Ngày còn bé, bố chẳng biết mùi vị trung thu là gì đâu con. Vì bố mãi bận theo bà đi bán bánh tiêu, bánh bò khắp các chợ và sâu trong những con hẻm ngoằn nghoèo. Đội mâm bánh trên đầu, bố chỉ mong một điều duy nhất là bán hết sớm để về nhà ăn cơm bởi lúc nào bố cũng trong tình trạng đói meo và thèm ăn. Có lẽ, chén cơm nguội trộn muối mè buổi sáng chưa đủ làm bố no dạ.
Ban ngày đi học thì trưa bố đội bánh đi bán, còn trưa đi học thì bố bán buổi sáng. Tối về lại lo phụ mẹ việc nhà và học bài nên bố chằng còn chút thời gian rảnh rỗi để vui chơi và mơ mộng. Cũng có nhiều khi, bán chậm, không dám về nhà với mâm bánh còn đầy bố đành phải đi xa hơn, lang thang vào những con hẻm sâu hơn để mong bán được bánh. Và ở nơi đó, bố thấy các bạn vui vẻ với lồng đèn, với bánh trung thu. Bố chẳng biết trung thu là gì nhưng nhìn chiếc bánh vàng rượm với nhân thập cẩm thì bố đã thèm chảy nước miếng. Lúc ấy, trời đã sụp tối và đầu bố vẫn còn nặng trĩu bởi mâm bánh cộng thêm cái đói cồn cào, bố lấy hết can đảm lại gần cô bé đang cầm miếng bánh trung thu đang ăn dở và …xin ăn. Tưởng đâu cô bé xinh đẹp đó sẽ chia sẻ với bố miếng bánh ai ngờ cô bé giật mình chạy vào nhà và đóng sập cánh cổng trước mặt bố.
Lết thết, rũ rượi cộng với cái đói ngấu kinh khủng, bố vừa về đến nhà đã nằm vật xuống đất và khóc tức tưởi. Bố khóc vì sợ bà la cái tội bán ế, về trễ. Bố khóc vì bố đói. Và bố khóc vì bố tủi cho mình nhà nghèo không có nổi bánh trung thu đề ăn. Bà thấy vậy thì không nỡ la bố nên cứ lặng lẽ ôm mâm bánh tiếp tục đi bán.
Hôm sau, bố vừa đi học về thì thấy một chiếc bánh trung thu nằm ngay trong lồng bàn. Mừng quá, bố chạy ngay lên hỏi bà có phải chiếc bánh đó ăn được hay không. Bà vừa gật đầu, bố liền cắt chiếc bánh ra làm tư và ăn hết veo. Vẫn con thèm bố xin bà ăn thêm miếng nữa và bà cười hiền lành bảo bố cứ ăn hết vì ông bà không thích ăn. Dĩ nhiên bố không suy nghĩ thêm mà ăn hết cả cái bánh. Bố ăn nhanh quá nên chỉ biết là bánh thơm và ngon ngon lắm. Nếu có thêm cái nữa bố vẫn có thể ăn hết.
Mãi sau này khi lớn lên, bố mới biết đề có cái bánh trung thu đó, bà đã lấy hết tiền lời hôm đó để mua bánh. Trong khi bố no nê với chiếc bánh thì ông bà phải mua thiếu khoai mì để ăn suốt ngày hôm đó.
Con biết không, bố đã chẳng hiều tại sao bà phải làm thế chỉ để mua cho bố một chiếc bánh. Nhưng giờ thì bố hiều, vì tình yêu con à. Chỉ có tình mẹ yêu con mới làm được như thế vì bà yêu bố. Bà muốn bố không tủi hờn vì một tuổi thơ nghèo khó. Bà muốn bố được trải qua cảm giác ngọt ngào của một đứa trẻ được bố mẹ thương yêu. Và đơn giàn vì bà muốn cho bố biết dư vị của bánh trung thu là như thế nào. Con trai ạ! Bố yêu con và bố cũng sẽ cho con những gì ngọt ngào nhất mà bố có thể như bà con ngày xưa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét