Mẹ nói tôi quá lười để yêu căn phòng của mình. Một kệ sách, một nơi để trưng bày quà lưu niệm, một bức tường sinh động với tranh và ảnh chân dung của mình sẽ làm phòng sáng ra và ấm áp. Hoặc ít ra vài tấm áp-phích của thần tượng cũng che khuất được những vết ố vàng. Phải làm gì đó, phải nghĩ ra gì đó cho nơi mình chốn đi về thì mới yêu mới quý được.
Hiểu ý mẹ nhưng cửa sổ phòng tôi là nơi hứng nắng, hứng tiếng ồn từ con đường cái vọng vào. Và tôi lại không thể đóng lại vì nó lại nằm trong căn gác xép gần mái tôn nóng hực thì làm sao tôi đủ bay bổng để trang trí? Tuy vậy tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ra khỏi nơi trú ngụ chật chội bất đắc dĩ đó.
Mỗi ngày tới công ty là tôi lại tra tấn chị đồng nghiệp về cái ổ chuột của mình. Chị nghe rất chăm chú, rất cẩn thận và gật gù chia sẻ với tôi. Và tôi chẳng nhớ mình bắt chị chịu đựng bao lâu nữa chỉ là đến khi chị chụp hình căn phòng trọ chị đang ở cho tôi xem. Một căn phòng không cửa sổ, không trang trí và đồ đạc cá nhân chật gần hết phòng. Phòng trọ đó chị ở với chồng, hai đứa con và hai cô em gái đang tuổi lớn.
"Nhìn xuống" phải không em.
Trả lờiXóadạ đúng. câu chuyện này có thật nhưng không phải em mà là một người bạn khá giàu
Trả lờiXóa