Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Con ghét mẹ!


Lúc mới bước đi, mẹ tưởng con sẽ hờn dỗi chạy theo bố mẹ. Nhưng không, con vẫn đứng nguyên một chỗ và ra sức gào khóc: “Con không về đâu. Con không về.” Mẹ tỏ vẻ phớt lờ, thản nhiên đi tiếp đến chỗ giữ xe. Vừa khuất bóng sau bồn bông, mẹ nghe tiếng chân thình thịch của con chạy đuổi tới ở phía sau, khóc nức nở. Bố muốn đứng lại đợi con nhưng mẹ vẫn cương quyết nắm tay bố kéo đi. Ngay lúc đó con đuổi kịp và chạy đến ôm chặt lấy chân mẹ. Nhưng thay vì cùng đi thì con ghì áo mẹ lại và hét to: “Con muốn chơi tiếp. Con muốn chơi tiếp”.


Đang mệt, cộng thêm sự bướng bỉnh của con khiến mẹ tức giận. Mẹ muốn “phết” vào mông con mấy cái cho hả. Nhưng rất may mẹ kịp dằn lại và nhẹ nhàng nói chuyện với con: “Con đã xin mẹ năm phút và mẹ đã cho con nhiều lần năm phút rồi. Giờ thì về thôi!”. Tưởng rằng nói như thế con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, nào ngờ con lại càng hét to hơn: “Không! Con không muốn về. Con muốn chơi tiếp!”. Thái độ ngang bướng của con khiến mẹ “điên tiết”, chẳng câu nệ gì nữa, chẳng sách vở gì nữa, mẹ quát: “Im ngay! Đã nói về là về, còn lôi thôi nữa là cho một trận nghe chưa”. Con im bặt nhìn mẹ, ánh mắt đầy hoảng sợ. Khi đã hoàn hồn, con dằn mạnh khỏi tay mẹ chạy lại ôm bố khóc nức nở: “Con chán mẹ. Con ghét mẹ!”. Ngày thường mẹ đã quen với từ “yêu” và “nhớ” phát ra từ giọng nói trong trẻo ngây thơ của con, giờ nghe “ghét” mẹ cảm thấy bất ngờ và tim đau nhói.

Trên đường về nhà, con giận không nói chuyện với mẹ, không nắm tay mẹ. Mẹ cũng không quan tâm, hỏi han con. Nhưng vì thấy con im lặng, ôm chặt lưng bố nên mẹ cũng hơi tò mò. Vừa cúi xuống nhìn thì mẹ bắt gặp hai hàng nước mắt của con lẳng lặng chảy. Thêm một lần nữa, mẹ bất ngờ vì con trai chưa tròn năm tuổi đã thể hiện cảm xúc buồn một cách “nhẹ nhàng” như vậy.

Mẹ rón rén lau nước mắt cho con. Như chỉ chờ có thế, con òa lên khóc nức nở. Bố đang chạy xe không hiểu sự tình nên ngạc nhiên hỏi: “Sao tự nhiên con khóc?”. Con nghẹn ngào: “Vì mẹ không thương con”. Mẹ cuống cuồng ôm siết con: “Thương chứ. Thương chứ. Mẹ chỉ giận vì con không nghe lời thôi. Nhưng mai mốt con đừng nói ghét mẹ nhé. Vì con nói thế mẹ sẽ buồn lắm”. Con trả lời trong tiếng nấc: “Dạ. Con yêu mẹ”. Mẹ nhẹ nhàng hôn lên những sợi tóc mềm, mắt cay cay, tự dặn lòng dù có giận bao nhiêu mẹ cũng sẽ không bao giờ nói từ “ghét”. Bởi từ ấy rất dễ dàng phá hủy mọi thứ mẹ kỳ công vun đắp, xây dựng bằng thương yêu.

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

Lời con trẻ

 Tắm cho con trai xong, bố bước lên nhà với nét mặt không vui. Tưởng bố mệt mỏi vì cả ngày dài làm việc, mẹ lại gần pha trò: “Bị trai nhỏ chọc ghẹo gì mà buồn thế anh?” Bố thở dài kể: “Nghe con trai tâm sự chuyện trường lớp mà thấy thương con quá!”. Mẹ ngạc nhiên: “Chuyện trường lớp là chuyện gì mà phải buồn vậy anh?”. Bố nhìn mẹ nói lấp lửng: “Em đợi con trai em lên đi rồi hỏi”.




 

Mẹ nhìn sang bố mỉm cười, lúc này đây vẫn đang cau mày nhăn nhó: “Ôi, có gì đâu mà anh phải lo lắng như thế? Cô phết nhẹ vào mông thôi mà có đau đớn gì đâu. Mà chắc gì con mình đã kể đúng sự thật. Anh biết trí tưởng tượng của con mình phong phú thế nào mà?”. Nhưng bố lại không đồng ý với mẹ: “Em lúc nào cũng vậy. Chẳng bao giờ tin con mình. Bin nó còn nhỏ xíu làm sao biết bịa một câu chuyện có đầu có đuôi như thế?”. Mẹ từ tốn giải thích: “Không phải em không tin con mà em hiểu con. Anh nhớ cái lần Bin kể bị bạn đánh không? Đâu phải khơi khơi mà bạn đánh, do Bin chọc ghẹo bạn rồi đánh bạn trước nên bạn mới đánh lại. Chuyện gì cũng từ từ tìm hiểu anh à. Phải nghe cô giáo giải thích đã”.

Sáng hôm sau, đưa con đến lớp, mẹ nán lại hỏi chuyện cô giáo: “Cô ơi, hôm qua bé về kể là cô đánh bé vì bé vào nhà vệ sinh không mang dép. Bé nói là không phải bé không mang dép mà do các bạn mang hết dép nên bé không có dép để mang”. Cô giáo nhẫn nại nghe mẹ kể hết câu chuyện rồi mới giải thích: “Chị để em kể rõ chị nghe. Ngày nào cũng vậy, trước giờ ăn cơm, em đều dặn cả lớp là vào nhà vệ sinh rửa tay chỉ được đi mười bạn thôi. Bạn này ra rồi bạn kia vào. Bởi thế em mới để mười đôi dép. Nhưng lần nào cũng vậy, vừa nghe rửa tay là gần nửa lớp ùa vào. Rất nguy hiểm. Vì trong đó trơn trượt, dễ té mà các em lại thích nghịch nước. Do đó những bạn không mang dép đều bị đòn chứ không riêng mình em Nhật. Nhưng em chỉ dọa chứ không đánh”.

Mẹ nghe xong thì hiểu rõ ngọn ngành. Nói lời cảm ơn cô xong, mẹ nhẹ nhõm ra về vì gút thắt trong lòng đã được tháo gỡ.

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Lơ đễnh

PN - Vừa dắt tay con vào sân trường, mẹ bỗng nhìn thấy ở đằng xa có trái sa kê nằm chỏng chơ gần gốc cây. Mừng thầm, mẹ vội lại gần xem kỹ thì đúng là trái sa kê thật. Lượm lên xem, mẹ thích thú vì thấy trái sa kê gần như vẫn còn nguyên vẹn dù bị rớt từ trên cành cao xuống. Không chỉ vậy, trái còn to tròn đều, xanh hơi ngả vàng, gai nở bung. 

Đưa con tới trước cửa lớp, mẹ quày quả bước xuống sân trường để tìm xem còn quả sa kê nào rơi rụng nữa hay không. Đang vừa tìm vừa suy nghĩ nên nấu món gì với trái sa kê thì mẹ loáng thoáng nghe tiếng con kêu hòa vào tiếng khóc nức nở. Hơi chột dạ, ngay lập tức mẹ ngước lên nhìn thì thấy con đang đứng ngoài hành lang vừa khóc vừa ra sức vẫy tay chào mẹ. Và cũng bất ngờ như lúc nghe tiếng con, mẹ còn chưa kịp vẫy tay chào lại thì con đã quay lưng đi thẳng vào lớp.

 Lo lắng vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra với con, mẹ đứng lại theo dõi thêm một lúc mới dám về. Tuy vậy, từ lúc đó lòng mẹ luôn cảm thấy bồn chồn không yên.


Bởi đã một năm hơn rồi, từ ngày lên lớp chồi con đã không còn khóc khi đến lớp. Và cũng hơn một năm rồi, mẹ đã quen với hình ảnh cậu bé tự tin tươi cười bước vào lớp chứ không phải mếu máo khóc chào mẹ. Nhưng sao hôm nay con lại khóc? Sự bất thường này làm mẹ suy nghĩ mãi. Càng lo lắng, những hình ảnh xấu xí rời rạc lại càng hiện rõ trong đầu mẹ. Nó khiến mẹ sợ hãi đến nỗi chẳng tập trung làm được việc gì.

Mẹ thấp thỏm rồi cũng đợi được tới lúc rước con về. Nhưng trái ngược với suy nghĩ của mẹ, con bước ra khỏi lớp với dáng vẻ tươi vui như mọi ngày. Chẳng có chút gì buồn tủi hay hờn dỗi như mẹ đã… tự vẽ nên lúc ở nhà. Vừa bước xuống sân, con đã buông tay mẹ chạy ào ra chơi cầu tuột, rượt bắt cùng các bạn. Mẹ ngồi trên ghế đá ngắm nhìn con, không khỏi bật cười cho cái tính lo lắng thái quá của mình.

 Một lát sau, chừng như đã thấm mệt, con chạy sà vào lòng mẹ rồi ríu rít kể chuyện bạn bè trường lớp. Bắt được nhịp, mẹ chen ngang vào hỏi dò: “Lên lớp lá học khó không con?”. Con ơ hờ nói dạ không rồi lại say sưa kể tiếp câu chuyện dang dở. Chưa bằng lòng với câu trả lời của con, mẹ hỏi tiếp: “Vậy sao sáng nay con lại khóc?”. Lần này thì mẹ đã thật sự làm con chú ý, bởi ngay lập tức con ngước nhìn mẹ dỗi hờn. Con giải thích: “Vì ngày nào mẹ dẫn con vào lớp cũng vẫy tay nói chào con. Hôm nay tự nhiên mẹ đi về luôn không chào con nên con buồn, con khóc.” Câu trả lời của con làm mẹ bất ngờ. Vì trong hàng vạn lý do mẹ suy đoán suốt cả ngày hôm nay đều không có lý do nào tại mẹ.

 Để bù đắp sự lơ đễnh sáng nay của mình, mẹ cúi xuống hôn con vào má, vào trán, vào cằm. Con vui vẻ đón nhận tất cả những nụ hôn, mặc dù vậy vẫn không quên nghiêm chỉnh dặn dò: “Ngày mai mẹ không được quên chào con nữa nhé!”. Mẹ cười gật đầu, trong lòng không khỏi áy náy. Cứ ngỡ rằng mẹ là người hiểu con nhất nhưng hóa ra chẳng phải như vậy.

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Dấu xăm

Chợ đầu tuần bao giờ cũng tấp nập người mua kẻ bán. Phải vất vả lắm dì Hai mới chen chân được tới giữa chợ. Vậy mà vừa mới đến sạp cá quen, dì đã thấy một gã "cái bang" ngồi lù lù. Gã còn trẻ nhưng trông bệ rạc lắm, tóc tai, râu ria bù xù như tổ quạ, khắp người loang lổ những vết lở loét. Đã vậy, gã còn ngồi không vững, cứ nghiêng ngả như sắp đổ ập xuống đất. Thấy ghê ghê, dì Hai né sang một bên, tính đi thẳng xuống sạp cá cuối chợ.

Nhưng dì chưa kịp đi, đã nghe tiếng gọi đon đả của cô bán cá: “Dì Hai ơi, hôm nay có ăn cá không dì? Con có cá kèo bự lắm, ghé coi đi dì!”. Dì Hai quay lại, ngón tay hơi hướng về gã ăn mày, tỏ vẻ sợ hãi. Cô bán cá hiểu ý, vội lớn tiếng đuổi gã ăn mày: “Làm ơn đi chỗ khác kiếm ăn giùm đi. Tự nhiên ở đâu tới ngồi “ám” chỗ này, còn ai dám lại mua.” Tuy vậy, dù cô nói đến lần thứ tư, thậm chí dùng đến những lời lẽ “chợ búa” gã vẫn ngồi ỳ một chỗ.

Biết không thể dùng lời với gã này, cô bán cá lấy điện thoại gọi cho bảo vệ chợ. Vừa nghe đến bảo vệ, gã lừ lừ mở mắt nhìn cô rồi nặng nề lết đi. Lúc này, dì Hai mới dám nhìn kỹ mặt gã và hoảng hốt vì thấy sao giống một người. Nhưng làm sao có thể là người đó được vì… dì đã làm đám ma cho nó hơn hai năm nay. Bán tính bán nghi, dì Hai làm liều bước lại gần xem thử. Và tim dì nhói lên đau đớn khi thấy ba chữ cong quẹo xăm trên vai trái của gã “mãi yêu Thảo”.


Đúng là nó rồi. Bởi cũng vì ba chữ này mà dì đã đánh nó một trận thừa sống thiếu chết. Một trận đòn ác khiến nó bỏ nhà đi bụi gần hai tháng, khiến dì hối hận suốt đời. Nếu lúc đó dì bình tĩnh hơn, kiềm chế hơn, lắng nghe hơn thì nó đã không tức tưởi đi hoang, lập băng nhóm trộm cướp khi mới 16 tuổi.

Ngày công an đến nhà báo tin nó bị bắt vì trộm điện thoại trong cửa hàng người ta, dì choáng váng. Rồi suốt ba năm sau đó, dì đều đặn đến thăm nó trong tù. Ngày đầu tiên được tự do, nó biến mất tăm, mặc cho dì trông đứng trông ngồi. Vài tháng sau, nó bỗng dưng đứng trước mặt dì trong bộ dạng bặm trợn. Khắp người vằn vện dấu xăm. Lần này nó… thách dì đánh nó.

Nằm dài ở nhà được vài bữa, nó thấy buồn chán nên xách xe dạo một vòng. Trên đường đi, nó vô tình bắt gặp một “con mồi” đang say sưa nói chuyện điện thoại bên đường. Thấy “dễ ăn”, nó đảo xe lại và nhanh tay xớt chiếc điện thoại đắt tiền”. Sau lần “ăn hàng” thành công đó, nó say máu làm tiếp thêm vài vụ nữa. Vụ nào cũng trót lọt. Tiền rủng rỉnh trong túi, nó tập tành hút xách và ngày càng lún sâu vào nghiện ngập. Từ dạo làm bạn với nàng tiên nâu, nó chẳng còn biết sợ là gì. Cứ sống những tháng ngày bất cần, buông thả. Trong một lần “ăn hàng”, nó đã bị bắt tại trận và bị kêu án tám năm tù.

5 năm sau, dì Hai được một người “bạn cũ” của nó đến báo tin nó đã chết trong tù vì căn bệnh HIV. Vì thế dì đã làm đám ma khô cho nó rồi gửi vào chùa nhờ sư sãi tụng kinh cho hồn phách nó sớm siêu thoát. Nào ngờ có ngày dì lại gặp nó còn sống thế này. Không những vậy, lại sống rất gần dì. Chưa kịp vui thì dì đã thấy buồn tê tái khi chứng kiến con mình trong bộ dạng sống dở chết dở. Một chân teo tóp, người đầy ghẻ lở, đầu óc chẳng còn tỉnh táo. Cả tấm áo lành lặn cũng không có để mặc.

Dì chạy lại lay nó, không ngừng kêu lên, mẹ đây, mẹ đây. Nó ngước lên nhìn dì, khóc nấc. Vẻ mặt lừ lừ đáng sợ lúc nãy bỗng trở nên yếu đuối, tội nghiệp…

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

Ham vui


PN - Đêm hôm qua, không phải, chính xác là rạng sáng hôm nay, chúng ta lại cãi nhau vì một lý do đã lặp đi lặp lại đến nhàm chán. Thế nhưng hình như anh vẫn chưa hiểu hoặc cố tình phớt lờ để thử thách sức chịu đựng của em.

Em tức giận vì anh về trễ, nhưng không phải giận vì anh ăn nhậu quên mất giờ về mà giận vì thấp thỏm lo âu cho ông chồng ham vui. Có lý nào đã trở thành một người chồng, một người cha rồi mà anh có thể nhẹ nhàng buông xuôi tất cả trách nhiệm gia đình chỉ để “tạo mối quan hệ tốt với xã hội”? Mỗi sáng nhìn anh dắt xe ra khỏi nhà, em có cảm tưởng anh như một con diều đứt dây, sẽ nhanh chóng bị gió cuốn bay mất.

Anh trách em cái tính hay lo, ở nhà rảnh rỗi quá nên sinh chuyện để quản chồng. Anh vì cái nhà này, vì không muốn vợ con thiếu thốn, nên cực chẳng đã mới đi sớm về khuya. Nhậu khổ lắm chớ có sung sướng gì mà thích với không thích. Nếu anh không có trách nhiệm thì đã ngủ luôn ở khách sạn nào đó cho khỏe thân, cần chi phải chạy về nhà giữa đêm hôm khuya khoắt như thế. Anh còn trách tưởng làm vậy vợ sẽ thương, sẽ chăm sóc tận tình, nào ngờ lại kiếm cớ hạch sách làm khó đủ điều rồi bỏ mặc. Như vậy, trong chuyện này ai mới là người nên tức giận?

Nghe anh nói mà em không kềm được nước mắt. Hóa ra giông gió nổi lên trong gia đình ta bấy lâu đều do một tay em khuấy đảo? Khi hùng hồn buộc tội em như thế, anh có thử một lần đặt mình vào vị trí của vợ? Nếu là anh, anh có lo không khi vợ anh đã quá giờ tan sở vẫn chưa về? Một tin nhắn báo về trễ cũng không buồn gửi, gọi thì điện thoại khóa máy. Vừa nhấp nhổm trông chồng, vừa lo xoa dịu con vì không thấy bố đi làm về, vừa tự trấn an mình là mọi chuyện vẫn ổn. Sự chờ đợi càng kéo dài càng khiến người ta dễ liên tưởng đến những điều khủng khiếp. Vậy mà chưa kịp thở phào vì nghe tiếng xe quen thuộc của chồng ngoài ngõ thì đã phải cắn chặt môi cố sức đỡ cái thân khật khưỡng không lê nổi vào nhà...

Vậy là anh đã chạy suốt cả đoạn đường trong tình trạng như thế ư? Giống như những tài xế ma men mà chúng ta từng kinh hãi né tránh khi vô tình bắt gặp trên đường? Chỉ cần nhớ lại cảnh họ gục mặt khi chờ vài giây đèn đỏ là em rùng mình. Và anh, kẻ say xỉn muốn làm tròn trách nhiệm với mẹ con em thì thà rằng anh cứ ngủ quách ở đâu đó cho xong. Chồng không về thì lo, nhưng chồng về trong tình trạng như thế, em sợ nhiều hơn là mừng.

Đôi lúc em muốn im lặng làm ngơ cho yên ổn nhà cửa. Anh làm gì thì tùy, chỉ cần anh đem tiền về và đừng vợ nhí vợ nhỏ là đủ. Anh không có trách nhiệm thì em sẽ tự lo lấy thân, phải tự tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc cho mình. Đã quyết tâm, vậy mà đến tối chưa thấy anh về, lòng em lại bồn chồn, đứng ngồi không yên. Anh có biết còn giận có nghĩa là còn thương; còn la lối, càu nhàu có nghĩa là còn lo lắng? Có thể bây giờ anh đang thấy em rất phiền phức hay nghĩ chuyện không đâu, nhưng anh có biết, mọi việc em làm đều là vì anh? Sự nghiệp là quan trọng nhưng sức khỏe của anh còn quan trọng hơn. Hãy vì con và em mà giảm bớt. Đừng uống quá say và về quá khuya. Hãy ở bên em và con mỗi tối như những người chồng, người cha của bao gia đình khác.

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

Sở thích của nàng

PNO - Em thích cùng anh ôn lại những câu chuyện ngày xưa. Bắt đầu từ lúc ta mới gặp nhau cho đến khi hai ta thề nguyện chung thủy trước sự chứng kiến của người thân, bạn bè.
Em thích vào bếp nấu ăn cho chồng con. Còn sung sướng nào bằng khi nhìn thấy con ăn ngon lành hết veo chén cơm, nhìn thấy chồng vừa ăn vừa gật gù khen món này đậm đà, món kia thơm mềm. Còn hạnh phúc nào hơn được cùng mọi người trong gia đình quây quần bên nhau trong mỗi bữa ăn.

Em thích được anh chở đi chơi công viên hay sở thú. Bởi nơi đó, anh và em luôn tình cảm nắm tay nhau thong dong dạo bước. Còn cu Bin thì hớn hở khoái chí vừa chạy vừa quay lại giục bố mẹ đi nhanh lên. Trong khoảnh khắc đó, vợ chồng mình như trẻ lại với niềm vui ngây thơ của con. Những ưu phiền, lo lắng nhanh chóng tan biến chỉ còn lại trong ta những ký ức đẹp về một gia đình.

 
Em thích mời bạn đến nhà vào cuối tuần. Để mọi người cùng nhau trò chuyện, ăn uống, cười đùa và hơn nữa là để con chúng ta làm quen thêm bạn. Trong khi người lớn tâm sự với nhau chuyện đời thì mấy đứa nhỏ xúm xít bên rổ đồ chơi. Tuy có hơi ồn ào, có mệt vì dọn dẹp nhưng nhìn những nụ cười tươi như hoa trên mặt bọn trẻ người lớn cũng thấy vui lây.

Em thích thỉnh thoảng đi mua sắm một mình. Để thoái mái ngắm nhìn những chiếc váy xinh những túi xách đẹp mà không phải lo lắng có ai đó đứng chờ mình. Để tự do hẹn hò mấy cô bạn tụ tập bên quán ốc hay thư giản trong một spa nào đó. Vợ chồng có đôi nhưng thỉnh thoảng tự do đơn lẻ lại thấy yêu nhau hơn đúng không anh?

Em thích được nghe anh hỏi: “Nếu thời gian có quay lại, em vẫn sẽ chọn anh?”. Để thấy anh trầm ngâm, thoáng một chút buồn khi em trề môi lắc đầu trả lời không. Nhưng lần nào anh cũng ôm chặt lấy em và trả lời rất tự tin: “Nếu em không yêu thì anh cứ theo mãi rồi có lúc sẽ yêu”. Lần nào nghe anh nói câu này em cũng sung sướng. Hình như nếu anh lặp lại 1 triệu lần thì vẫn sung sướng 1 triệu lần không thấy chán.

Em thích mỗi tối được gác đầu trên tay anh, được anh vuốt ve nhẹ nhàng khuôn mặt, được anh hôn nhẹ mái tóc, được nũng nịu rúc vào lòng anh như một con mèo ngoan. Còn dịp nào hay hơn là những lúc này để vợ chồng mình thủ thỉ những vui buồn, chia sẻ những âu lo, trăn trở về tương lai?

Em thích nhìn anh cười thật tươi mỗi khi tan ca về. Em thích con mình khỏe và ngoan ngoãn. Em thích một cuộc sống bình yên không sóng gió như lúc này.
BÚT NAM

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

Ba con đâu?



Với mẹ, việc chăm sóc con, nuôi dạy con dẫu khó khăn bao nhiêu cũng chẳng nề hả gì. Thậm chí mẹ còn cảm thấy hạnh phúc vì được tự tay mình dưỡng dục con không lớn nên người. Thế nhưng, dù mạnh mẽ bao nhiêu mẹ cũng không tránh khỏi những lúc cảm thấy cay đắng khi nghe con thỏ thẻ hỏi: “Mẹ ơi, ba con đâu?”
Lần đầu tiên con hỏi, mẹ đã sững người, từ trái tim đến bộ óc đều căng cứng để nhanh chóng đưa ra một câu trả lời dễ chấp thuận. Nhưng cuối cùng mẹ vẫn không thể thốt lên được gì ngoài việc quay đi để giấu đôi mắt cay xè vì nước mắt.
Từ ngày biết con đến bên đời cũng là ngày mẹ nhận ra mình đơn độc. Trách ai được đây khi chính mẹ là con thiêu thân lao mình vào ánh sáng choáng ngợp của tình yêu. Để rồi khi thấy mình đang đau đớn vì bị thiêu cháy bởi ngọn lửa ấy thì đã chẳng còn ai bên cạnh. Nhưng mẹ không trốn chạy. Mẹ vẫn đón nhận và yêu thương mầm sống nhỏ nhoi đang lớn dần trong bụng. Chỉ cần có mẹ, duy nhất một mình mẹ cũng đủ đem đến cho con hạnh phúc. Chính vì thế, mẹ đã luôn giữ cho mình một suy nghĩ tích cực và tinh thần lạc quan nhất để trong con mắt con: chỉ mẹ là đủ.
Cuộc sống của hai mẹ con vẫn luôn bình lặng cho đến một chiều tan học về, con chạy vào nhà và hỏi mẹ: “Ba con đâu?”. Lần đầu con hỏi, vì quá bất ngờ mẹ đã chọn cách lãng tránh. Nhưng đến lần thứ ba thì mẹ buộc mình phải đối diện với thực tại. Càng im lặng con sẽ càng muốn tìm hiểu vì thế hãy cứ cho con một câu trả lời như con muốn. Nói gì bây giờ? Ba con đang làm việc ở nơi rất xa và rất lâu ba con mới về. Hay cứ thẳng là con không có ba? Nên nói thật hay nói dối để không làm tổn thương tâm hồn con trẻ?
Để chuẩn bị cho tình huống này, từ trước khi sinh, mẹ đã tìm đọc rất nhiều câu chuyện từ những người mẹ đơn thân khác. Mỗi mẹ một hoàn cảnh và hình như tất cả đều không có lời giải thích hoàn hảo cho câu hỏi này. Có mẹ đã dập tắt ước mơ có ba của con bằng cách nói rằng, ba con đã chết. Có mẹ lại cho con được nhận ba qua những tấm ảnh rồi để con ảo tưởng một mái ấm hạnh phúc. Có mẹ lại nhẹ nhõm vì con đã trưởng thành cũng chưa một lần hỏi, ba con đâu.
Giữa hàng trăm câu trả lời mẹ lại không thể tìm thấy câu trả lời cho riêng mình. Bởi mẹ loay hoay chẳng biết nên dựng lên trong mắt con một người cha như thế nào. Hoàn hảo nhưng bất hạnh không còn trên đời hay một người tệ bạc nhưng vẫn còn sống. Một người cha thế nào để con chấp nhận và không tìm kiếm trong vô vọng? Suy nghĩ đó làm mẹ đau và cảm thấy vô vàn có lỗi với con. Vì thế mẹ thôi không nghĩ đến và hy vọng con đừng bao giờ thắc mắc tại sao mình không có ba.
Nhưng rốt cuộc ngày ấy lại đến nhanh hơn mẹ tưởng. Lần thứ tư con hỏi, mẹ nhìn sâu vào mắt con và trả lời: “Ba con là một người rất đẹp trai. Con có đôi mắt to tròn và cái lúm đồng tiền giống ba con. Nhưng hiện tại ba con không chọn ở bên mẹ con mình. Có thể một ngày nào đó ba con sẽ quay lại và đến lúc đó mẹ hứa sẽ dẫn con đi gặp ba”. Con nhìn mẹ với cặp mắt trong veo và gật đầu tin tưởng. Có lẽ con sẽ còn rất nhiều câu hỏi về ba nhưng ít ra bây giờ con đã vui hơn vì chắc rằng ngoài mẹ, mình vẫn có ba.

Con chồng



Đi làm về, chưa dắt xe vào sân đã nghe tiếng mẹ tôi hét toáng lên: “Đồ mất dạy, đi khỏi nhà tao ngay lập tức”. Tôi vội vàng dựng chống xe, chạy ngay vào nhà xem chuyện gì đang xảy ra. Và cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chính là mẹ tôi đang ngồi bệt dưới sàn nhà, gương mặt đỏ phừng, ướt nhòe nước mắt. Còn thằng Bi – con riêng của chồng tôi – đang dứng nép vào góc tường, tay đang nắm chặt cuộn tiền với ánh mắt hung tợn.
Vừa nhìn thấy tôi, mẹ đã nấc lên nghẹn ngào: “Mày dắt thằng mất dạy này đi ngay đi. Tao chịu hết nổi rồi. Đã thương tình cho ăn, cho ở mà không biết thân. Giờ dám cạy tủ để ăn cắp tiền đi chơi game. Tao mà không phát hiện ra được thì mất hết rồi. Con ơi là con.” Tôi vội chạy lại đỡ mẹ ngồi lên ghế nhưng mẹ không thể nhúc nhích được. Càng cố sức kéo thì mẹ càng kêu rên vì đau. Ngay lập tức tôi lừ mắt nhìn thằng Bi vẫn còn đang thủ thế trong góc tường: “Mày đã làm gì bà mà bà không đứng lên được?”. Chẳng chút sợ hãi, nó trả lời với giọng đầy thách thức: “Tại bả tự té chứ ai làm gì bả?”. Tôi gào lên: “Mày không làm gì thì sao bà tự té được?”. Nó vẫn điềm nhiên như đó không phải là lỗi của mình: “Thì tại bả đánh tui trước nên tui xô bả ra thôi. Ai biểu đánh tui làm chi?” Mẹ tôi nghe thế thì giận quá không nói được gì chỉ kêu tôi gọi điện nhờ anh Hai xuống chở đi bệnh viện cấp cứu.
Bác sỹ nói, do mẹ tuổi đã cao lại bị té quá nặng nên bị gãy xương bánh chè, chỉ còn cách mổ mới có thể đi đứng lại được. Tôi quay sang nhìn chồng với cặp mắt tóe lửa: “Đó! Anh xem con trai cưng của anh đã làm gì. Nó hư người ta dạy thì anh bảo là ghét bỏ nó, kiếm chuyện chửi mắng nó. Giờ thì nó gây họa rồi anh có dám chịu trách nhiệm không. Tiền mổ là tám chục triệu đó. Có giỏi thì đứng ra trả đi.” Trước sự thách thức của tôi, anh chỉ cúi gằm mặt.
Lúc nhận lời yêu anh là tôi biết mình phải yêu luôn những thứ thuộc về anh. Con trai anh cũng sẽ là con trai tôi. Chỉ cần tôi nuôi dưỡng nó bằng tình thương thì nó cũng sẽ đáp lại bằng tình thương. Bởi chính vì suy nghĩ đơn giản như thế nên tôi đã vô tư cho con chồng về ở chung nhà với mình sau ngày cưới. Mặc kệ những lời mẹ khuyên bảo: “Kêu chồng mày trả con cho vợ cũ đi. Chứ tao thấy sống chúng với nó lâu ngày thế nào vợ chồng mày cũng lục đục. Con người ta thì người ta xót. Mày thương mày dạy kiểu nào người ta cũng không vừa lòng.” Lúc đó tôi nhớ mình đã cười nhạt, cho rằng mẹ cả nghĩ, lo xa. Bởi chồng tôi cũng là người hiểu chuyện chứ không phải yêu con đến mức hồ đồ.
Cuối cùng, mẹ tôi vẫn là người từng trải và có con mắt tinh tường. Thằng bé ngày đầu đến ở vì còn lạ nên tỏ ra nhút nhát, ngoan ngoãn. Nhưng càng ngày thằng bé càng phá phách và lỳ lợm. Đi học thì thôi, về đến nhà chỉ biết nằm ườn ra coi phim, đọc truyện. Mẹ tôi nhiều lúc bận nấu cơm nhờ chạy ra đầu ngõ mua mắm, muối chẳng bao giờ nó thèm nhúc nhích. La lớn tiếng thì nó dọa về méc ba nó. Nhiều lúc đi làm về mệt mỏi, nghe mẹ kể lại mà tôi ước sức quất vào mông nó vài cái cho hả giận.   
Không đánh được thì tôi nói lại với chồng để anh có cách gì dạy bảo khuyên răn nó. Vậy mà lần nào cũng vậy, chưa nói dứt câu anh đã tỏ vẻ không muốn nghe: “Anh thấy mẹ em có ác cảm với thằng Bi. Chứ con nít nào mà chẳng phá. Có gì anh chịu trách nhiệm.” Biết chồng mình bao che con riêng nhưng nghĩ nếu làm quá thì chỉ mang tiếng mẹ chồng độc ác nên tôi ….mặc kệ. Tôi cũng nói mẹ…mặc kệ.
Từ ngày “được” mặc kệ thằng bé đi học về lại chạy ra tiệm internet. Đến khi nào đói mới chịu về ăn cơm. Nhiều lúc bỏ cả cữ cơm trưa. Thậm chí đi suốt tới sáu bảy giờ tối cũng chưa thấy mặt mũi đâu. Tôi bóng gió: “Dạo này em thấy thằng Bi ở ngoài tiệm net miết. Anh coi mà nhắc nhở con, để nó nghiện thì khổ!” Anh chép miệng: “Em lại quá lo rồi. Nó hư anh chịu!”
Và giờ thì hậu quả đã đến. Nhưng người gánh chịu không phải là anh mà là mẹ với tôi. Mẹ thì đau đớn còn tôi phải chạy lo tiền mổ cho mẹ. Trong khi anh thì chỉ biết gục mặt tỏ vẻ biết lỗi. Nhìn dáng vẻ thảm bại của anh chỉ khiến tôi thêm giận dữ. Tôi đẩy anh về và không quên chốt hạ một câu: “Hoặc em hoặc con trai anh. Em cho anh suy nghĩ đến khi mẹ xuất viện. Nếu không thì ly dị.”

Con đã lớn



Sáng chủ nhật, định dắt xe đạp chạy ra chợ sớm thì nghe con trai nói: “Mẹ đi chợ à? Để con chở.” Bất giác, có chút gì đó lạ lẫm, có chút gì đó ấm áp và có chút gì đó hạnh phúc len lỏi trong tim mẹ.

Để con chở mới nhận ra rằng con trai mẹ đã phổng phao cao lớn. Đã trở thành một thành một chàng thanh niên tuấn tú chứ chẳng còn là cậu bé hay mè nheo khóc đòi mẹ ngày xưa. 

Để con chở mới nhận ra rằng sự bao bọc quá kỹ của hiện tại mẹ dành cho con là không cần thiết. Bởi con đã đủ chín chắn và khôn ngoan để tự định hướng và bước đi trên con đường của riêng mình. 

Để con chở mới nhận ra rằng mẹ đã già và thời gian không còn nhiều để đi bên con đến suốt cuộc đời. Nhưng dù tuổi thanh xuân ngày càng héo úa mẹ vẫn thấy vui vì được thấy con ngày càng tràn trề nhựa sống và vững chãi để che chở cho cả gia đình nhỏ trong tương lai. 

Để con chở mới nhận ra rằng lưng bố con chắc cũng không còn đủ rộng để che khuất tầm nhìn con như ngày xưa. Và thời gian cũng giúp con nhận ra bố không phải người đàn ông khỏe nhất hành tinh như con vẫn hay khoe với bạn bè. Nhưng mẹ tin  rằng, trong tim con bố vẫn luôn là lựa chọn số một để con tựa nương những khi yếu lòng.

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Trái tim mệt mỏi

 Bữa tối nguội lạnh từ lâu, con trai cũng đã học bài xong và đang mê mải xem phim hoạt hình yêu thích, vậy mà một tin nhắn hồi âm từ anh cũng không thấy. Chờ đến giờ này thì em cũng tự hiểu câu trả lời của anh nhưng thay vì chấp nhận sự thật thì em lại tự lừa dối mình trong sự chua chát.

Hiện tại, trong con mắt của mọi người, gia đình mình đang rất hạnh phúc, rất đáng ngưỡng mộ. Bởi chưa một ai, kể cả cha mẹ hai bên bắt gặp chúng ta giận hờn, cãi vã. Chỉ có sự nhẹ nhàng và bình lặng. Nhưng mấy ai biết được rằng, sau sự bình lặng đó là cả một trời phủ đầy mây đen. Và chẳng biết lúc nào giông bão sẽ kéo đến cuốn bay tổ ấm mà em đã cố công gìn giữ.


 
Khi còn là một đứa bé, em đã nhận ra sự bất hạnh của gia đình mình. Em đã biết ghét người cha lười biếng suốt ngày ngồi bên sòng bài. Đi thì thôi, về đến nhà là ông lại quát tháo đòi cơm, đòi tiền, đòi rượu. Trong khi mẹ quần quật suốt ngày bên thau đồ giặt thuê cho hàng xóm, núi đồ này vừa vơi thì núi đồ khác lại đổ xuống. Mệt thở không ra hơi lại phải tất tả lo cơm nước đủ đầy cho cha nếu muốn yên thân. Nhiều hôm không có đồ giặt, bàn cơm dọn lên chỉ có dĩa rau sống và nồi kho quẹt. Cha chỉ liếc sơ rồi đá đổ trong sự tiếc rẻ của mẹ. Sau một trận đòn nhừ tử, mẹ lại đội nón lá chạy khắp nơi mượn tiền mua miếng thịt heo về luộc cho cha. Tối hôm đó, nhìn mẹ chấm kho quẹt ăn ngon lành, em đã tự nhủ lớn lên mình phải khác. Em còn tự dặn lòng không bao giờ dính dấp đến những kẻ cờ bạc và không để con cái khổ vì mình.

Vậy mà cứ như có một lời nguyền nào đó đã ám cuộc đời em khiến em không tránh khỏi điều mình sợ hãi nhất. Người chồng em tin tưởng giao phó cả cuộc đời mình lại là kẻ không thể sống thiếu bài bạc. Lẽ ra em phải nhận ra điều đó sớm hơn khi thấy nét mặt anh lặng đi lúc nghe em nói: “Trên đời này em thù nhất loại người mê cờ bạc” chứ không phải đợi đến khi anh vỡ nợ sau ba năm chung sống mới nhận ra bản chất thật sự của người đầu ấp tay gối với mình.

Với số nợ hơn một tỷ đồng, em đành phải thế chấp căn nhà mà mẹ đã dành cả đời mới mua được. Ban đầu em định mặc kệ anh. Nhưng mẹ lại không đồng ý, mẹ nói vợ chồng ngoài tình còn phải có nghĩa. Nếu lúc hoạn nạn này em đưa tay ra đỡ thì biết đâu em sẽ kéo anh thoát khỏi đam mê đỏ đen. Lời khuyên của mẹ giúp em nhận ra tình cảm vợ chồng không dễ dàng buông bỏ. Dù em có quay lưng đi không đoái hoài đến thì lòng cũng mãi không yên. Vì thế em thử liều một lần làm một việc mình ghét nhất: cứu một kẻ cờ bạc.


 
Ngỡ rằng anh sẽ cảm động vì việc làm của em, sẽ vì em mà biết suy nghĩ cho tương lai. Nào ngờ anh chẳng thay đổi mà còn cờ bạc lộ liễu hơn chẳng cần dấu diếm. Em nhỏ nhẹ khuyên lơn thì anh im lặng. Em giận hờn không ngó tới, anh cũng tảng lờ như chẳng có gì xảy ra. Không khí trong nhà ngày càng nặng nề vì chẳng có tiếng cười nói. Điều kinh khủng nhất vẫn là vài tháng anh bỗng biến mất để trốn nợ. Để hai mẹ con ở lại chống chọi với những tên đầu gấu dữ tợn, ngang ngược.

Càng nghĩ em lại càng không ngăn được nước mắt. Hôn nhân của mình thật sự quá tồi tệ. Tồi tệ hơn cả mẹ ngày xưa. Dù ba có bài bạc, có bạo hành mẹ thì vẫn chăm lo cho mẹ mỗi khi mẹ bệnh. Còn chồng mình thì xa lạ hơn cả người dưng. Lúc em sốt cao, anh đi ngang không liếc lấy một lần. Cứ tưởng rằng em mạnh mẽ hơn mẹ mình rất nhiều khi từng dám lớn tiếng tuyên bố bỏ chồng nếu không hạnh phúc. Vậy mà giờ đây khi đã quá mệt mỏi trước sự thờ ơ và vô trách nhiệm của người chồng tệ bạc thì em lại cố níu kéo lấy. Không biết con trai đang nghĩ gì, có phải nó cũng như mẹ nó ngày xưa đang kêu gào trong tâm: mẹ ơi hãy ly dị đi?

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Món quà của con

Dạo gần đây, con trai rất thích tô màu. Những quyển tô màu mua về từ nhà sách, chỉ nhoáng một cái là con đã tô xong hết. Thấy vậy, mẹ đem quyển sổ tay mới mua ra cho con vẽ. Con mừng rỡ đón lấy quyển sổ rồi lại hý hoáy như một họa sĩ chuyên nghiệp.

Lúc đầu, mỗi trang con vẽ xong, mẹ đều xem qua, ngắm nghía rồi trầm trồ khen đẹp. Nhưng lát sau, mẹ phải quay lại với việc nhà cửa bếp núc nên không thể ngồi bên con. Rồi mẹ xuống bếp, bỏ lại con say sưa thả trí tưởng tượng vào hình vẽ đầy sắc màu.

Thi thoảng, mẹ lại nghe tiếng con phấn khích reo vui, hình như lại có một tác phẩm nào đó vừa hoàn thành. Rồi mẹ lại nghe con gọi, mẹ ơi con vẽ con rùa có cánh này, mẹ ơi có con chim nào màu xanh không, mẹ ơi con vẽ nhà mình màu đen nhé... Những câu “mẹ ơi” cứ tiếp nối nhau. Mẹ cứ ừ hết mọi câu hỏi của con mà chẳng để tâm chú ý. Vì mẹ còn bận đếm muỗng nước mắm phải cho vào nồi thịt kho, đếm muỗng bột nêm cho vào nồi canh.


Vẽ một hồi, con chuyển sang những trò chơi rượt bắt với bạn cùng xóm.
 
Đến tối, khi chuẩn bị đi ngủ, mẹ chờ hoài vẫn chưa thấy con chịu lên giường mà cứ loay hoay như đang tìm gì đó. Mẹ hỏi: “Sao chưa đi ngủ con?”. Con chạy lại ôm mẹ, đôi mắt hoe đỏ: “Hồi trưa con có món quà tặng cho mẹ mà bây giờ mất rồi.” Mẹ ôm con vỗ về: “Mất rồi thì thôi, không sao đâu con, mai lại tặng cho mẹ quà khác.” Con òa khóc nức nở: “Không được đâu, mẹ nói thích nhà mới nên con vẽ ngôi nhà tặng mẹ”. Mẹ ngạc nhiên: “Mẹ nói thích nhà mới hồi nào, nhà này cũng được mà. Thôi đừng khóc nữa, ngủ đi con”. Con ngước nhìn mẹ, cặp mắt to tròn đầy nước: “Hồi bữa, con nghe mẹ nói với bố mẹ thích có nhà mới nên con vẽ tặng mẹ”. Câu nói ngây ngô của con khiến mẹ thật sự xúc động. Mẹ vui vì con quan tâm đến mẹ, nhưng mẹ cũng buồn vì câu chuyện phức tạp của người lớn đã làm con phải suy nghĩ.

Mẹ ngồi dậy tìm giúp con quyển sổ tay. Sau một hồi sục sạo, mẹ mới nhớ ra quyển sổ nằm trong thùng đồ chơi của con. Tìm được rồi, con ngồi vào lòng mẹ và lật từng trang giải thích từng tấm hình cho mẹ. Tới trang có hình vẽ ngôi nhà, con nói: “Sau này lớn lên con sẽ xây cho mẹ một căn nhà đẹp như vầy nè, to như vầy nè, mẹ có chịu không?”. Mẹ gật đầu sung sướng rồi ôm anh họa sĩ đầy mộng mơ lên giường ngủ. Cảm ơn con đã tặng cho mẹ một món quà ngọt ngào giữa những ngày cơ cực mưu sinh.

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Kẻ trốn chạy

PNO - Anh và tôi chia tay đã hơn ba năm nhưng tôi vẫn luôn nghĩ đến anh mỗi ngày. Làm sao xoá được ký ức về anh khi chúng tôi đã có đến bốn năm yêu đương. Tôi từng nghĩ, mình có thể vì anh mà cho đi tất cả.
Chuyện bắt đầu tồi tệ khi anh sa vào con đường nghiện ngập. Khi đó, tôi vẫn chưa nghĩ đến việc chia tay cho đến cái ngày anh trở thành một kẻ hung bạo. Hôm đó, anh bóp cổ tôi đến tím tái để cố giật chìa khoá chiếc xe khỏi tay tôi. Trước khi bỏ đi, anh còn lột đôi bông tai, nhẫn, thậm chí cả vài chục ngàn sót lại trong túi tôi. Anh còn vừa chửi, vừa đấm đá túi bụi cho đến khi tôi chẳng còn biết gì. Anh đang lên cơn nghiện mà không còn một xu trong túi để mua thứ bột trắng chết người ấy.
 
Vài tháng sau anh gọi điện, hẹn gặp để trả lại tôi những thứ đã cướp. Tôi đồng ý nhưng chọn một nơi đông người để dễ... kêu cứu. Trong quán cà phê, vừa gặp nhau chưa kịp nói gì, anh đã quỳ sụp xuống xin tôi tha thứ, bất chấp những cặp mắt xung quanh. Anh trả lại chìa khoá xe, vàng và đưa thêm cho tôi một số tiền lớn. Anh khóc, giọng nghẹn ngào hối lỗi vì đã làm tôi đau và hoảng sợ. Anh nói, không bao giờ muốn làm như thế. Lúc đó, anh chẳng còn là anh. Anh hứa sẽ không bao giờ tái phạm. Quay lại với anh, tôi sẽ sung sướng và hạnh phúc.

Thật sự tôi đã mềm lòng khi nghe anh nói. Nhưng, hỏi anh có chấp nhận từ bỏ ma tuý để cùng tôi làm lại từ đầu không thì anh quanh co, im lặng. Tôi dứt khoát chia tay dù anh quỳ gối cầu xin. Về đến nhà, tôi không ngừng băn khoăn, tìm lý lẽ biện hộ cho anh. Anh vẫn luôn yêu tôi. Anh đã trả lại cho tôi thậm chí còn nhiều hơn những gì đã lấy. Anh không nghĩ đến sỹ diện mà quỳ gối xin tôi tha thứ giữa chốn đông người. Nếu tôi đồng ý quay lại, biết đâu tình yêu sẽ cảm hoá được anh. Và, tôi bắt đầu hy vọng, chờ đợi. Nhưng, anh đã không gọi cho tôi thêm lần nào nữa, bặt tin suốt ba năm liền.

Cách đây hai tháng, tình cờ tôi gặp lại anh. Anh chỉ còn lại da bọc xương, ghẻ lở khắp người. Tôi nhận ra anh ngay nhưng không dám nhìn. Hình như anh cũng thấy tôi và lờ đi, quay mặt về hướng khác. Anh đang “làm ăn”. Anh dùng thân thể tàn tạ của mình để làm mọi người thương hại hoặc khiếp sợ mà cho vài đồng bạc lẻ. Tôi bước nhanh qua, bỏ vào nón anh một số tiền không nhiều nhưng cũng đủ anh xoay xở vài ngày.
 
Thà tôi đừng gặp lại anh, cứ mơ mộng về một tình yêu hão. Thà tôi đừng thấy con người anh bây giờ để vẫn còn chút hy vọng từ con người cũ của anh. Tình yêu tôi dành cho anh cứ ngỡ là rất nhiều, đủ để vì anh làm tất cả, nhưng hóa ra lại không đủ lớn để thay đổi con người anh; không đủ sâu sắc để tôi can đảm bên anh vượt qua thử thách. 

Nước mắt và nụ cười

PN - Trước khi có con, mẹ vẫn cười vẫn khóc đấy thôi. Nhưng mẹ không nhận ra những giọt nước mắt lúc ấy có vị gì và những tiếng cười xuất phát từ đâu. Cứ ngỡ rằng khi khóc, khi cười mình đã buồn lắm rồi hay hạnh phúc nhất rồi, nhưng hóa ra không phải. Những kỷ niệm quá khứ đều mờ ảo. Đến khi có con, mọi thứ bỗng trở nên thật rõ ràng. Mẹ không chỉ cảm nhận mà còn như chạm vào được cảm xúc của mình.

Mẹ vẫn nhớ chính xác sự thay đổi ấy bắt đầu vào một buổi trưa đầu xuân. Cảm giác thật kinh khủng. Khói xe, mùi đường phố, cái nắng oi nồng của Sài Gòn, bỗng chốc đặc quánh đến ngạt thở. Cố chạy đến công ty, mẹ thấy đất trời chao đảo và chỉ kịp ngồi bệt xuống đất. Vậy mà khi mở mắt ra mẹ thấy mình đang nằm trong căn phòng. Đứng kế mẹ là bố và một thiên thần áo trắng. Cả hai cùng nở nụ cười và chúc mừng mẹ đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng.

Cảm giác lúc đó thật khó tả. Vậy là mình sắp làm mẹ? Giờ mình không chỉ sống và nghĩ cho riêng mình mà cho cả hai – hạt mầm bé nhỏ đang lớn dần từng ngày trong bụng.

Hơn ba tháng sau đó, mẹ mệt rã rời. Sức lực của mẹ dường như tiêu tan đâu hết. Mẹ sợ chẳng thể bảo vệ được con trong cơ thể thiếu sức sống thế này. Đang lúc đắm chìm trong sự hoang mang, mẹ giật mình nhận ra một điều gì đó lạ lắm vừa xảy ra trong cơ thể mình. Không dám thở mạnh, mẹ dùng hết mọi giác quan để lắng nghe, có phải là con đang quẫy đạp đó không? Và mẹ đã cảm nhận được “con tôm con” của mẹ đang thoải mái “tập búng”. Mẹ choàng tỉnh sau những nghi ngại. Cám ơn con đã “báo hiệu” để nhắc nhở: “Con ở đây mẹ ơi!”.

Trông chờ mãi rồi cũng đến ngày được gặp con. Cảm giác sợ hãi, lo lắng, vui mừng, háo hức hòa lẫn vào nhau. Đến khi những cơn co thắt bắt đầu xuất hiện gần hơn và kéo dài hơn, mẹ tưởng rằng cơ thể mình đã bị xé toạc làm hai. Đau đến mức không còn sức nắm chặt tay cho bớt đau. Rồi mẹ thấy mình bay đi con à! Nơi dừng chân của mẹ là một ngọn đồi cao lộng gió. Ở phía xa xa mẹ thấy thấp thoáng một ngôi nhà gỗ, một xe cỏ và dòng suối uốn lượn bao quanh. Cảnh tượng thật yên bình. Bỗng mẹ bị kéo mạnh về phía sau rồi choàng tỉnh trong tình trạng đau nhói. Không ngờ trong vài phút ngắn ngủi giữa các cơn co mẹ có thể mơ, một giấc mộng đẹp suốt đời cũng khó quên.

Con chào đời ngay sau đó, nhăn nheo, già nua và khó chịu như một ông già. Mẹ bật cười vì phút giây gặp nhau lại không đẹp long lanh như mẹ đã tưởng. Nhưng rất ngọt ngào và hạnh phúc.

Từ ngày con đến bên đời, mẹ vẫn khóc cười như ngày xưa đấy thôi. Nhưng mỗi giọt nước mắt có vị thật sự. Vì nếm được và cảm nhận rõ những đau đớn nên khi đã bước qua và nhìn lại con đường gập ghềnh mẹ đã cười. Những nụ cười nở ra từ con tim. Khoảnh khắc hạnh phúc đó, mẹ thấy mình nhẹ tênh và có thể bay đến nơi yên bình trong giấc mộng một lần nữa.

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Hơn thua để được gì ?

Chỉ đến khi cảm xúc và hành động vượt quá mức kiểm soát, tôi mới thảng thốt nhận ra trong tâm trí mình đang hiện hữu một con quái vật ghen tị. Chính tôi tạo nên nó và nuôi lớn bằng tính e ngại, sợ hãi cộng thêm sự hiếu thắng lúc ban đầu. Để rồi mỗi ngày qua, tôi phải sống trong tâm trạng mệt mỏi, căng thẳng và dễ giận dữ.



Bắt đầu từ chuyện so bì nhau về doanh số hằng tháng, dần dần tôi cảm thấy khó chịu khi thấy tên người đứng đầu không phải là mình. Tự nhủ rằng năng lực bán hàng không hề thua kém ai nên tôi quyết phải cố hết sức để vượt lên. Nhưng thay vì tập trung vào công việc thì tôi lại để tâm đến mọi hành động của đồng nghiệp. Điều đó khiến tôi trở nên cáu bẳn và bất mãn vì luôn đặt mình vào trạng thái so sánh.

Quá nhiều lo lắng khiến tôi không đủ nhiệt tâm và kiên nhẫn với khách hàng. Thái độ nóng vội không những làm doanh số của tôi rớt xuống thảm hại mà còn đẩy xa tôi khỏi mọi người xung quanh. 

Suýt chút nữa tôi đã trút cơn thịnh nộ vô cớ lên cô bạn đồng nghiệp nếu không được mọi người can ra kịp thời. Đến khi đã bình tâm lại tôi mới nhận ra mình đã bị cảm xúc cuốn xa như thế nào. Rất may tôi đã dừng lại kịp thời trước khi tâm trí bị lôi kéo bởi những toan tính điên cuồng mà chính tôi còn tự thấy khiếp sợ. Tại sao phải hơn thua để rồi chính bản thân mình không được sống thanh thản?

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Nơi không có mai vàng

PNO - Năm nay tôi đón Tết trong sự cô đơn và giá lạnh. Lạnh thật sự. Vì tuyết đang rơi rất nhiều ngoài cửa sổ. Tuyết trắng xóa mái nhà. Tuyết phủ kín đường đi. Nhìn đâu đâu cũng chỉ tuyền một màu trắng băng giá. Ở nơi không có mai vàng, không có bánh chưng xanh, chỉ có những bài nhạc xuân để nhắc nhớ không khí Tết quê nhà, lòng tôi không khỏi nao nao khi ký ức ngày xưa chợt ùa về.

Tôi nhớ chợ hoa những ngày giáp Tết. Thật thích thú khi cùng mẹ len lỏi giữa những hàng hoa. Thi thoảng, tôi lại ngỡ mình là một nàng công chúa đang dạo chơi trong vương quốc của riêng mình, để khi giật mình, tôi lại trở thành cô gái nhỏ của mẹ. Có lần, đang mải ngắm cây bông hướng dương rực rỡ, mẹ nhẹ nhàng dúi vào tay trái tắc xanh cùng cái háy mắt đầy ẩn ý. Đó luôn là một bí mật ngọt ngào mà tôi không quên được.

Tôi nhớ chợ Tết đêm ba mươi. Nhớ không khí nô nức rộn ràng và tất bật chưa từng có. Người bán chẳng thèm rao, chẳng thèm chèo kéo. Người mua chẳng cần hỏi giá, chẳng cần lựa chọn. Vậy mà sạp nào cũng đông đúc tấp nập. Bởi thời khắc đó, ai cũng mong mau mau bán cho xong, mua cho lẹ để được sớm về nhà, để nấu nướng, bày biện cho kịp giờ cúng đón ông bà tổ tiên.

Tôi nhớ nồi thịt kho tàu với trứng vịt muối của mẹ. Món độc đáo do mẹ tự chế. Chỉ mới nghĩ đến thôi tôi đã cảm nhận được vị ngọt mềm, thơm thơm của miếng thịt kho hòa cùng miếng trứng vịt muối beo béo chỉ vừa mặn. Tất cả đều được cuốn cùng với rau sống và bánh tráng. Bình dị nhưng ngon lạ lùng. Tôi nhớ không khí tưng bừng ở xóm khi mọi người rủ nhau cùng nấu bánh chưng. Suốt cả con hẻm nhỏ, mọi người trải chiếu ngồi dọc khắp. Ai cũng tươi cười làm phần việc mình được giao. Cánh phụ nữ lau lá dong, gói bánh; cánh đàn ông nhóm bếp, canh lửa. Tiếng cười nói, tiếng kể chuyện, tiếng bước chân rượt đuổi la hét của đám nhóc, tất cả hòa cùng nhau tạo thành một bản nhạc xuân rộn ràng.

Tôi nhớ cây tắc trĩu quả trong sân nhà bố mua về chiều 30 Tết. Để chỉ vài ngày sau cây chỉ còn trơ cành xanh lá. Không hiểu sao tôi bị thu hút bởi cảm giác đưa tay ra và hái một trái còn lủng lẳng trên cành. Thật tuyệt! Vì thế tôi cứ len lén chạy ra sân khi không ai để ý chỉ để bứt một trái rồi lại chạy vào nhà. Mẹ luôn biết ai là thủ phạm nhưng chẳng bao giờ trách phạt. Vì Tết thì có ai muốn bị la bao giờ?

Tôi nhớ những bao lì xì vuông vuông, đỏ đỏ. Thường, sau khi nhận được lì xì tôi chạy vào một góc khuất và mở ra xem ngay. Sau đó, tôi sẽ xếp những tờ tiền mừng tuổi thật ngay ngắn và cất vào chiếc ví xinh xinh. Nhưng chưa hết ngày tôi đã phải nộp lại cho mẹ. Có khi tôi không đồng ý, mẹ lại dỗ dành: “Khi nào đến sinh nhật con mẹ sẽ lấy ra và tổ chức thật to”. Dù tiếc hùi hụi nhưng vì muốn một sinh nhật nhiều quà tôi đành phải ngoan ngoãn “cống nộp”.

Tết ngày xưa, ngày còn ở quê nhà, trong sự đủ đầy, tôi quên mất mình đang hạnh phúc thế nào. Tết ngày nay, nơi xứ lạ quê người, thiếu rất nhiều, không có hơi ấm tình thân tôi bắt đầu cảm thấy nhớ da diết mọi thứ. Nếu có điều ước, tôi chỉ ước được ở bên bố mẹ vào thời khắc giao thoa giữa năm cũ và năm mới. Để được thành tâm chúc bố mẹ những điều tốt đẹp nhất. Để được ôm bố mẹ thật chặt. Và cười giòn tan nhìn mẹ mắc cỡ né tránh nụ hôn của bố.



http://phunuonline.com.vn/mua-xuan/cam-xuc-xuan/noi-khong-co-mai-vang/a110906.html

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Những bức tranh cát

Con trai đánh thức tôi bằng đôi má bầu êm ái đang cựa quậy để rúc vào ngực mẹ. Khẽ xoay mình nhấc cánh tay khỏi một tư thế suốt từ tối đến sáng làm tôi tê mất cảm giác. Rất nhẹ nhưng vẫn làm con trai thức giấc. Nhìn đôi mắt tròn xoe của con nhìn mẹ rồi quay sang nhìn bố mỉm cười hạnh phúc, tôi ước sao giây phút này đọng lại mãi.

Buổi sáng đầu năm mới vẫn không khác gì buổi sáng ngày hôm qua hay hôm kia. Theo thường lệ, việc đầu tiên tôi làm là pha một ly cà phê sữa đá cho chính mình, rồi cứ để đó cho nó tan chảy. Đến khi nào màu nâu đậm của cả phê sữa lắng xuống đáy ly, lúc đó tôi mới nhẫn nha khuấy uống. Tiếp theo là nhắc nhở, reo hò con trai uống sữa, ăn cháo và cả uống nước. Nhưng hôm nay có khác vì mọi việc diễn ra trong sự vui vẻ và nhẹ nhàng. Đầu năm cần gì phải vội nhỉ? Chúng tôi có cả một ngày để vui chơi và tận hưởng bên nhau.

Không hiểu sao trong tâm trí tôi nảy ra hình ảnh tô tranh cát cho lời gợi ý đi đâu chơi của con trai. Rất vui là cả chồng và con đều hưởng ứng.

Công viên 23/9 vào sáng mùng 1 đông hơn rất nhiều so với ngày thường. Cái cầu tuột cao cao, to to đó bỗng trở nên chật chội và nhỏ hẹp vì quá nhiều người lớn và trẻ nhỏ. Đứng bên kia hàng rào nhìn vào trong, con trai ra tỏ vẻ hời hợt khi nói: “Công viên có gì đâu mà vui? Tô tranh cát mới thích chứ!”. Ừ! Thì tô tranh cát mới vui vì đây là lần thứ hai con được chơi mà. Mới mẻ và lạ lẫm. Con tự chọn cho mình con Milion và mẹ chọn cho bản thân một ngôi nhà trên cây. Cả hai mẹ con đều chăm chút cho tác phẩm của mình.

Khi bức tranh đã hoàn thành, tôi ngồi ngắm trong hạnh phúc. Ngày đầu năm mới, người ta thường chúc nhau những điều tốt đẹp nhất và cũng mong mọi điều tốt đẹp đó cũng sẽ đến với mình. Và bức tranh ngôi nhà trên cây có lẽ là những gì trong lòng tôi đang khao khát. Dĩ nhiên không phải một ngôi nhà cây thực sự mà là một chốn riêng cho tổ ấm bé nhỏ mình. Một mơ ước cho tương lai dù thật khó để chạm đến. Và bức tranh của con trai tôi, những sắc màu tươi sáng không theo cách phối màu chuẩn nào. Cũng chẳng cần phải theo quy tắc nào miễn con trai thích. Thật trong trẻo và vô tư.

Trước khi về nhà, chúng tôi ghé vào một quán cà phê sang trọng thường chỉ dám nhìn ngắm mỗi ngày. Tại đây, tôi và anh thoải mái ngồi trên chiếc ghế êm ái, nhấp nháp ly cappuccino nóng thơm, bỏ quên hết mọi ưu tư phiền não. Còn con trai, vẫn vô tư tung tăng chạy chơi thi thoảng lại quay về bàn cắn một miếng bánh. Một buổi sáng ngọt ngào và ấm áp.

Và giờ đây, khi chồng con say giấc mộng trưa, tôi ngồi viết lại những điều hạnh phúc từ ban sáng. Trên ti vi đang chiếu Step up 4. Bộ phim 3D đầu tiên hai vợ chồng đã xem vào năm kia. Ngồi xem lại những bước nhảy chuyên nghiệp bất giác tôi lại thấy mình đang ở trong rạp chiếu phim. Đang trầm trồ về những tờ tiền tung bay như mua, rơi xuống trước mặt và chỉ chừng như đưa tay ra là có thể bắt lấy được. Hanh phúc và bình yên ơi xin cứ mãi ở với chúng tôi đừng đi đâu hết!

Năm mới ấm áp và yên vui cho tất cả bạn bè của tôi nhé!