Mỗi tháng mình thường viết note sau ngày 17 vì đó là ngày đánh dấu Bin lớn thêm 1 tháng. Viết để xem lại con phát triển ra sao, tốt hay không tốt, đơn giản chỉ là một ngày xa xôi nào đó mình sẽ lục lại đọc và mỉm cười với những hành động ngô nghê của Bin.
Nhưng tháng này khác, mình viết note vào đầu tháng để ghi lại những thay đổi bất ngờ cho mình. Đó là một lời đề nghị giúp đỡ không thể từ chối. Phụ trông coi quản lý cô, trò và họp hành ở trường mầm non tư cho bà mợ. Mình gật đầu ngay dù trong bụng không ưng tí nào. Tính mình vốn thế ( nhu nhược không dám từ chối ) vì mình nghĩ khi cần thì người ta mới nhờ giúp nếu từ chối ngay từ đầu thì thật không phải. Hãy cứ làm thử 1 tháng nếu không hợp thì từ chối cũng chưa muộn và cũng không làm mích lòng ai. Mình gật đầu mà chẳng hỏi điều kiện làm việc vì biết có hỏi cũng chẳng thay đổi được gì.
Ngày thứ nhất sau khi đưa con đến trường mình mới đi làm. Trễ giờ quy định gần 2 tiếng. kém hai mươi tám giờ mình mới có mặt. Mình đã cố gắng hết mức nhưng không thể đi sớm hơn. Tới nơi, mình được giao việc đút cháo, lai nhà, lau nhà, và rửa chén. 4 giờ về đón con sớm hơn 1 tiếng nhưng đã mình cảm thấy rã rời và không đủ sức lo cho con. Mình không thể than thở và vẫn phải cố, tuy nhiên trong đầu mình đã rõ ràng ý nghĩ:"phải nghỉ làm, phải nghỉ làm". Ở nhà ai cũng ủng hộ mình nghỉ làm vì đúng là việc ở nhà có lợi cho tất cả mọi người trong đó có mình.
Ngày thứ hai với mình vẫn thế và mình đã có kế hoạch cuối tháng nói rõ ràng với mợ, xin nghỉ. Về nhà đầu mình luôn trong trạng thái ong ong vì nhức đầu. Tiếng gào thét của bọn trẻ, tiếng khóc của bọn trẻ cứ lởn vởn không dứt được, mình muốn nghe nhạc hoà tấu của nhóm nhạc gồm 12 nữ thành viên của Trung Quốc.
Ngày thứ ba, mình tiếp tục đi làm trong tình trạng mệt mỏi. 2 giờ rưỡi đút cháo cho bọn trẻ xong, nhìn ra đường thấy mất chiếc xe đạp có gắn yên xe được chế riêng cho Bin. Tiếc hùi hụi vì cái yên chứ không vì cái xe. Mặt méo xệch nhưng miệng cố cười. Lỗi tại ai? Lỗi tại mình ỷ y chứ ai. Thế là hai người lo, mình và mợ. Nếu mợ đền xe cho mình thì rõ ràng cuối tháng mình không thể nghỉ. Chán nản.
Ngày thứ tư, mình đã phần nào quen với việc đút cháo cho trẻ. Mình không xem chúng như con nhưng mình cũng không thể la hét hòng hù doạ cho chúng nuốt nhanh. Mình cố tỏ ra nhỏ nhẹ và mềm mỏng. Mình thấy vẻ mặt của chị ta, luôn chứng tỏ quen việc, sành sỏi khi đút một lần 5,6 đứa trong khi mình lúc nào cũng 2. Thì đã sao? mình nghĩ tới con trai mình ở trường, nó sẽ như thế nào, giống những đứa bị chị ta đút hay giống 2 đứa mình đang đút đây. Có nhân có quả, từ từ rồi cũng hết. Những đứa bé mình đút ăn luôn sạch sẽ và ít bị trớ. Khoẻ cho chúng và khoẻ cho người dọn dẹp.
Ngày mai sẽ là ngày thứ 6, chồng ở nhà, con đi học, mình đi làm. Cố lên dù tiếp theo sẽ là ngày khủng khiếp!
Nhưng tháng này khác, mình viết note vào đầu tháng để ghi lại những thay đổi bất ngờ cho mình. Đó là một lời đề nghị giúp đỡ không thể từ chối. Phụ trông coi quản lý cô, trò và họp hành ở trường mầm non tư cho bà mợ. Mình gật đầu ngay dù trong bụng không ưng tí nào. Tính mình vốn thế ( nhu nhược không dám từ chối ) vì mình nghĩ khi cần thì người ta mới nhờ giúp nếu từ chối ngay từ đầu thì thật không phải. Hãy cứ làm thử 1 tháng nếu không hợp thì từ chối cũng chưa muộn và cũng không làm mích lòng ai. Mình gật đầu mà chẳng hỏi điều kiện làm việc vì biết có hỏi cũng chẳng thay đổi được gì.
Ngày thứ nhất sau khi đưa con đến trường mình mới đi làm. Trễ giờ quy định gần 2 tiếng. kém hai mươi tám giờ mình mới có mặt. Mình đã cố gắng hết mức nhưng không thể đi sớm hơn. Tới nơi, mình được giao việc đút cháo, lai nhà, lau nhà, và rửa chén. 4 giờ về đón con sớm hơn 1 tiếng nhưng đã mình cảm thấy rã rời và không đủ sức lo cho con. Mình không thể than thở và vẫn phải cố, tuy nhiên trong đầu mình đã rõ ràng ý nghĩ:"phải nghỉ làm, phải nghỉ làm". Ở nhà ai cũng ủng hộ mình nghỉ làm vì đúng là việc ở nhà có lợi cho tất cả mọi người trong đó có mình.
Ngày thứ hai với mình vẫn thế và mình đã có kế hoạch cuối tháng nói rõ ràng với mợ, xin nghỉ. Về nhà đầu mình luôn trong trạng thái ong ong vì nhức đầu. Tiếng gào thét của bọn trẻ, tiếng khóc của bọn trẻ cứ lởn vởn không dứt được, mình muốn nghe nhạc hoà tấu của nhóm nhạc gồm 12 nữ thành viên của Trung Quốc.
Ngày thứ ba, mình tiếp tục đi làm trong tình trạng mệt mỏi. 2 giờ rưỡi đút cháo cho bọn trẻ xong, nhìn ra đường thấy mất chiếc xe đạp có gắn yên xe được chế riêng cho Bin. Tiếc hùi hụi vì cái yên chứ không vì cái xe. Mặt méo xệch nhưng miệng cố cười. Lỗi tại ai? Lỗi tại mình ỷ y chứ ai. Thế là hai người lo, mình và mợ. Nếu mợ đền xe cho mình thì rõ ràng cuối tháng mình không thể nghỉ. Chán nản.
Ngày thứ tư, mình đã phần nào quen với việc đút cháo cho trẻ. Mình không xem chúng như con nhưng mình cũng không thể la hét hòng hù doạ cho chúng nuốt nhanh. Mình cố tỏ ra nhỏ nhẹ và mềm mỏng. Mình thấy vẻ mặt của chị ta, luôn chứng tỏ quen việc, sành sỏi khi đút một lần 5,6 đứa trong khi mình lúc nào cũng 2. Thì đã sao? mình nghĩ tới con trai mình ở trường, nó sẽ như thế nào, giống những đứa bị chị ta đút hay giống 2 đứa mình đang đút đây. Có nhân có quả, từ từ rồi cũng hết. Những đứa bé mình đút ăn luôn sạch sẽ và ít bị trớ. Khoẻ cho chúng và khoẻ cho người dọn dẹp.
Ngày mai sẽ là ngày thứ 6, chồng ở nhà, con đi học, mình đi làm. Cố lên dù tiếp theo sẽ là ngày khủng khiếp!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét