Khi nghe bác sỹ đọc kết quả con không có dấu hiệu bệnh động kinh, bố mẹ mừng rơi nước mắt. Suốt ba ngày qua, cả gia đình đã lo lắng cho con đến mất ăn mất ngủ. Ai cũng cầu mong con không có bệnh, mong con sớm làm được các xét nghiệm. Thương nhất là bà cố, bà đã khó ngủ vậy mà trong lòng cứ thấp thỏm lo thằng cháu nên càng không ngủ được. Suốt đêm, bà đi ra đi vô rồi ngước lên bàn thờ cầu xin ông cố có linh thiêng phù hộ cho cháu khỏe mạnh, bình an.
Tháng trước, mẹ phát hiện mỗi khi bắt đầu ngủ là con co giật nhẹ. Nhưng chỉ cần ẳm con lên cho ngậm vú mẹ là con lại ngủ ngon bình thường. Tưởng rằng con nhõng nhẽo nên mẹ không nghi ngờ. Nhưng rồi mẹ thấy sợ khi nhìn con càng ngày càng co giật mạnh hơn và lâu hơn. Dù cho có ẳm con lên cho bú thì con vẫn giật. Từ hôm đó, những giờ bắt đầu ngủ đối với con như một cực hình.
Đưa con tới khám ở bác sỹ tư thì được chẩn đoán con bị thiếu canxi. Bác sỹ cho 1 tuần thuốc về nhà uống. Theo dõi suốt 1 tuần căn bệnh của con chẳng co dấu hiệu thuyên giảm. Lần này, mẹ ẳm con đến thẳng bệnh viện Nhi Đồng cho an tâm. Sau khi nghe mẹ mô tả cơn giật của con, bác sỹ cho con đi siêu âm não. Xem kết quả, bác sỹ nói khoang não của con rộng, thường thì khoang não rộng có thể là dấu hiệu của một dị tật nào đó nhưng để chính xác hơn bác sỹ cho con đi chụp CT và đo điện não. Nghe đến đó, tim mẹ đập loạng xa, chân tay cứng đờ vì run. Con trai của mẹ mới 5 tháng tuổi, con còn quá nhỏ để phải mang bệnh. Lúc đó, mẹ ước gì chính mình sẽ mang thay bệnh cho con. Dù có đau đớn thế nào mẹ cũng chấp nhận chỉ cần con được khỏe mạnh là mẹ không dám mong gì hơn.
Sau khi chụp CT, bố mẹ ẳm con đi đo điện não trên lầu 3 khu thần kinh của bệnh viện. Đến nơi mẹ mới biết muốn đo được con phải ngủ. Vì ngủ thì con mới không nhúc nhích và có như thế kết quả đo mới chính xác. Ôi! Khi nghe hướng dẫn cho con ngủ thì mẹ với bố nhìn nhau cười méo xệch. Vì con ngủ cần phải có võng và nghe những bài nhạc quen thuộc. Chỉ cần thiếu một trong hai món thì dù dỗ cỡ nào con cũng không chịu ngủ. Vẫn còn một cách là mỗi khi bố mẹ chở con đi siêu thị chơi con thường hay ngủ trên tay mẹ. Vì vậy, dù trời đang nắng chang chang mẹ vẫn phải che khăn cho con để bố chở đi một vòng thành phố. Chạy khoảng vài phút là con ngủ ngon lành vì quá mệt. Bố mẹ vui mừng vòng xe lại rồi ẳm con leo lên lầu 3 của bệnh viện. Lên tới nơi thì con phải xếp hàng vì có rất nhiều bạn đang chờ đo điện não giống con. Lúc đến lượt con thì cũng sắp hết giờ làm việc nhưng bác sỹ vẫn nhiệt tình cho con vào phòng. Ngờ đâu, khi ngủ trên tay mẹ thì con ngủ rất say nhưng chỉ vừa đặt xuống giường là con choàng tỉnh rồi khóc hốt hoảng. Thế là mẹ phải ẳm con lên và hẹn bác sỹ đầu giờ chiều quay lại.
Sau khi ăn vội dĩa cơm tại căn tin, bố mẹ lại chở con vào siêu thị gần đó cho mát rồi tranh thủ ru con ngủ. Hơn hai giờ trưa, bố mẹ và con lại chạy một vòng giữa cái nắng oi nồng của Sài gòn. Rất vui là con lại ngủ. Nhưng cũng như buổi sáng vừa đặt con xuống giường là con lại tỉnh giấc và lần này thì con quay qua nhìn bác sỹ cười làm bác sỹ dù bực mình vẫn phải cười theo. Cho con chơi trong khuôn viên bệnh viện hơn một tiếng, bố mẹ lại tiếp tục dắt xe chở con đi dạo. Nhưng rồi vẫn như những lần trước, con thức ngay khi đặt xuống giường.
Bác sỹ nói bố mẹ đừng cố thêm nữa, hãy về đi, rồi sáng mai cho con dậy thật sớm mục đích là để khi con đến bệnh viện sẽ ngủ thật sâu. Lúc đó, bác sỹ dễ dàng làm việc hơn. Tối đến, nhìn con ngủ say mà mẹ rớm nước mắt. Làm sao có thể tin được một đứa bé đáng yêu như con lại có thể mang một căn bệnh tâm thần hoặc động kinh tiềm ẩn trong người? Nghĩ thì nghĩ như thế nhưng mẹ vẫn cầu nguyện mong cho con luôn được khỏe mạnh.
Suốt đêm mẹ trằn trọc không ngủ được. Mẹ nằm đếm những tiếng tic tắc của chiếc đồng hồ treo trên tường. Khi cây kim vừa chỉ tới số bốn mẹ vội lay con dậy, lau mặt cho tỉnh rồi bày trò chơi với con. Nhìn con ngáp thật dài mà miệng vẫn cười khằng khặc khi mẹ chơi trò ú à. Thật lòng, mẹ chỉ muốn ôm con thật chặt rồi ru cho con ngủ lại.
Tám giờ sáng, bố mẹ và con là những người đầu tiên có mặt tại bệnh viện. Nhưng ...vẫn như mọi lần, con thức ngay sau khi mẹ rón rén đặt con xuống giường. Không còn cách nào khác, bác sỹ đành phải cho uống thuốc ngủ. Uống thuốc xong, mẹ lại cho con chơi thật lâu rồi lại cho con lên xe chạy lòng vòng ngoài đường. Rút kinh nghiệm những lần trước, đợi con ngủ thật say mẹ mới lại tiếp tục leo lên lầu 3. Và kết quả không có gì khác...Con vì mệt mỏi vì thuốc ngủ nên mẹ chỉ cần ẳm lên là con ngủ ngay dù mới đó con khóc ngằng ngặc vì chỗ lạ. Suốt cả ngày hôm đó, mẹ và bố leo lên, leo xuống tầng 3 không biết bao nhiêu lần vậy mà không thể nào dỗ con ngủ ngoan được.
Ngày hôm sau, mẹ lại tiếp tục cho con dậy sớm. Phần vì mệt, phần vì buồn ngủ nên con khóc quấy không chịu chơi cùng mẹ như hôm trước. Nhưng mẹ chẳng thể làm khác hơn vì nếu không thì biết bao giờ con mới đo điện não được. Vẫn là người đầu tiên xếp hàng chờ trên phòng khám, bác sỹ nhìn mẹ lắc đầu ngao ngán. Bé Nhật phải không? Hôm nay bé ngủ sâu chưa chị? Mẹ cười buồn thì con ngủ sâu đó nhưng rồi có thức giấc khi rời khỏi tay mẹ không thì lát nữa mới biết? Vừa vào phòng mẹ chưa vội đặt con xuống ngay mà khe khẽ hát ru con. Mẹ vẫn tiếp tục hát khi nho nhỏ khi đặt con lên giường. Và lần này thì mẹ đã thành công vì con vẫn tiếp tục ngủ. Biết con khó nên cô bác sỹ cũng gần như nín thở khi gắn gần 30 dây điện lên khắp đầu con. Gắn xong sợi dây cuối cùng vào vành tai, cô bác sỹ quay qua nhìn mẹ thở phào rồi bắt tay vào làm việc.
Khi có kết quả, bố vui mừng chạy ngay xuống phòng khám đưa cho bác sỹ xem trong khi con vẫn ngủ say trên tay mẹ. Tội nghiệp con trai bé bỏng của mẹ, suốt ba ngày mệt mỏi vì những giấc ngủ trái giấc nên giờ đây con ngủ li bì dù chẳng uống một giọt thuốc ngủ nào. Năm phút sau bố báo tin cho mẹ mà giọng vỡ òa vì hạnh phúc:” Con bình thường em ơi! Khoang não không chứa nước, không có dấu hiệu bị động kinh. Bình thường em ơi!” Mẹ mừng quá ôm con hun tới tấp. Con giật mình rồi lại tiếp tục ngủ lại ngay.
Dù rất mệt mõi, nhưng khi biết con bình thường bố mẹ cảm thấy khỏe khoắn lạ thường. Tảng đá đè trên ngực bấy lâu nay tự nhiên biến đâu mất để lại cho bố mẹ một niềm vui sướng hân hoan. Con yêu, con hãy luôn khỏe mạnh nhé vì con là nguồn sống của bố mẹ, là động lực để bố mẹ phấn đấu. Bố mẹ mãi yêu con!
Biết là bé đã ổn, mà đọc vẫn thon thót theo từng câu của mẹ. Mong là bé sẽ khỏe mạnh và mau lớn cho mẹ vui nhé.
Trả lờiXóaGiờ nhớ lại vẫn còn ớn lạnh vì run chị ạ! Mong rằng con chúng ta khỏe mạnh và ngoan ngoãn
Trả lờiXóabig hug ... chuc con khoe, an gioi, ngu ngoan ...
Trả lờiXóaVậy đó, sức khỏe của con là trên hết, các mẹ có con khỏe không biết quý, cứ suốt ngày lo vỗ béo, khổ cả mẹ lẫn con.
Trả lờiXóaChúc mừng subin khỏe mạnh nghe con! :X
Thương quá cả nhà Subin!
Trả lờiXóahì hì giờ thì mọi chuyện đã qua, rung đùi viết nhật ký hihihi
Trả lờiXóachia vui cùng cả nhà mình đọc mà cũng run theo
Trả lờiXóa