Mỗi sáng thức dậy, trong đầu tôi luôn vang lên giọng nói rền rỉ đầy bức xúc và thương cảm:” Tôi không muốn đi làm! Tôi không muốn đi làm! Tôi ghét công việc của tôi”. Và mỗi tối, khi ngã lưng xuống chiếc giường êm ái, tôi sợ ngày mai thức dậy phải đi làm.
Những buổi sáng thứ hai sợ hãi
Theo tôi nghĩ hầu hết chúng ta chẳng ai thích thứ hai. Nhưng vấn đề là nếu đã quá chán ngán công việc thì ngày thứ hai thật sự rất đáng ghét. Giờ tan ca thứ bảy với tôi luôn là buổi chiều thoải mái nhất và sáng chủ nhật là một buổi sáng hạnh phúc nhất. Cảm xúc lạc quan đó chỉ kéo dài đến buổi chiều là tôi lại rơi vào tình trạng hồi hộp, căng thẳng và lo âu khi nghĩ đến ngày hôm sau. Tối chủ nhật tôi thường ngủ không được ngon và hay mộng mị. Tôi sợ đêm qua mau và khi mở mắt dậy trời đã sáng. Và khi trời thật sự sáng, tôi đi làm với tâm trạng uể oải chưa từng thấy. Đó là ngày thứ hai!
Nguồn sinh lực cạn kiệt
Và cho dù đó là thứ hai mỏi mệt hay thứ bảy nặng nhọc thì không ngày nào tôi cảm thấy mình khoẻ mạnh và yêu đời. Tôi làm việc như một cái máy được lập trình, không yêu không ghét và không (muốn) có trách nhiệm. Mọi sáng tạo và niềm say mê của tôi bị dập tắt. Tôi chỉ là một con robot biết di chuyển và không muốn làm gì khác hơn những việc đã, đang và sẽ làm.
Càng ngày, tôi càng cảm thấy mình mất dần đi sự tự tin và lòng tự trọng. Nếu ai đó nêu ý kiến muốn đổi mới, tôi luôn co rúm người lại phòng thủ. Vì tôi biết trách nhiệm sẽ dồn lên đầu mình nhưng công cán thì người khác lãnh. Thậm chí, nếu có những buổi hoạt động vui chơi tập thể tôi cũng chối từ vì sợ bị những cá nhân khác chỉ trích hay phán xét.
Tôi chỉ sống lại khi thật sự bước chân ra khỏi công ty
Ghen tị với những người rãnh rỗi
Thật kỳ lạ nhưng tôi luôn cảm thấy ghen tị với những ông lão chạy bộ, những anh thanh niên đá cầu, những cô gái đánh cầu lông vào mỗi sáng trong công viên. Tất cả đều họ đều ngời lên vẻ hạnh phúc và sự bình lặng như mặt hồ không gợn sóng. Mỗi ngày tôi đều chạy ngang công viên để đến chỗ làm. Và mỗi ngày tôi đều ao ước mình là một trong số những người đang tập thể dục buổi sáng.
Tôi khao khát được tản bộ dọc hai hàng cây xanh mát rượi. Tôi khao khát được ngồi cạnh bờ sông ngắm mặt trời lên. Tôi khao khát được nhâm nhi ly cà phê đá và góp chuyện vòng quanh thế giới với mấy thằng bạn chí cốt.
Nhưng thực tại tôi không rảnh và không thể làm được những điều mình mong muốn. Vì thế tôi ghen tị với những con người có nhiều thời gian trong công viên.
Mong muốn bị bệnh
Ngày xưa còn bé, mỗi khi không muốn đi học tôi đều nhăn nhó bảo với mẹ mình bị đau bụng. Cách này tuy không hữu hiệu nhưng nhiều lúc tôi vẫn được mẹ cho nghỉ học một buổi ở nhà chơi. Không ngờ khi lớn lên tôi vẫn mang suy nghĩ đơn giản như vậy. Chán việc muốn nghỉ thì có lý do nào hợp lý và tuyệt vời hơn là nghỉ vì bệnh? Tuy là giả đò nhưng sự mệt mỏi cộng với vẻ mặt rũ rượi của tôi thì thật 100%. Nói thì nói vậy nhưng chẳng bao giờ tôi làm cách này dù rằng tôi rất muốn thực hiện việc đó hằng ngày.
Cảm giác tuyệt vọng và mắc kẹt.
Tôi thấy mình đang mắc kẹt trong công việc nhàm chán và mệt mỏi này. Tôi không nhìn thấy được tương lai lâu dài ở phía trước. Lương không tăng. Giờ làm không đúng quy định. Không thưởng. Và không bảo hiểm. Nhưng tôi lại không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận và chấp nhận. Sự vô vọng kéo dài vào giấc ngủ của tôi.
Đối xử không công bằng
Ngày mới vào công ty tôi là người mới nên phải ngoan ngoãn làm tất cả mọi việc người khác giao dù không đúng trách nhiệm. Nếu từ chối, ngay lập tức tôi sẽ bị các đồng nghiệp và cấp trên ném cho tia nhìn không mấy thiện cảm kèm theo đó là những lời xì xầm nói xấu sau lưng. Sự chịu đựng cứ kéo dài từ ngày này qua ngày khác. Công việc nhiều tới mức tôi phải ở lại công ty thêm vài tiếng là chuyện thường. Có khi còn phải đem việc về nhà làm tới gần sáng. Nhưng mỗi lần xét duyệt tăng lương trong danh sách không bao giờ có tên tôi và lời hứa cứ kéo dài bất tận.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Tất cả những cảm giác, suy nghĩ trên rất thường xuyên vang lên trong đầu tôi, hằng ngày thậm chí hằng giờ. Đơn giản vì tôi chán ghét công việc hiện có của mình và muốn thoát khỏi nó càng nhanh càng tốt. Vậy mà tôi chẳng thể làm được và ngày qua ngày vẫn phải đối mặt với những đồng nghiệp lạm dụng chức quyền và trách nhiệm để họ lười biếng, đùn đẩy công việc và làm khó nhau đủ kiểu. Còn người sếp trực tiếp giám sát tôi thì chẳng mấy khi có mặt tại công ty nhưng mỗi khi xuất hiện thì luôn cau có, giận dữ và gào thét vì công việc chậm trễ. Tất cả điều đó không đáng sợ bằng việc tôi phải làm thêm hai đến ba tiếng mỗi ngày và không được trả xu nào cho những giờ làm thêm đó. Đừng hỏi tôi tại sao lại lặng im chịu đựng mà không góp ý kiến hay phản ánh với giám đốc trong những cuộc họp? Đã có nhiều người làm việc đó trước tôi và chỉ một thời gian ngắn sau họ đều bị cho thôi việc ngay mà không cần sắp xếp bàn giao công việc.
Vì thế mỗi ngày tôi đều đi làm trong tâm trạng chán nản. Mỗi ngày đối diện với một sự thất vọng mới. Nhưng vì không tìm nổi một công việc mới nên tôi phải chấp nhận và bắt mình thoải mái với môi trường xấu xí. Dần dần tôi đâm ra chán ghét bản thân mình. Đi làm cho công ty hiện tại nhưng trong tôi luôn nung nấu ý nghĩ nhảy việc. Tôi mệt mỏi vì điều đó.
Cho đến khi chịu hết xiết, tôi quyết định thôi việc. Rất may mắn là tôi đã nhận được sự đồng cảm khích lệ và ủng hộ từ người thân, bạn bè. Công việc mới tuy lương không cao nhưng tôi thấy thoải mái. Đồng nghiệp vui vẻ, hoà nhã, thân thiện và sẵn lòng giúp đỡ tôi trong công việc. Quan trọng hơn hết, tôi không còn cảm giác sợ hãi ngày thứ hai. Mỗi ngày đi làm với tôi là một niềm vui. Tôi háo hức và cảm thấy tràn trề nhựa sống. Và tôi thấy mình đã đầu quân đúng nơi đúng chủ.
bút nam
co' nhieu ca'i giô'ng hoàn canh cua minh hien tai :(((
Trả lờiXóathank for sharing
hihihi cám ơn bạn đã đọc
Trả lờiXóaEm làm chị nhớ thời còn trẻ quá. Hầu như các tâm trạng trên đều trải qua. Tính ra, ai cũng có một thời nên em đừng nản. Trước mắt em đã đổi việc thành công rồi.
Trả lờiXóaCám ơn chị! em mong mình có thể làm việc tại nhà. vì như vậy đỡ tốn kém nhiều khoản nhất là khoản tiền xăng hihihi
Trả lờiXóaLại thêm gần con, chị nghĩ đó là hạnh phúc lớn.
Trả lờiXóa