Chợ đầu tuần bao giờ cũng tấp nập người mua
kẻ bán. Phải vất vả lắm dì Hai mới chen chân được tới giữa chợ. Vậy mà
vừa mới đến sạp cá quen, dì đã thấy một gã "cái bang" ngồi lù lù. Gã còn
trẻ nhưng trông bệ rạc lắm, tóc tai, râu ria bù xù như tổ quạ, khắp
người loang lổ những vết lở loét. Đã vậy, gã còn ngồi không vững, cứ
nghiêng ngả như sắp đổ ập xuống đất. Thấy ghê ghê, dì Hai né sang một
bên, tính đi thẳng xuống sạp cá cuối chợ.
Nhưng dì chưa kịp đi, đã nghe tiếng gọi đon
đả của cô bán cá: “Dì Hai ơi, hôm nay có ăn cá không dì? Con có cá kèo
bự lắm, ghé coi đi dì!”. Dì Hai quay lại, ngón tay hơi hướng về gã ăn
mày, tỏ vẻ sợ hãi. Cô bán cá hiểu ý, vội lớn tiếng đuổi gã ăn mày: “Làm
ơn đi chỗ khác kiếm ăn giùm đi. Tự nhiên ở đâu tới ngồi “ám” chỗ này,
còn ai dám lại mua.” Tuy vậy, dù cô nói đến lần thứ tư, thậm chí dùng
đến những lời lẽ “chợ búa” gã vẫn ngồi ỳ một chỗ.
Biết không thể dùng lời với gã này, cô bán cá lấy điện thoại gọi cho
bảo vệ chợ. Vừa nghe đến bảo vệ, gã lừ lừ mở mắt nhìn cô rồi nặng nề lết
đi. Lúc này, dì Hai mới dám nhìn kỹ mặt gã và hoảng hốt vì thấy sao
giống một người. Nhưng làm sao có thể là người đó được vì… dì đã làm đám
ma cho nó hơn hai năm nay. Bán tính bán nghi, dì Hai làm liều bước lại
gần xem thử. Và tim dì nhói lên đau đớn khi thấy ba chữ cong quẹo xăm
trên vai trái của gã “mãi yêu Thảo”.
Đúng là nó rồi. Bởi cũng vì ba chữ này mà dì đã đánh nó một trận thừa
sống thiếu chết. Một trận đòn ác khiến nó bỏ nhà đi bụi gần hai tháng,
khiến dì hối hận suốt đời. Nếu lúc đó dì bình tĩnh hơn, kiềm chế hơn,
lắng nghe hơn thì nó đã không tức tưởi đi hoang, lập băng nhóm trộm cướp
khi mới 16 tuổi.
Ngày công an đến nhà báo tin nó bị bắt vì trộm điện thoại trong cửa
hàng người ta, dì choáng váng. Rồi suốt ba năm sau đó, dì đều đặn đến
thăm nó trong tù. Ngày đầu tiên được tự do, nó biến mất tăm, mặc cho dì
trông đứng trông ngồi. Vài tháng sau, nó bỗng dưng đứng trước mặt dì
trong bộ dạng bặm trợn. Khắp người vằn vện dấu xăm. Lần này nó… thách dì
đánh nó.
Nằm dài ở nhà được vài bữa, nó thấy buồn chán nên xách xe dạo một
vòng. Trên đường đi, nó vô tình bắt gặp một “con mồi” đang say sưa nói
chuyện điện thoại bên đường. Thấy “dễ ăn”, nó đảo xe lại và nhanh tay
xớt chiếc điện thoại đắt tiền”. Sau lần “ăn hàng” thành công đó, nó say
máu làm tiếp thêm vài vụ nữa. Vụ nào cũng trót lọt. Tiền rủng rỉnh trong
túi, nó tập tành hút xách và ngày càng lún sâu vào nghiện ngập. Từ dạo làm bạn với nàng tiên nâu, nó chẳng còn biết sợ là gì. Cứ sống
những tháng ngày bất cần, buông thả. Trong một lần “ăn hàng”, nó đã bị
bắt tại trận và bị kêu án tám năm tù.
5 năm sau, dì Hai được một người “bạn cũ” của nó đến báo tin nó đã
chết trong tù vì căn bệnh HIV. Vì thế dì đã làm đám ma khô cho nó rồi
gửi vào chùa nhờ sư sãi tụng kinh cho hồn phách nó sớm siêu thoát. Nào
ngờ có ngày dì lại gặp nó còn sống thế này. Không những vậy, lại sống
rất gần dì. Chưa kịp vui thì dì đã thấy buồn tê tái khi chứng kiến con
mình trong bộ dạng sống dở chết dở. Một chân teo tóp, người đầy ghẻ lở,
đầu óc chẳng còn tỉnh táo. Cả tấm áo lành lặn cũng không có để mặc.
Dì chạy lại lay nó, không ngừng kêu lên, mẹ đây, mẹ đây. Nó ngước lên
nhìn dì, khóc nấc. Vẻ mặt lừ lừ đáng sợ lúc nãy bỗng trở nên yếu đuối,
tội nghiệp…