Thư tay.
Chiều nào cũng vậy, tôi thường có thói quen lên mạng vào trang facebook xem tình hình bạn bè có gì mới để hí hoáy nhau, bình luận nhau, chọc nhau. Tiếp đó là thơ thẩn, mơ mộng ngồi gõ lóc cóc những câu chuyện vui buồn của bản thân đưa lên trang cá nhân. Và rồi cần mẫn ngồi chờ đến hàng giờ chỉ để đọc ý kiến phản hồi của bạn bè.
Mỗi ngày như mọi ngày, tôi luôn chăm chỉ làm công việc ảo với một tâm trạng háo hức dù cho đôi khi chẳng có bạn bè nào trên đó rảnh rang để cùng tôi trò chuyện. Nhưng không sao, tôi vẫn còn đàn gia súc, còn hồ cá đang chờ đợi tôi cho ăn và nông trại đang chờ tôi thu hoạch ( dĩ nhiên mọi thứ đều ảo ). Tôi say mê đến mức khi quay về với thế giới thực lúc nào cũng gần mười hai giờ đêm. Thời gian luôn trôi nhanh mỗi khi tôi sắm vai con người khác, sống trong không gian khác.
Rồi bất ngờ, một ngày không có điện, nghe nói người ta sửa điện ngoài đường nên tạm ngắt. Không mạng, không bạn bè, không trò chơi tôi ngồi đó bên máy tính nhìn màng hình sẫm đen. Rãnh rỗi, tôi sắp xếp lại hộc tủ đầy nghẹt tạp chí, sách báo. Chợt tôi tìm thấy vài lá thư của nhỏ bạn vẫn hằng ngày chat trên mạng gửi về cho tôi hồi nó mới sang Nhật. Những dòng chữ thân quen, những lời hỏi thăm đầy tình cảm, những tâm sự chất chứa nỗi lòng. Đọc lại tôi thấy sao thương nó quá đỗi! Giờ đây, chỉ cần online là gặp được nhau, nghe được giọng nhau nhưng chỉ còn là những lời hỏi thăm qua loa có lệ.
Bứt một tờ giấy đôi giữa cuốn tập, tôi nắn nót gò từng chữ, cây viết nhẹ tênh nhưng cầm trên tay sao thấy nằng nặng. Dòng đầu ngày, tháng, năm, dòng thứ hai chào bạn, dòng thứ ba hỏi thăm, dòng thứ tư, thứ năm…đến khi cả hai trang giấy đặc kín chữ thì cũng là lúc có điện trở lại.
Bỏ thư vào phong bì, tôi vội vàng chạy tới bưu điện trong tâm trạng hồi hộp. Chắc nó sẽ bất ngờ lắm khi nhận được thư tay của tôi. Cũng có thể nó sẽ cười bảo:” Mày màu mè quá! Cần gì lên mạng nói với tao là được rồi.” Nhưng biết đâu nó cũng sẽ như tôi, vừa vui vừa hồi hộp.
Hơn hai tiếng cúp điện tôi phát hiện mọi việc không tệ như mình nghĩ. Trước hết là cho cái máy tính ở nhà được nghỉ ngơi lâu hơn. Sau là, tôi đã tặng một bất ngờ cho bạn và cho cả chính tôi. Không chỉ vậy, tôi còn nhận ra được mình đã đắm chìm quá sâu trong thế giới ảo và đến lúc phải quay về với thực tại. Về với gia đình, bạn bè với những người đang sống bên tôi và quan tâm tôi.
Bởi facebook vẫn đang là cơn nghiện khó cắt cơn của mình
Hihihi, nhắc mới nhớ. lấu lắm rồi mẹ Sâu cũng ko viết thư tay cho ai. Hồi đó viết hoài, vui ghê!
Trả lờiXóaBây g mà nhận đc thư tay thì sẽ cảm động lắm ý nhỉ ;)
Trả lờiXóa