Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Món quà vô giá


            Mấy năm gần đây, vào ngày của mẹ tôi thường hồi hộp, háo hức và vui mừng như trẻ được quà. Mà tôi được quà chứ còn gì nữa! Vì vào ngày đặc biệt này cô con gái thường dành tặng cho tôi một bất ngờ thú vị. Khi thì tấm thiệp tự làm với màu sắc rực rỡ. Lúc thì cái ví cầm tay nho nhỏ. Ấn tượng nhất là cái lần con bé dẫn tôi đến một nhà hàng sang trọng ăn một bữa tối thật ngon và lãng mạn dưới ánh nến lung linh.

            Nói như thế không có nghĩa là tôi thích được tặng quà hay ăn uống chỉ là tôi hạnh phúc vì được con cái nhớ đến. Ngày trước, con gái của tôi sống hời hợt với cha mẹ lắm. Đi làm suốt ngày, lúc về đến nhà chỉ biết đóng cửa phòng ngủ. Mẹ nói chuyện cũng ậm ừ qua loa chứ không chủ động hỏi han đến mẹ.

            Nhưng từ khi con bé bị chuyển công tác, xa cha mẹ về địa lý lẫn tình cảm thì nó bỗng thay đổi. Con gái thường xuyên về thăm nhà vào những ngày cuối tuần, tìm đến tâm sự với mẹ nhiều hơn, và thích rủ rê mẹ đi mua sắm nhiều hơn. Với tôi lúc đó con gái như bạn tâm giao. Gần gũi và thân mật.

            Nhưng năm nay có sự thay đổi, vì công việc con gái tôi đã không thể về nhà vào đúng dịp lễ. Thế mà con bé vẫn làm tôi bất ngờ khi gởi tặng một tấm thiệp nhỏ bằng đường bưu điện. Trong đó con gái đã viết: “Mẹ không chỉ là mẹ của con mà còn là người bạn tốt nhất và thân thành nhất mà con may mắn có được. Con mong rằng sẽ được bên mẹ và trò chuyện với mẹ nhiều hơn! ". Món quà như mơ này với tôi thật vô giá và quý báu.

                                                                                                            Bút nam

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét