Từ rất lâu rồi tôi không còn thấy mình yêu tết. Tết chẳng còn nhiều hấp dẫn. Và không biết từ lúc nào, tôi đã quên đi cảm giác nôn nao, trông ngóng, háo hức chờ đón khoảnh khắc giao thừa. Càng ngày tôi càng cảm thấy chán tết. Tự bản thân tôi ngộ ra điều này khi luôn thích nằm dài lười biếng đếm từng ngày xuân trôi qua.
.jpg)
Đón xuân - ảnh dự thi Sắc xuân 2012 của tác giả Trần Hoàng Giang
Rồi mỗi ngày trong đầu tôi đều vang lên một lời thúc giục. Tiếng nói ấy ban đầu rất yếu ớt nhưng mỗi lúc mỗi mạnh mẽ và nó khiến tôi muốn thoát khỏi những thói quen hằng năm ”mình đã làm việc như điên suốt cả năm dài thì hãy tự thưởng cho mình một chuyến đi thú vị đến một nơi tuyệt vời”. Tuổi trẻ ngông cuồng và thích chứng tỏ đã cho rằng điều đó là đúng đắn và cần thiết, vì thế, suốt sáu năm liền tôi chỉ có mặt ở nhà cho đến trưa ba mươi tết còn sau đó là du hí trên những vùng đất xa xôi cho đến cận ngày đi làm mới quay về.
Điều lạ là bố mẹ tôi chẳng hề phàn nàn về việc làm của con gái. Khi tôi ngỏ ý muốn đi chơi suốt những ngày xuân mẹ chỉ hơi ngạc nhiên rồi gật đầu đồng ý: ”con cứ đi đến nơi nào con thích nhưng lúc nào cảm thấy mỏi mệt thì hãy quay về nhà con nhé!”. Bố cũng tán thành cho những chuyến phiêu lưu ngắn vào đầu năm của tôi. Ông nói tôi 'đi xa vì muốn trốn tết nhưng rồi sẽ vì tết mà trở về". Tôi chỉ mỉm cười lắc đầu.
Và mỗi cuối năm, tôi chẳng còn tất bật vì phải sắm sửa áo quần. Chẳng còn rộn ràng cười vui hớn hả khi nhận bao lì xì đỏ từ bà ngoại, từ bố mẹ. Chẳng còn những giấc ngủ chập chờn vì thường xuyên bị tin nhắn chúc mừng năm mới làm cho thức giấc. Chẳng còn lấp lánh trong những bộ đồ mới cùng mọi người đi tham quan hội hoa xuân. Chẳng còn cãi nhau ỏm tỏi để đùn đẩy nhau việc rửa chén trong những buổi ăn cơm họp mặt của đại gia đình. Chẳng còn dịp để thấy nồi thịt kho tàu hay bánh tét để mà ..ngán. Chỉ còn lại niềm vui một mình với chiếc máy ảnh tung tăng ở những nơi xa, cảnh rất đẹp mà không có tết. Chỉ còn sự thích thú khi khám phá những điều mới lạ trong sự độc hành.
Sáu năm không đón tết nhưng cuối cùng chẳng tết nào tôi quên. Dù nơi đó có ngược giờ, có sóng yếu, có xa xôi thì vẫn đúng nửa đêm giao thừa tôi đều gọi điện về nhà chúc mừng năm mới bố mẹ và mọi người. Và chỉ vài vài tiếng sau tôi lại gọi điện chỉ để hỏi một câu…thừa: ”tết nay nhà mình nấu món gì vậy mẹ?”. Tôi cố tình hỏi vậy để được nghe mẹ kể nào là bánh tráng cuốn thịt kho cùng với lỗ tai heo ngâm, hay bánh tét chiên ăn với dưa kiệu và tôm khô hoặc là giò thủ, chả lụa, nem chua ăn với xôi...Những món không mới nhưng tôi vẫn hỏi để thấy…thèm.
Năm nay giả đò bệnh, tôi nói sẽ ở nhà đón xuân cùng với gia đình. Mẹ nghe vậy cứ cười mãi rồi hỏi tôi thích ăn gì để mẹ nấu. Còn bố thì ra vẻ bí ẩn khi nói rằng bao tiền mừng tuổi năm nay cho tôi sẽ dày lắm vì ông đã để dành từ cái năm đầu tiên tôi tìm xuân nơi khác. Với tôi, tết chẳng lạ vậy mà năm nay bỗng thấy ôi sao là lạ, thích sao là thích.
29 tuổi mà cứ như trẻ thơ khi xúng xính trong đồ mới đếm ngược từng giây để chờ đón khoảnh khắc giao thừa linh thiêng. Khoái chí khi được bố mẹ ôm vào lòng lúc cùng nhau ngắm pháo hoa trên …nóc nhà. Hạnh phúc ấm lòng khi được nghe bố mẹ chúc những điều tốt đẹp nhất - trực tiếp - và nhận một bao lì xì đỏ chói dày cộp như lời bố nói. Ở nhà ngày tết, nhìn mai vàng rực rỡ một góc sân, nhìn cây tắc nặng trĩu trái tôi thấy lòng mình ấm áp vô vàn.
Cuối cùng tôi đã tìm thấy ý nghĩa của tết. Một điều đơn giản bình thường mà phải mất sáu năm tôi mới nhận ra được. Mùa xuân ngay chính ở trong ngôi nhà đầy ắp yêu thương của mình vậy mà tôi lại tìm mãi tận nơi đâu. Cám ơn bố mẹ đã cho tôi đi mà không ngăn cản. Bởi nếu không khám phá, không có trải nghiệm tôi sẽ chẳng bao giờ nhận ra tết với mình có ý nghĩa biết bao. Không có gì sung sướng hơn khi lên giường đi ngủ vào đêm ba mươi và lúc thức dậy thấy mình vẫn đang nằm trên chiếc giường yêu dấu ấy. Thích hơn là cứ nằm lười ở đó một chút để nghe tiếng nói chuyện của mọi người vọng vào, tiếng trẻ con chạy giỡn tung tăng ngoài đường và tiếng nhạc xuân rộn vang tưng bừng. Tôi yêu tết dù tết không lạ.
BÚT NAM (TPHCM)
http://esoft.tuoitre.vn/thiviet/Tet-cua-toi-2012/ArticleView.aspx?ArticleID=473
Em có nhiều ý tưởng lạ, hay để viết lắm.
Trả lờiXóaChị thích bài này.
Cám ơn chị về lời khen. Bài này mới đầu em cũng lo vì sợ mình tưởng tượng hơi quá nhưng ai ngờ lại được chọn đăng hihihi.
Trả lờiXóaNhiều năm sau này chị không còn thích đọc báo. Báo chí viết dở mà đề tài cũng không mới lại thêm sao chép na ná nhau. Em viết chị thích dù đôi khi không hợp về quan điểm nhưng vẫn thú vị như được nếm vị lạ, đọc không chán.
Trả lờiXóaCảm ơn em.
Bây giờ em viết bài gửi báo quen rồi mới biết thì ra ban biên tập thích chọn những bài có chủ đề na ná nhau từ các báo. Bài mới, lạ nhiều khi vẫn không được duyệt nhanh bằng những bài có chủ đề quen quen tuy nó hơi nhàm.
Trả lờiXóa"Bệnh" thật em nhỉ! Haizzzz hết biết nói sao luôn!!!
Trả lờiXóa