Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010

Nhẹ tênh!

Từ hồi học cấp 1 mình đã rất thích đọc sách báo. Đọc xong rồi thì xếp lại ngay ngắn, gọn gàng và cất kỹ. Chồng mình mỗi lần soạn báo ra xem vẫn hay chép miệng vì báo nào nhìn cũng mới tinh nhưng độ tuổi của nó thì xa lơ xa lắc. 

Mình rất khó chịu khi có ai đó mượn sách, báo của mình rồi khi hoàn về cố chủ thì nó trông giống như giấy chùi...

Mình có nhỏ em họ, thích xem hình lắm nhưng mỗi lần nó giở báo ra xem thì mình muốn rớt tim với nó. Tờ báo mới mua láng cóng vậy mà nó chẳng nhẹ nhàng tí nào, cứ thế mà nó nắm cả trang lật ầm ầm. Đọc qua một lần thôi tờ báo đã nhăn nhúm. Xót lắm mà không dám nói vì nói thì mất lòng nhưng rồi cũng làm gan nói thẳng. Nó trả lời tỉnh queo:" bà giữ kỷ quá mai mốt cũng đem bán ve chai!" Ừ! thì ve chai nhưng nhìn cuốn báo quăn quéo là mình không muốn đọc.

Giờ đây, có Subin mình chẳng còn thấy quan trọng nữa. Báo Phụ nữ chủ nhật mới mua về có đăng bài nho nhỏ của mình, chưa kịp khoe với chồng iu thì anh Bin đã dành xem trước. Xem xong anh í xé phăng luôn tờ bìa rồi nhai nhai, liếm liếm. Chưa xong, anh Bin còn ôm nguyên tờ báo cạp cạp. hic, hic, hic. Mới đầu xót xa lắm lắm nhưng tới cuốn thứ hai thì mình cũng thấy quen. Báo nhăn thì đã sao, đọc vẫn hay như thường. 

Nói thì nói vậy, chứ với sách truyện thì mình dấu kỹ để sau này Bin lớn,  Bin xem. Tự dưng thấy chẳng quan trọng truyện báo nữa bỗng thấy nhẹ hehehehe

2 nhận xét:

  1. Me Subin co thoi quen doc sach bao giong minh ghe. Nhung tu ngay sang day minh da ko con thoi quen giai tri do nua roi, hix. Nhung minh giu gin sach bao thi ko dc ky nhu me Subin dau, hihi. A, me Subin co dang bao viet bao nua ha? Me Subin gioi the?

    Trả lờiXóa