Ngày xưa thuở iu nhau, mẹ vẫn hay thủ thỉ vào tai bố là:" em không thích nói chuyện to tiếng đâu bởi em là người dễ nóng" Bố gật đầu ừ ừ thế mà bố vẫn to tiếng với mẹ. Lúc đó, mẹ giận mẹ im lặng bố xin lỗi ra vẻ hối hận lắm nhưng vài ngày sau là bố quên sạch và chuyện bố to tiếng với mẹ lại diễn ra. Mẹ chán lắm, mẹ không muốn chịu đựng nữa nhưng bố con lại nũng nịu dụ ngọt mẹ và mẹ lại gật đầu ( sao mẹ dễ xiêu lòng với bố con như thế nhỉ? )
Cưới nhau, mẹ biết mình phải quen dần với tính cách của bố con - thay đổi một con người khó hơn lên trời - nhưng đôi khi vẫn bực và giận đến sôi máu. Bố con không nghĩ cho mẹ mà chỉ biết làm sao để thỏa mãn cái tôi của mình. Mẹ đứng giữa xoa người này, ngọt với người kia rồi lại thủ thỉ với bố:" anh ơi, anh à lần sau thì anh phải như thế này, như thế kia..." bố con gật gật. Mẹ biết rồi sẽ lại đâu vào đấy. Mới hôm kia đây thôi, bố nạt mẹ trước mặt bà ngoại và mẹ cũng đối đáp lại. Trong đầu mẹ cứ lởn vởn tờ đơn li dị - chán lắm con à - và mẹ ước chi thời gian quay trở lại mẹ sẽ mạnh mẽ hơn. Nhưng rồi đến chiều chỉ một câu nói của bố làm mẹ bật cười, thế là hết giận.
Ngày của bố, bố mẹ ăn mì quãng, con ăn bột. Tối đến, mẹ ngồi chơi game và bố con giặt đồ. thôi thì chúc mừng ngày của bố trễ vậy. Hai mẹ con mãi yêu bố!
trời! ngày của bố mà để bố giặt đồ. Mẹ bắt nạt bố ghê chưa!
Trả lờiXóagiặt đồ cho con là hạnh phúc của bố đó mẹ Sâu nên mình không lấy mất hạnh phúc của bố đâu hehehe
Trả lờiXóa