Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009

Subin 1 thang 14 ngay

Tranh thủ lúc con còn đang lăn lộn trên võng mẹ vội viết vài dòng cho con làm kỷ niệm. Trước tiên mẹ phải kể về chuyện ngủ của con. Trong tháng con ngủ rất ít và thường xuyên đòi bú. Lúc đó, mẹ tưởng mình ít sữa nên con đói không ngủ được. Do đó, mẹ phải cho con bú dặm thêm sữa ngoài. Mỗi ngày bú khoảng 90ml. Vậy mà, con vẫn không ngủ nhiều hơn. Đặt xuống giường con cứ mở to mắt nhìn mông lung. Phải chi con nhìn rồi con tự ngủ cũng đỡ cho mẹ nhưng con lại khóc rồi mẹ ẵm. Trên tay mẹ con ngủ ngon đến nỗi mẹ nói chuyện ào ào con vẫn ngủ. Nhưng khi mẹ len lén đặt con xuống giường thì con lại mở to mắt. hic, hic.
Ông ngoại thấy vậy thương cháu quá nên gắn cho cháu cái võng. Nằm trên võng con ngủ ngoan, mẹ cũng đỡ rất nhiều chỉ có điều là phải thường xuyên đưa võng nếu không con thức. Sáng tắm xong là con ngủ thẳng giấc tới trưa. Chỉ đến tối là mẹ mới mệt. Con buồn ngủ, ngáp đến chảy nước mắt, mắt thì ríu lại, còn miệng thì gào hết công suất. Mẹ và ông ngoại cứ thaynhau vừa ẳm vừa dỗ dành. Kết quả là mẹ phải ôm con ngủ trên võng. nửa đêm thấy con ngủ say mẹ nhẹ nhàng đặt con xuống nệm.huhuhu con ngủ khoảng nửa tiếng là tỉnh dậy nằm nói chuyện một mình. Khổ nổi, con nói chuyện mà mẹ không trả lời thì con sẽ gào lên. Pó tay rồi.
Kế tiếp là chuyện bú của con. Ngày xưa và tới bây giờ mẹ vẫn luôn muốn con bú mẹ. Việc này con làm rất tốt. Tốt đến nỗi vừa ra tháng đưa bình sữa vô miệng là con lắc đầu quay quảy rồi mếu máo khóc. Mẹ làm mọi cách để đưa bình sữa vô miệng con chẳng hạn như "mồi" có nghĩa là con đang bú mẹ canh lúc con đang phê mẹ đưa bình sữa cho con bú tiếp. Cách này chỉ hiệu quả được vài ngày khi con đã quen rồi thì ...Mẹ cũng không muốn ép con bú bình nhưng nếu cứ vậy thì làm sao mẹ có thể gửi con để đi làm? Mẹ tính là khi con được 6 tháng sẽ đem gửi cho người ta giữ. nhưng cứ đà này thì làm sao mẹ yên tâm để gửi đây. Có khi gửi người ta không dám nhận nữa vì nguoi ta làm gì có sữa mẹ cho con bú. Nhức đầu quá Subin ơi!

1 nhận xét: