“Kẻng!” Cái chén rớt xuống bàn rồi nảy tưng văng xuống đất vỡ làm nhiều mảnh. Cả nhà giật mình, buông đũa. Mọi ánh mắt đổ dồn vào hai bàn tay run rẩy của nội. Bà nội im lặng khom lưng định cúi xuống nhặt những mảnh chén vỡ, ba liền ngăn lại:”Má cứ ngồi đó, để con Út nó lượm cho. Thằng Hai! mày chạy xuống bếp lấy chén khác cho bà đi!”. Tôi vội chạy xuống bếp lấy chén khác cho nội nhưng bà xua tay nói hết muốn ăn.
Tối hôm đó, tôi thấy mẹ lấy giấy báo gói hết chén kiểu lại rồi cất vào tủ. Nhìn gương mặt mẹ lúc đó rất đăm chiêu, trán hơi nhíu lại ánh mắt xa xăm như đang nghĩ ngợi chuyện gì đó. Tôi thấy lo không biết có phải mẹ định cho nội ăn bằng “gáo dừa” như trong truyện tích cũ mà tôi đã đọc không ta?
Ngày hôm sau, mẹ đi chợ về xách nhiều đồ hơn mọi khi. Hai anh em chạy ra đỡ phụ thì thấy mẹ mua về cả chục tô chén nhựa hoa văn màu sắc đồng bộ nhìn đẹp như chén kiểu. Mẹ nói:”
Bút nam
nghe chuyện mà thấy thương Nội wá...
Trả lờiXóaTruyện ngắn này hay quá.
Trả lờiXóaRất nhân văn em àh!
Trả lờiXóaHay quá em!
Trả lờiXóaNhiều cảnh đời giờ thiếu nghĩa, ít nhân, đọc chuyện này của em viết xong chị thấy mình rất vui. Cảm ơn em.
Cho chị copy về chia sẻ bạn bè trong blog nha!
nội em đó, giờ đã gần 80 tay run run dữ lắm. Yếu mà dữ lắm đó nghen, ai chọc là bà chửi chạy té khói luôn hehehe
Trả lờiXóahihihi cám ơn chị
Trả lờiXóađã quá! nghe khen là phổng mũi liền
Trả lờiXóamới hôm nào em đọc báo thấy nói giờ cũng có chuyện con dâu mua cho má chồng gáo dừa. Rồi thằng con thì tối ngày la mẹ vì mẹ già yếu. xong quay qua tới phiên nội em. Nhà em kg ăn cơm chung với nội nhưng mẹ em thấy nên mua cho nội chén nhựa ăn. Mua mà sợ nội nghĩ không đúng lại buồn. Ai dè, nội thích quá nói mẹ em mua gáo dừa cũng được vì gáo dừa người ta xuất khẩu còn mắc hơn chén đá. Nghe xong cả nhà cười nôn ruột
Trả lờiXóa@má Tri: chị cứ copy thoải mái đi. Em queo com!
Trả lờiXóaTruyện thật mà hay và ý nghĩa quá chừng. Nhà của bạn thật là tuyệt vời.
Trả lờiXóacám ơn chị
Trả lờiXóa