khoát bảo anh cứ giữ mà phòng thân. Còn xe thì cứ yên tâm chạy vì sáng nay tôi đã dậy sớm qua tiệm ông Năm mua đỡ trước một lít xăng, đủ để anh chạy đến cây xăng gần nhất. Đồng thời dặn anh lên công ty gặp kế toán xin ứng trước một phần lương bởi tôi cũng hết cạn tiền và không thể vay mượn ở đâu được. Anh nhìn tôi, ánh mắt buồn rầu pha lẫn chút áy náy, tôi khoát tay nói anh đi làm kẻo trễ, muốn nói gì thì chiều về nói tiếp. Anh gật đầu, rồ ga, vô số, chầm chậm chạy ra khỏi con hẻm.
Tôi bước vào nhà. Nấu mì gói. Trong lúc chờ tô mì nở mềm, tôi lục tủ bếp tìm hủ chao. Trong tủ lạnh vẫn còn hai cái trứng vịt, chỉ cần chạy ra chợ mua thêm bó rau muống hai ngàn nữa là chiều nay vẫn có một canh, một món mặn. Tôi phải tính kỹ bởi trong nhà đã hết sạch muối, bột ngọt và đường. Thật không ngờ, chỉ mới thất nghiệp ba tháng mà tôi đã rơi vào tình trạng thiếu trước hụt sau và lúc nào cũng nát óc để tính toán chi tiêu sao cho tiết kiệm nhất. Cân đo đong đếm nhiều như vậy nhưng tôi vẫn luôn rơi vào tình trạng thiếu hụt nặng nề vào cuối tháng. Lúc cái đã bóp lép kẹp và mọi chai lọ đều rỗng không. Ăn xong tôi đem tô mì xuống bếp rửa. Chai nước rửa chén trên tay tôi nhẹ hẫng. Tức mình, tôi ném mạnh cái chai xuống nền nhà rồi gào lên:” Trời ơi! Sao hết tiền thì cái gì cũng hết vậy nè trời!”
Bút
không co' tien that là kho so chi nhi
Trả lờiXóangao ngan thiet
Trả lờiXóaMa ngo lam nha chi! luc con tien thi khong sao. Het tien tu nhien khong bi cai nay cung bi cai khac. Chan lam!
Trả lờiXóa