Bước qua đêm nay là Sun của mẹ tròn hai tuổi và cũng tròn hai năm mẹ tự bươn chải không gia đình, người thân bên cạnh. Con đường mẹ chọn không hề bằng phẳng nhưng mẹ chấp nhận và mẹ mong là mình sẽ đúng.
Mẹ nhớ, hôm dẫn bố con về ra mắt gia đình, bà ngoại đã lắc đầu bảo:” Thằng này miệng lưỡi quá, tao không vừa bụng. Mày muốn cưới nó thì ra đường mà ở!”. Thảng thốt! mẹ bàng hoàng đến im lặng. Nhiều ngày sau đó, mẹ khóc lóc van xin đến lạc giọng cầu mong ông bà suy nghĩ lại nhưng lời đáp luôn là cái lắc đầu cương quyết.
Nông nổi, cả tin và mù quáng, mẹ đã chọn tình yêu thay vì tình thân. Và một lần nữa hạnh phúc trôi tuột khỏi tay mẹ khi vợ và con trai của bố tìm đến mẹ. Trong nước mắt, người phụ nữ ấy đã kể cho mẹ nghe về một người chồng yêu vợ, một người cha sống có trách nhiệm với con cái và chỉ khi mẹ xuất hiện mọi thứ đều vỡ tan. Người vợ ấy đã khóc rất nhiều, nói rất nhiều nhưng mẹ chẳng nghe được gì bởi mẹ cũng đang đau một nỗi đau của người bị lừa dối.
Bố con ngập ngừng giữa mẹ và người phụ nữ mang danh – vợ. Mẹ hiểu bố đã quyết định chọn ai. Thôi thì trả chồng yêu cho vợ, trả người cha trách nhiệm cho con, mẹ tiếp tục ra đi và lần này chẳng còn ai bên cạnh chia sẻ. Hôm đó cũng là ngày mẹ biết mình mang thai con. Mọi ảo ảnh mẹ tự xây cho mình phút chốc tan nhanh như làn khói.
Ra đi với hai bàn tay trắng, để có chỗ trọ mẹ đành bán hết vàng vòng dành dụm từ thời con gái. Cả chiếc xe máy mẹ cũng rao bán, gom góp lại vừa đủ vài tháng trọ và viện phí lúc sinh nở. Nếu không tính mẹ sợ sẽ không vượt qua được những khó khăn bất ngờ ập tới. Chẳng còn ai nương dựa, mẹ biết mình phải mạnh mẽ hơn không chỉ cho bản thân mà còn cho con.
Suốt chín tháng mang thai, mẹ chưa một lần được ai chăm sóc ngoài bản thân mình tự chăm sóc mình, chưa một lần dám ăn trứng ngỗng, chưa một lần nghĩ đến chiếc đầm bầu xúng xính dễ thương. Bởi mẹ muốn dành dụm cho con, mẹ không muốn con vừa chào đời phải nếm trải sự thiếu thốn.
Trong suốt hai năm qua, mẹ đã chăm chỉ làm việc để kiếm tiền. Việc gì mẹ cũng làm không chê bai, kén chọn miễn sao mẹ có thể vừa làm vừa chăm con. Bởi dù làm gì thì con vẫn là ưu tiên hàng đầu của mẹ. Chưa bao giờ mẹ mê mãi kiếm tiền mà quên bổn phận của mình. Hằng ngày, mẹ vẫn cùng con ê a đọc sách, cùng con chơi đùa và học nấu rất nhiều món ăn cho con đổi khẩu vị.
Với mẹ mọi thứ như hiện nay là quá đủ đầy, mẹ không mong gì hơn. Điều duy nhất mẹ băn khoăn là con sẽ trưởng thành như thế nào khi ký ức tuổi thơ thiếu vắng hình bóng một người cha? Liệu bờ vai mẹ có đủ vững chải để con tìm đến khi gặp áp lực cuộc sống? Và mẹ sẽ trả lời sao đây khi con hỏi về cha?
Đã một lần bố con tìm thấy mẹ và ngỏ ý muốn giúp đỡ. Mẹ thương con không cha nhưng mẹ càng thương đứa con đã quen với bóng dáng cha mình nay bỗng dưng bị san sẽ. Mẹ sẽ ôm nỗi đau một mình và mong con hiểu cho lòng mẹ.
Có một kỷ niệm khó quên và đầy ý nghĩa với mẹ, đó là vào một đêm mùa đông cận kề ngày vượt cạn. Mẹ nằm co ro trong chiếc chiếu mỏng và cái mền vải. Nằm giữa căn phòng trống trãi mẹ hình dung những ngày xa xăm và mờ mịt. Mẹ sợ mình không vượt qua được và nỗi lo làm lòng mẹ quặn thắt. Nhưng khi nhìn sang chiếc nôi bé xíu và cái nệm êm ái tự tay mẹ chọn cho con thì lòng mẹ ấm áp lắm. Con là động lực giúp mẹ vượt qua tất cả.
Mùa đông năm nay, mẹ và con đều ấm áp trong chiếc chăn bông êm ái. Con khỏe mạnh và bụ bẫm. Mẹ không còn lo lắng, nghĩ ngợi đến một viễn cảnh xa mờ trong tương lai. Với mẹ nỗi lo lớn nhất bây giờ là làm sao cho con phát triển tốt nhất về tinh thần cũng như thể chất. Và bởi vì làm mẹ nên mọi việc mẹ làm, mọi điều mẹ nghĩ đều hướng về con và cho con. Bỗng ngẫm ra đơn thân nuôi con cũng không gian nan lắm chỉ cần tình yêu là đủ.
Bút nam
chia sẻ cùng chị nỗi khó nhọc nuôi con một mình dù ta không quen nhau ... big hug !!!
Trả lờiXóaMọi khó khăn rồi sẽ qua và ngày mai lại là một ngày mới tươi sáng hơn, chị ah. Mong chị có nhiều sức khỏe và bản lĩnh đẻ vượt qua con dốc cuộc đời này nhé.
Trả lờiXóamẹ Bin ơi cái này là truyện mẹ Bin iết chứ ko phải kể về cuộc đời mẹ Bin đâu phải ko nè???
Trả lờiXóaôi! ôi! cảm ơn chân tình của mọi người nhưng đây chỉ là truyện ngắn mình sáng tác thôi ạ!
Trả lờiXóaNếu mọi người tưởng thiệt thì mình vừa mừng vừa lo. Mừng vì có nghĩa mình viết cũng được còn lo thì sợ mọi người hiều lầm. Cám ơn mọi người đã còm nha!
me Bin viet hay qua
Trả lờiXóalike mạnh hehehehe
Trả lờiXóaEm viết hay lắm, đọc rất cảm động.
Trả lờiXóaChị cũng thấy, nếu rơi vào hoàn cảnh phải một mình nuôi con cũng không có gì là dữ dội lắm. Vấn đề nằm ở chỗ người phụ nữ sống vì cái gì khi có bạn đời và khi có con.
nói thật ra thì bài này em viết lại từ một câu chuyện của một mẹ trên WTT. bản thân em đây có chồng bên cạnh mà nhiều khi thấy cực không chịu nổi. Thật sự rất khâm phục các mẹ đơn thân
Trả lờiXóaĐọc truyện em viết xong chị về gõ một entry dài cho Tri.
Trả lờiXóaMỗi người mỗi cảnh nhưng nếu nói sướng hay khổ, hạnh phúc hay bất hạnh cũng từ mình hết em ạ. Những gì mình có hay mất hôm nay cũng là hệ quả tất yếu của quá khứ. Những gì hôm nay mình làm là trả giá hay để dành cho tương lai.
Chị cũng một mình nuôi con nhưng cái buồn vui của chị khác hẳn với nhân vật trong truyện của em hay với hàng triệu người mẹ đơn thân nuôi con khác.