Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

Subin 1 tháng 7 ngày

       Tranh thủ lúc con ngủ mẹ ghi vội vài dòng để kỷ niệm.
       Subin càng lớn càng đáng yêu và nhõng nhẽo. Mẹ và cả nhà không thể nào ngừng được cười khi con khóc đòi ẳm. Môi dưới con trề ra dài cả thước hi'hi'hi' nhìn muốn cắn. Con khóc e, e, e rồi mở mắt ra nhìn coi có ai bế con không. Nếu có người bế thì mắt lim dim, còn không ai wan tâm thì con khóc nức nở và môi dưới trề dài hơn hai cây số kekeke.( Biết tẩy của con rồi nhé)
         Ông ngoại thương con lắm nên thấy con khó ngủ liền gắn cho con cái võng. Từ lúc có võng mẹ đỡ cực hơn nhiều vì mỗi lần bú xong đặt con lên võng là con ngủ. Nhưng bù lại vào ban đêm mẹ phải ôm con suốt. Hai đêm nay mẹ gần như ôm con sáng đêm trên võng.Thấy con nằm sấp trên người mẹ ngủ ngon lành vậy mà mẹ vừa len lén đặt con xuống chiếu là con gào ầm lên. Cứ như vậy mẹ và con ôm nhau trên võng ngủ. Có phải mẹ đang tập hư con không?
          1 tuần trước con đi hút mũi về mẹ tưởng rằng con sẽ hết hẳn, ai ngờ con không bớt chút nào mà còn nặng thêm. Sáng, trưa, tối con ngủ khò khè nhìn mà thương. Con chẳng bao giờ ngủ thẳng giấc, lâu lâu lại đỏ mặt gồng mình lên rặng thở. Thuốc cũng đã uống hết, thuốc xịt cũng đã xài , ông bà ngoại kêu mẹ ẳm con lên Từ Dũ hút lần nữa nhưng nghĩ tới cảnh con khóc oằn oại là mẹ không nỡ. Bây giờ mẹ phải làm sao đây Subin của mẹ?

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2009

Mừng sinh nhật mẹ Alex

Photobucket

Lẹ quá ha, mới đây mà đã 1 năm rồi. Nghĩ lại tui tưởng là chỉ mới mấy tháng, sinh nhật bà năm ngoái vui ghe. Được ăn được hát, được cả bánh kem mang về. Sinh nhật bà mà tui với P toàn là 8 với nhau. hị hị hị. Trong khi bạn bà mang  bánh kem rồi quà nữa tới chúc mừng. Tui chỉ mang có mỗi cái miệng, lại còn đem nhiều đồ về nữa chứ. Nghĩ lại thấy còn thấy ngại. hihihi
năm nay tuy sinh nhật bà không đông vui nhưng bù lại có chồng con bên cạnh. Tui thì lúc nào cũng chỉ có bánh kem ảo cho bà thui. và vì tui thích socola nên tui chọn bánh kem socola hehehe ( giờ thì bà hiểu tại sao đầy tháng Subin mà tui mua bánh kem socola rùi hen, đợi nó lớn biết ăn bánh kem tui sẽ mua cho nó bánh kem màu mè) 
CHÚC BÀ SINHH NHẬT VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC NHÉ!

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

17/11 Đầy tháng Subin

          Subin làm đầy tháng bên nội. Vì cả tháng hai mẹ con nằm ở nhà ngoại nên đầy tháng phải về bên nội. Không nội lại giận hờn hehehe.
            Tròn một tháng Subin nặng 4k7, dài 55cm. Subin vẫn chưa nằm nghiêng được. Vẫn chưa nhìn thẳng vào mẹ. Và mỗi lần mẹ kêu thì con ngó lơ huhu. Đành phải đợi thêm vài ngày nữa.
             Trong tháng  Subin thở khò khè, càng ngày càng nặng, thương nhất là vào ban đêm con thở khó nhọc. Nhiều lúc con phải rặng  để thở và việc đó làm con mất ngủ. Một đêm con thức dậy 7, 8 lấn. Mẹ chỉ biết nhìn chứ chẳng biết phải làm sao. Lúc con 2 tuần tuổi, mẹ có ẳm con đi khám phòng khám tư. Bác sỹ nói con bị viêm hô hấp trên nhưng vì con còn nhỏ nên chẳng làm gì được ngoài việc nhỏ nước mũi ngày 4 lần. Mẹ làm theo nhưng chẳng thấy hiệu quả.
               Đến lúc con tròn 1 tháng mẹ lại ẳm con lên Từ Dũ. Tại đây, bác sỹ cho con đi hút mũi. Đưa con đến phòng vật  lý trị liệu ở làng Hòa Bình II trong bệnh viện Từ Dũ. mẹ cứ nghĩ việc hút mũi nhẹ nhàng lắm ai ngờ. trước con có mấy em bé nữa cũng hút mũi, ngồi ngoài hành lang mẹ nghe mấy em bé khóc thét mà mẹ sợ. Đến lúc đưa con vào phòng tim mẹ đập thình thịch. Nhìn con ngủ ngon tren tay mà mẹ không nỡ đặt con xuống giường. Đến lúc bác sỹ kêu mẹ giữ tay con lại để bác sỹ bơm nước vào mũi sau đó chọc đồ hút sâu vào mũi miệng để hút ra thì  mẹ tay chân cũng ríu lại. Vì mẹ thấy con khóc thét, khóc ra nước mắt, khóc đến xanh cả mặt. Tự nhiên nước mắt mẹ cũng chảy theo. Thương quá mà không biết phải làm sao! Đến khi nghe bác sỹ bảo xong rồi mẹ có thể ẳm con thì mẹ vội vàng ôm con vào lòng. Con nghe tiếng mẹ thì chỉ thút thít một chút rồi nín. Nhớ lại mẹ vẫn còn thấy sợ. hic, hic, hic.


Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009

Đầy tháng Subin




17/11 Đầy tháng Subin được làm bên nội. Bên ngoại chỉ mua 1 cái bánh kem nhỏ xíu để ..ăn. Thất vọng là không chụp được tấm hình nào bên ngoại vì máy hết pin.

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

Mẹ ơi, con muốn ngủ riêng!

Chắc hẳn ông bố, bà mẹ nào nghe con nói như thế cũng rất vui. Chứng tỏ con mình đã trưởng thành và rất có ý thức sống tự lập. Nhưng vợ chồng tôi thì khác, tôi đã bất ngờ đến nỗi suýt làm rơi ly trà nóng còn chồng tôi thì ho sặc sụa bởi miếng bánh bông lan đang ăn dở khi nghe cậu con trai bốn tuổi thỏ thẻ:” Mẹ ơi! Con muốn ngủ riêng!”.

            Cũng đâu xa xôi gì lắm, mới hồi đầu tuần này thôi, tôi vẫn còn nhớ cậu nhóc đã khóc như mưa khi nghe bố nói:” Tối nay con không ngủ chung nệm với bố mẹ nữa mà ngủ riêng ở nệm bên cạnh. Con trai lớn rồi, tới tuổi ngủ một mình rồi!”. Tuy nói là ngủ riêng nhưng con vẫn ngủ chung phòng và nằm kế bên bố mẹ, chứ tôi đâu có bắt con phải ngủ một mình một phòng vậy mà cu cậu cứ nằn nì, nhăn nhó mãi không dứt.

            Tối hôm đó, không chỉ mình con mà cả chúng tôi cũng khổ sở với những trò mà nhóc bày ra hòng được ngủ chung với bố mẹ. Cứ vài phút cu cậu lại gào lên, mẹ ơi con chuột cống chạy vào mùng, bố ơi con gián nó “hát”, rồi lâu lâu lại vén mùng bố mẹ lên hỏi….mượn gối, mượn mền. Vì là đêm đầu tiên, biết con chưa quen với việc ngủ một mình nên tôi đành phải chạy qua nằm chung, đợi con ngủ hẳn mới dám rời con về chỗ ngủ. Thế mà mới ba, bốn giờ sáng đã thấy cậu nhóc thò đầu vào hỏi nhỏ:” Mấy giờ rồi mẹ?”. Tôi với chồng phì cười ôm con vào lòng rồi cho vào nằm giữa bố mẹ. Không đầy năm phút sau đã nghe tiếng con thở đều và sâu. Nhìn gương mặt thiên thần ngủ sao bình yên lạ làm lòng tôi cũng chùng lại. Nhưng tôi biết mình không thể mềm yếu trong trường hợp này nên ngoài mặt phải cố tỏ ra cứng rắn và cương quyết. Nói thì nói như thế nhưng tôi gần như bó tay vì gần hết tuần mà cậu nhóc vẫn lặp đi lặp lại những trò cũ và chỉ chịu nhắm mắt ngủ khi có tôi  nằm kế bên.

            Bởi vậy, cả hai vợ chồng tôi rất bất ngờ khi nghe con nói muốn ngủ riêng. Nhưng nghĩ lại biết đâu con mình “giỏi” thật thì sao?

            Tối hôm đó, tôi với chồng vờ đi ngủ sớm để xem người “đàn ông nhỏ bé” sẽ làm gì. Và ngay khi tôi vừa tắt đèn thì con trai đã vội ôm hết gối, mền kéo lê từ phòng bố mẹ qua phòng bác Năm. Đứng trước cửa phòng bác Năm, cậu nhóc làm một gương mặt hết sức đáng thương và vô tội:” Bác Năm cho con qua ngủ chung nha. Bố mẹ toàn bắt con ngủ dưới “biển” nên con sợ lắm!”. “Biển” ở đây chỗ ngủ riêng của con vì trong mắt thằng bé từ chỗ con nằm nhìn qua chỗ bố mẹ ngủ xa xôi và mênh mông như nằm trên biển nhìn vào bờ. Nói như vậy, hỏi người lớn nào mà không động lòng, không thương? Núp đằng sau cửa phòng nghe lén mà tôi thấy xót xa quá nên đành mềm lòng để con ngủ với bác một tối.

            Thì ra, trong quan niệm của cậu nhóc ngủ riêng có nghĩa là không ngủ chung phòng với bố mẹ nhưng ngủ chung…giường với người khác. Người đó có thể là bất cứ ai trong gia đình, ông bà, cô, chú miễn là chịu cho nhóc nằm kế bên. Càng ngẫm càng thấy thương con nên tôi quyết định sẽ bàn lại với chồng về việc dời lại chuyện ngủ riêng của con thêm một thời gian nữa. Đợi “người đàn ông” của tôi lớn thêm một chút, mạnh mẽ hơn một chút, biết đâu lúc đó con sẽ ý thức hơn và dễ dàng chấp nhận hơn. Thôi thì tối nay con lại về ngủ với bố mẹ! Lại thêm một lần tôi mềm lòng trước con. 

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Subin 26 ngày tuổi

Nhanh quá! mới đây Subin đã chào đời được 26 ngày rồi, chỉ còn 4 ngày nữa thôi là tròn tháng. Nhìn con lúc này so với lúc mới sinh đã ra dáng anh chàng, đã có bông sữa và biết làm trò. Mẹ thích nhất là nhìn con ngủ. gương mặt thiên thần mới đáng yêu làm sao. Nhìn hoài không thấy chán. Bây giờ thì mẹ đã hiểu tại sao các bà mẹ luôn thần tượng con mình. Bởi trong mắt các mẹ con mình luôn là nhất. Và mẹ cũng vậy, mẹ thấy con cái gì cũng đáng yêu, cũng dễ thương.
Mỗi lần con bú là cả nhà cười nghiêng ngả. Con làm cứ như là cá đang đớp mồi. Chẳng bao giờ bú cho tử tế mà luôn bắt đầu bằng cách nhắm tịt hai mắt lại, nhăn mũi, ngậm miệng và chà mặt vào vú mẹ. Sau đó là gầm gừ và ngậm vú quẫy mạnh. hihihi, yêu quá! mẹ quay lại cảnh đó nhưng chỉ để dành cho mình xem thôi. Sau này, lớn lên thành chàng trai mẹ sẽ cho con xem lại.
Subin 26 ngày tuổi đã biết làm trò rồi nhé! tuy không thường xuyên, nhưng đôi khi mẹ, bố hay ông ngoại nói chuyện với con, con biết ư, a chu mỏ hóng chuyện. Lúc thiêm thiếp ngủ con hay liếc, hay cười, và đôi khi cũng mếu máo khóc. Thương nhất là lúc con đang ngủ say bỗng giật mình khóc thét lên. Mẹ vội vã ôm con vào lòng vỗ về mà thấy xót xa.
Nhưng dạo này con cũng bắt đầu  hư. Ngày xưa mỗi khi con buồn ngủ đặt xuống là ngủ liền,  hoặc con nằm chơi rất ngoan không đòi bế. bây giờ mỗi khi con ngủ mẹ phải bế rất lâu vậy mà vừa đặt xuống giường hai mắt con mở to nhìn mẹ rất nai tơ ( huhuhu). Mẹ đã học theo cách của mẹ Subin khác trên mạng là tập cho con tự ngủ bằng cách để con nằm đó và...lắng nghe con khóc. Khóc một hồi con sẽ tự nín và ngủ. Nhưng mẹ dở quá, mẹ chỉ chịu được một chút thôi, khi con khóc ré lên ( nhõng nhẽo) là mẹ lại vội vàng bế con lên ngay.
Mẹ nào có cách tập cho bé tự ngủ khác không chỉ em với! nếu không em sẽ phải ôm bé cả ngày.
Thấy con đang tập nhìn, mẹ vội vàng nói ông ngoại mua cho con đồ chơi treo nôi. Vì không có nôi nên mẹ treo lủng lẵng trên đầu giường. Lúc ráp xong mẹ hí hửng nhìn con  chơi. Ai ngờ con nhìn thấy đồ chơi như nhìn không khí. con vẫn chưa chơi được. thôi thì đợi thêm vài ngày nữa cũng không sao hihihiih

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

Nhớ lại ngày đi sanh!

Trước hết cám ơn các chị và các bạn trong gia đình mul đã gởi lời chúc đến Subin bé nhỏ của em.
Cảm giác lúc mới gặp Subin - không có cảm giác. Lúc đó, mình thấy bác sỹ lôi ra từ bụng mình một cái gì đó mềm èo, xấu xí và đặt lên bụng mình. Sau đó, thì cô y tá ẵm qua bên lò sưởi tắm rửa. Mình thì mệt quá nằm im re cho bác sỹ khâu lại vết cắt. May đau ơi là đau vậy mà con nhỏ bạn của mình nói là" mày yên tâm đi, lúc may mày không thấy đau đâu vì nguời ta chích thuốc tê". may xong, bác sỹ, y tá bỏ đi hết, để lại mình lạnh run với một em bé khóc a, a, a. Mình nhìn xuống lồng sưởi thấy Subin được quấn trong cái khăn màu xannh cứ nằm khóc a,a,a lúc lớn lúc nhỏ ( mình nghe phòng kế bên emm bé người ta khóc được hai chữ lận "mi a" hay oa oa. Vậy mà con mình cứ a, a làm tới. Tự nhiên thấy ghen tị. Lúc nghe con khóc không thấy xót mà chỉ thấy vui, lại muốn con cứ khóc để mình khỏi thấy bơ vơ trong lúc đó. Vì trong phòng sinh chỉ có hai mẹ con, mà mẹ thì lạnh run cầm cập. 
Subin chào đời lúc 0h15' ngày 17/10. Nếu mình khỏe hơn một chút, rặng một hơi một là Subin được a,a,a vào ngày 16 rùi. Nhưng mình rặng không nổi, 3 hơi là nằm thở dốc ( mẹ dở quá con ha )
Lúc mình được đẩy ra phòng ngoài nằm, nhìn thấy mẹ và chồng mình, nét mặt ai cũng lo lắng tự nhiên mình thấy thương sao đó. Nhưng vừa thấy mình thì ai cũng ngạc nhiên vì không ngờ mình đã sinh rồi mà còn sinh thường nữa hi'hi'. Vì mình ốm như que tăm nên từ người nhà tới bạn bè và bác sỹ ai  cũng nghĩ là mình sinh mổ. Và rồi từ hồm đó ai vào thăm mình cũng khen hi'hi'. Nhưng nghĩ lại mình cũng lỳ thiệt. Trong khi mấy bà ở phòng chờ sinh vừa khóc vừa la thì mình chỉ nhăn nhó chút đỉnh. Có người mở được 4 phân đau quá chịu không nổi liền kêu bác sỹ cho đẻ không đau. Thấy vậy mình sợ lắm lắm, nghĩ mình cũng như thế. Vậy mà tới lúc đau quá mình cố bước xuống giường đi qua đi lại thật chậm. Khi đau hơn kèm theo mắc cầu thì mình mới kêu bác sỹ lại xem. Lúc đó mình đã mở 6 phân. Mừng trong bụng, vậy là có nghĩa đau đẻ không quá đáng sợ như mình nghĩ. chỉ đến khi mở từ 8-10 phân mình mới thấm thía cảm giác đau thấu. Nằm nghe phòng sanh kế bên có một người la dữ quá mình lại nhủ thầm:" Cố lên! rồi sẽ qua mau". và hai tiếng trôi qua như 120 phút hic, hic. Lúc đó, mình thấy thương cho em gái mình không biết nó có lỳ được như mình không? rồi mấy co bạn đang mang thai, họ sẽ khóc hay sẽ la? hi`hi` cái tính hay suy nghĩ lung tung vẫn vậy.
Vừa nằm lên giường mình đã xoay người cho con bú. Trời! Subin bú đau quá. huhuhu. Rồi trong khi người ta vẫn còn nằm thì mình ngồi dậy ẳm con lên cho bú bên kia. Lại đau và lần này đau khắp người. Nhưng  mình nghe nói là những giọt sữa đầu tiên rất tốt nên mình cố chịu để cho Subin bú. Vì lần đầu làm mẹ nên ẳm con mới khó làm sao. Hai me con quần nhau một hồi thì cái đầu vú của mình mới đưa vào được cái miệng bé xíu xiu của Subin. 
Mình tới giờ ăn cơm rồi. Lần sau kể tiếp!

Ngày 8/10/2009 Subin được rửa tội

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009