Từ cuộc hôn nhân tồi tệ của bố mẹ đã làm tôi thấy sợ với việc lập gia đình với một gã đàn ông nào đó. Tôi luôn nghi ngại và không dám tin vào tình yêu vĩnh cửu. Mỗi khi có người nói yêu tôi, điều tôi thấy trong tương lai không phải là một mái ấm hạnh phúc mà là những mặt trái của người đó và tôi sẽ phải hứng chịu trong nỗi bất hạnh. Vì thế câu trả lời của tôi luôn là không nhưng tại sao thì chẳng ai biết vì đó là nỗi đau mà tôi chẳng bao giờ muốn khơi lại.
Năm tôi lên bốn, mẹ tôi sinh đứa em trai. Ngay từ lúc nó chào đời đã mang căn bệnh bại não. Vừa bước vào bệnh viện thăm mẹ, nghe tin dữ, ba tôi im lặng, quay lưng bỏ đi. Mẹ tôi vừa thương con, vừa hận chồng đã ngất lịm. Đó cũng là ngày duy nhất tôi thấy mẹ tỏ ra yếu đuối.
Tôi không nhớ ba và mẹ đã ly dị vào lúc nào vì mẹ chẳng khóc, ba chẳng doạ nạt và tôi không cần phải lựa chọn sống với ai. Tôi chỉ biết sau khi ở bệnh viện về ba không bao giờ ghé thăm mẹ con tôi. Chỉ mình mẹ làm việc quần quật từ sáng đến tận khuya để đủ tiền lo cái ăn, cái mặc cho hai đứa con nhỏ dại.
Lây lất đến năm ba tuổi thì em trai tôi từ giã cõi đời. Nó bị sốt cao, co giật. Khi mẹ tôi hay tin chạy về nhà, hoảng hốt mang nó đến bênh viện thì các bác sỹ đã lắc đầu. Bà khóc không thành tiếng và ôm tôi chặt cứng đến mức tôi không thể thở được. Tôi biết lúc đó, một phần của mẹ đã chết theo em tôi.
Sau đó, ba tôi quay về và xin tha thứ. Mẹ im lặng. Vài tháng sau, ông đột ngột biến mất với tất cả tiền bạc mẹ dành dụm chắt chiu để dành cho tôi ăn học. Tôi càng hận ba.
Thời gian tăm tối đó đã qua, giờ đây tôi đã trở thành một nữ doanh nhân nhiều kinh nghiệm và tiền bạc. Tuy nhiên, trong tình yêu tôi là kẻ hèn nhát và trốn chạy. Tôi không cho phép mình tin bất kỳ người đàn ông nào. Với tôi chỉ có mẹ là người thân và là người bạn đáng tin cậy nhất.
Trong đầu tôi luôn ám ảnh sự phản trắc của người đàn ông và hôn nhân là một nơi đáng sợ để sống. Mẹ đã nhiều lần nhỏ nhẹ khuyên tôi nên bỏ suy nghĩ đó vì cuộc đời chẳng ai giống ai. Đàn ông cũng có kẻ xấu người tốt không thể vì một quá khứ u tối mà đánh đồng hết đàn ông trên đời. Tôi biết vậy nhưng chẳng thể chấp nhận. Đã nhiều lần tôi xao xuyến vì một tấm chân tình nhưng chỉ vừa chạm tay tôi bỗng như choàng tỉnh và từ chối thẳng thừng.
Mẹ tôi nói đàn bà khổ lắm. Có chồng cũng khổ không chồng cũng khổ. Đàn bà bẩm sinh yếu đuối nên cần có một bờ vai vững chải che chở. Đàn bà nếu cô đơn một mình thì dù có mạnh mẽ bao nhiêu cũng dễ dàng gục ngã khi không có chỗ tựa. Nhưng tôi không thấy mình khổ, tôi thấy mình rất thoải mái, rất tự do. Bốn mươi tuổi đời cho tôi thấy cuộc đời này có nhiều cái cần hơn một tấm chồng.
Tôi nói với mẹ sẽ xin một đứa con nuôi. Bản năng làm mẹ trong tôi mãnh liệt lắm chỉ có điều tôi không muốn làm vợ. Khi nghe xong mẹ tôi đã oà khóc và nói xin lỗi vì đã làm tổn thương tôi. Tôi biết chính mình đang làm mẹ đau khổ nhưng quả thật tôi không thể nào bước vào hôn nhân. Mong rằng mẹ sẽ hiểu!
Những nỗi ám ảnh hồi nhỏ, không bao giờ phai trong tâm trí của mình đâu.
Trả lờiXóađúng thiệt đó chị. Em không nhớ được những chuyện cách đây chừng mười năm nha nhưng em nhớ như in những chuyện lúc em 5,6 tuổi
Trả lờiXóaSao em có nhiều entry mới mà chị không thấy update nhỉ!
Trả lờiXóaBây giờ chị thấy có nhiều người nói câu này lắm và dùng nó để làm quan điểm sống. Riêng chị nghĩ, nói thì dễ nhưng thực sự trong tâm mình nghĩ gì, muốn gì là có kết quả dễ nhất.
Trả lờiXóaCon người, trong hoàn cảnh không có hoặc quá nhiều lối ra cho một tương lai rất gần đã lúng túng. Sự lúng túng đó chỉ vì người ta không chịu nhìn nhận cái gì người ta đang thực nghĩ và muốn. Nói "ngụy biện" thì hơi quá nhưng vòng lẩn quẩn chỉ do mình. Chị thấy hầu hết những cảnh đời tương tự đều là thế.
Không biết mình có nông cạn khi nhận xét không.
sao nhận xét nào của chị em cũng không tìm ra chỗ để "cãi" lại. Em viết bài này dựa theo quan điểm cá nhân. Một người chưa từng trải nên phiếm diện chị ạ
Trả lờiXóa