Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

giấc ngủ thiên thần ( tham gia cuộc thi viết trên WTT )


Sau những giây phút vỡ òa niềm vui với vai trò mới – làm mẹ - cũng là lúc mẹ phải đối mặt với sự căng thẳng, lo âu và nhiều cảm xúc tiêu cực khác.

 

Đầu tiên là chuyện cho con bú, việc đơn giản thế mà phải mất hơn mười phút mẹ mới xoay trở đúng thế để con ngậm được ti mẹ. Rồi đến chuyện hốt hoảng đến tay chân run lẩy bẩy khi thấy con khóc hoài mà không chịu nín. Bố mẹ cứ nghĩ con đói nên nhét ti vào miệng. Hễ nhét vào con lại nhả ra rồi ngằn ngặt khóc. Đang cuống quýt không biết làm sao thì  cô y tá bước vào, nhìn một cái rồi nói ngay, anh chị coi bé có đi tiêu không? Hay em bé có tè ướt tả không? Không phải đói em bé mới khóc đâu. Bố nhìn mẹ rồi nhẹ nhàng mở thử chiếc tả ra xem. Ôi! Phân xu dính bết cả vào lưng con. Tới bây giờ nhớ lại mẹ vẫn cảm thấy buồn cười vì sự “tồ” của mình.

 

Và quên sao được những ngày mệt mỏi đến bạc người vì phải thức trắng cho con bú. Buổi sáng đầu tiên sau khi chào đời, con ngủ rất ngoan. Nhờ vậy, mẹ cũng ngủ được giấc dài bù lại những giờ đau đớn vượt cạn. Nhưng từ bảy giờ tối trở đi con bắt đầu ọ, ẹ quấy khóc. Mẹ ngồi dậy, ẳm con lên và cho bú. Con chỉ mút mút vài cái rồi lại ngủ. Vừa đặt con nằm xuống chừng mươi phút con lại khóc và mẹ tiếp tục ẳm con lên cho bú. Vì mới sinh, vết may còn đau nên việc ngồi lên nằm xuống thật sự làm mẹ rất mệt. Bố thấy vậy an ủi mẹ biết đâu ra tháng con sẽ thay đổi?

 

Nhưng con vẫn giữ thói quen thức đêm và bú cho tới khi ra tháng. Mỗi lần con ọ ẹ khóc là mẹ bật dậy theo quán tính vạch ti cho con bú còn mắt thì vẫn nhắm nghiềng không mở nổi. Đến khi tỉnh được một chút nhìn lên đồng hồ thì thấy chỉ cách lần thức giấc trước của con 40 – 50 phút. Mẹ mệt đến cộc cằn.

 

Bà ngoại cũng xót xa cho mẹ:”Buổi sáng lúc em bé ngủ thì con cũng ráng tranh thủ chợp mắt theo cho khỏe!”. Nhưng làm sao được hở bà ngoại? Vì khi em bé ngủ con cũng phải làm việc. Nhưng chỉ vừa đặt lưng xuống chưa kịp nằm nghỉ thì em bé lại thức.

 

Mãi đến khi con 6 tháng tuổi, mẹ mới tìm được lời khuyên hữu ích trên một diễn đàn dành cho bà mẹ và trẻ em. Trước hết mẹ  phải cải thiện số lượng sữa của mình. Mẹ phải uống nhiều nước và trước khi cho con bú cữ chiều 15 phút mẹ uống thêm một ly sữa bầu để sữa xuống nhiều. Con bú no sẽ ngủ thẳng giấc hơn và bớt quấy khóc giữa đêm. Kế đến là cho con bú ra bữa. Nghĩa là cho con bú đúng bữa không bú lắt nhắt, vài phút nhả rồi vài phút bú. Vì làm như thế con chỉ no hơi. Mẹ áp dụng triệt để và cố gắng tuân thủ để con vào nề nếp.

 

Hai ngày sau, suốt từ đêm tới sáng con chỉ thức hai lần để bú. Với mẹ như thế là thành công ngoài sức tưởng tượng. Buồi tối, con ngủ ngoan nên mẹ cũng ngủ theo tròn giấc. Nhờ vậy, mẹ vui vẻ hơn và đỡ cáu gắt. Giờ đây, thỉnh thoảng giật mình vào giữa đêm mẹ không còn thấy mệt mà chỉ thấy hạnh phúc vì nằm cạnh mẹ là thiên thần đang say ngủ. Cái miệng bé xinh thỉnh thoảng vẫn mút mút theo bản năng làm mẹ ngắm mãi quên cả buồn ngủ.

 

 Dù mẹ có thay đổi như thế nào thì suốt đời này con chỉ cần biết một điều: Mẹ yêu con.

Dành thời gian cho cuộc sống thực


Có bao giờ bạn nghĩ mình đang mất liên lạc với cuộc sống thực trong khi xung quanh bạn tràn ngập phương tiện truyền thông? Có bao giờ bạn ngắt kết nối với máy móc và kết nối trực tiếp với mọi người? Tôi chắc rằng đa số sẽ trả lời không và hầu hết mọi người sẽ cười vì sao lại có câu hỏi lạ lùng như thế?

 

Bởi ta đang sống trong một thế giới hiện đại và hiển nhiên ta được phục vụ bằng các sản phẩm công nghệ cao. Mỗi sáng, mỗi trưa, mỗi tối, ta giải trí, học tập và làm việc với truyền hình, phát thanh, internet và các phương tiện truyền thông có sẵn. Ngày ngày ta và bạn bè trò chuyện với nhau qua điện thoại, qua tin nhắn, qua email. Cập nhật hoạt động của nhau bằng những tấm hình tải lên Facebook, Twitter và các mạng xã hội khác. Vậy tại sao ta phải ngắt kết nối?

 

Thật vậy, mục đích của công nghệ là để phục vụ chúng ta, giúp chúng ta sống tốt hơn. Nhưng bạn đã bao giờ nghĩ mình đang phụ thuộc quá nhiều vào chúng? Tôi đã từng rửa chén một tay, một tay xem tin nhắn. Tôi đã từng vừa tắm vừa nghe nhạc với cái ipod loa ngoài. Và suốt một thời gian dài tôi luôn ngủ chập chờn vì tiếng rung của điện thoại vào giữa đêm. Tôi có thể bỏ hằng nhiều giờ lang thang trên mạng, viết blog thật dài và hình như chuyện gì tôi cũng biết. Nhưng chưa bao giờ tôi dám khẳng định một điều gì bởi tôi chỉ xem mà chưa trải nghiệm

 

Nhưng tôi dần mệt mỏi vì cái cảm giác trông ngóng, mong chờ tin nhắn. Tôi ngán ngẫm việc mình tải hình lên trang cá nhân và ngồi đó chồng cằm chờ bạn bè “còm”. Sự háo hức mất đi chỉ còn lại cảm giác quá tải vì phải liên tục, liên tục kết nối và luôn phập phồng vì sợ bỏ lỡ điều gì đó.

 

Cuối cùng, tôi đã tắt TV, tắt điện thoại, thoát khỏi mạng xã hội ảo và dẫn cả nhà đi ăn. Hôm ấy thật tuyệt vời, tôi không còn nhấp nhỏm vì âm báo tin nhắn. Ngồi giữa những người thân yêu tôi cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Tôi sẽ không đề mình phải hối tiếc vì đã dành quá nhiều thời gian thế giới ảo.

                                                                                                            Bút nam

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

Subin tròn 13 tháng

Ngày 17/11 là Subin tròn 13 tháng nhưng mẹ cứ loay hoay với con chữ nên tới giờ mới làm tổng kết được cho con.

Về thể lực

Con nhập chững biết đi hồi 11 tháng rưỡi. Hiện giờ con đi vững không còn loạng choạng té như mấy ngày đầu. Nhớ lần đầu được mẹ thả cho chạy chơi trong xóm, con hớn hở bước nhanh vài bước rồi té cái đụi. Nhà nào con cũng ghé vào đập cửa rồi chạy ra. Miệng thì hú hét inh ỏi, còn tay thì đập ầm ầm. Mẹ thương những lần con bị té ngã mà mẹ chỉ đứng nhìn chứ không đỡ. Mẹ nói con tự đứng dậy đi, con nhìn mẹ ngơ ngác một hồi rồi cũng tự chống tay đứng dậy.

Về răng

Con mọc thêm một cái răng, tổng cộng là 8 cái nhưng bị sâu hết 2 cái…

Về ngôn ngữ

Con biết nói cùng lúc với biết đi – việc này ngoài sức tưởng tượng của mẹ - từ đầu tiên mà con nói là “con gà”. Con rất hay để ý và bắt chước. Nhiều lúc mẹ mệt, mẹ thở dài con liền thở dài theo. Mẹ ngáy khò khò, con cũng khò khò theo. Và người ta …khạc nhổ ngoài đường con cũng làm theo y chang.

Con biết nói “đi chơi” nên nhiều khi mở mắt dậy, vẫn còn gà gật vì chưa tỉnh con cũng chỉ tay ra đường nói “đi chơi”

Con thích ai thì nói tên người đó nên chỉ những anh ba, bốn tuổi cùng xóm là được con gọi tên một cách rành rọt “ anh bo, anh bu”

Con không biết cà nanh. Mẹ có ôm em gái nào khác thì cong cũng dửng dưng làm mẹ  buồn một chút. Con không ích kỷ nên ai vào lấy đồ chơi của con, con cũng chẳng thèm dựt lại ( tại giành kg lại mấy em )

Con  biểu lộ tình thương với mẹ một cách kỳ cục. Con làm mẹ đau, mẹ vờ khóc.Con an ủi mẹ bằng cách kéo áo lên đòi bú. Bố giả vờ đánh mẹ, mẹ khóc. Con cũng bú. Dì thi ăn hiếp mẹ, con cũng bú….

13 tháng mẹ nhờ con được nhiều cái. Chẳng hạn như dẹp ghế phụ mẹ, lấy nón cho mẹ, cất tiền vào tủ dùm mẹ ( tiền của ai cũng cất vào tủ mẹ hết hehehehe)

Đã nhận biết và gọi tên nhiều con vật: con gà, con heo, con bò, con sóc, con cá, con chim, co chó

Biết chỉ mũi, chân và đầu.

Xin ăn số 1 – mẹ khong thích tí nào – ai ăn gì cũng xòe tay xin “ ăn, ăn”. Không cho thì sẵng sàng móc miệng người ta ra.

Biết đồ nào của mình đồ nào của người khác. Nếu không phải của mình là Bin đưa tận tay, không cầm thì Bin ịn vô mặt hơ, hơ

Biết nhiều thứ nên nhõng nhẽo số 1 luôn. Bin không ăn cháo mà đã ăn cơm. Mỗi bữa cơm là bằng hai muỗng cơm người lớn + thịt + rau bằm nhuyễn và nước canh. Uống sữa tươi toàn tập.

Thích xem gà và  chó. Đọc được chữ con bò ( xem nhiều quá nhớ mặt chữ chứ không phải thần đồng ) và trước khi chữ “chào” hiện ra là Bin đã giơ tay và nói ngay “ xin chào”

Bi kêu ông ngoại bằng cách tặc lưỡi và ngoắc tay. Khi nào ông giả đò ngó lơ thì Bin mới gọi “ông”. Kêu bà “ bụp,bụp” bà giận không quay lại thì mới kêu bà. Kêu mẹ là …ba hic hic. Vì bà cứ dạy kêu Khoa, không kêu được nên cứ ba, ba, ba

Nói chung là rất, rất hài lòng về con.Cứ vậy mà phát huy nha