Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

Lỗi tại ai?

Hôn nhân của chúng tôi đã kéo dài được 8 năm. Một thời gian đủ dài để tôi yên tâm rằng gia đình của mình đang an toàn. Tôi càng yên tâm hơn khi có hai đứa con gái là sợi dây kết nối vững chắc giữa tôi và anh. 

Vì nghĩ như thế nên tôi đã đồng ý cho chồng ra Hà Nội hùn hạp mở công ty làm ăn chung với người bạn thân. Anh có kêu tôi theo anh ra đó nhưng tôi không đồng ý vì hiện tại công việc của tôi đang rất suông sẻ và thuận lợi còn hai đứa nhỏ thì nhất quyết không chịu theo cha tới nơi xa lạ và làm quen với bạn mới, trường mới. Trước khi đi, anh có hứa sẽ đều đặn gọi điện về cho mẹ con tôi mỗi ngày và cố gắng thu xếp mỗi 3 tháng lại về thăm nhà một lần. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đến một tương lai tươi sáng không còn những nỗi lo về gánh nặng tài chính chứ không nghĩ sẽ mất tất cả. Mất chồng. Gia đình tan vỡ và có nguy cơ mất cả con.

Thời gian đầu, anh thường xuyên gọi về nhà và kể cho tôi nghe tất cả mọi chuyện. Anh trò chuyện với các con rất lâu và hứa hẹn với chúng sẽ mua rất nhiều thứ. Anh đi gần một năm cũng cố gắng thu xếp về nhà được hai lần. Mọi việc xem như tạm ổn.

Sóng gió bắt đầu nổi lên khi người bạn làm ăn chung bỗng dưng đòi rút vốn lại. Anh kể lại với tôi trong tâm trạng thất vọng và lo lắng không biết sẽ lèo lái công ty như thế nào khi vốn xoay không còn. Tôi thương chồng lắm nên có gợi ý là sẽ cầm căn nhà đang ở gởi tiền ra cho anh. Nhưng anh gạt đi vì sợ nếu có gì xui rủi sẽ mất luôn nơi che mưa che nắng cho vợ con. Cuối cùng anh nói sẽ tìm cách và kêu tôi đừng lo nghĩ quá hãy cố gắng chăm sóc các con. 

Sau lần đó, những cuộc gọi về nhà thưa dần nhưng tôi thông cảm với anh vì biết anh đang rất bận rộn và không có nhiều thời gian dành cho gia đình. Anh đã nói chuyện và xin lỗi các con vì thấy trước rằng sẽ xa chúng rất lâu do công ty đang trên bờ vực phá sản. Tôi tin tưởng anh tuyệt đối và không nghi ngờ chồng đang từng bước gian dối mình.

Hơn một năm sau, ba chồng tôi hấp hối vì thế tôi gọi anh về để gặp mặt lần cuối và đưa tiễn ba. Anh vội vàng về nhà và cũng kịp nghe lời trăn trối của ba. Lúc gặp lại chồng tôi đã có một cảm giác rất lạ. Từ ánh mắt đến hành động của anh dành cho tôi rất khách sáo. Nhưng tôi có thể khẳng định nguyên nhân không phải vì cái chết của ba anh.

Sau đám tang, chồng tôi quay về với những biểu hiện khác thường. Những lúc chỉ có hai đứa, anh không “vồ vập” tôi hay rủ rê tôi đi cà phê như ngày xưa. Đồng thời anh hay ngồi rất lâu bên máy tính vào giữa khuya. Khi tôi thắc mắc anh làm gì khuya thế anh luôn trả lời đang làm việc. Nhưng có lần tôi bắt gặp anh vừa xem tin nhắn vừa cười mỉm, giống như cách của trai trẻ đang yêu. Tôi đang kế bên thì anh yêu ai nếu không phải là một người con gái khác? Nghĩ như thế nên tôi quyết tâm tìm cho ra bằng chứng anh đang phản bội tôi. Linh cảm của một người vợ đã giúp tôi khẳng định điều đó. 
Ngay đêm hôm sau, trong lúc chồng đang ngủ tôi đã lục tung điện thoại của anh xem toàn bộ tin nhắn, danh bạ và cả hộp mail riêng của anh. Tất cả đều sạch sẽ đến mức khó ngờ. Vì thế tôi lên mạng thử tìm tên của anh, số điện thoại của anh và cả tên công ty của anh thì bất ngờ hiện ra trang facebook có hình ảnh của anh và một cô gái trẻ đang ôm nhau cười. Đầu tôi sôi lên vì giận dữ. Tôi cố bình tĩnh để giữ cho tim mình không đập dồn dập đến mức văng khỏi lồng ngực. Tôi nhắm mắt và hít thật sâu cho đến khi mình chấp nhận được sự thật đau đớn này. Khi đủ can đảm tôi tiếp tục vào trang cá nhân đó và tìm nhưng không thấy gì khác. Tôi quay trở lại phòng ngủ và nằm cạnh anh. Lúc đó, tôi không nghĩ người ngủ kế bên tôi là chồng mà chỉ thấy một người xa lạ. 

Một tuần sau, anh thu dọn hành lý và đi về công ty. Tôi hỏi anh chừng nào sẽ về. Anh trả lời cũng chưa biết một cách hững hờ nhưng thái độ thì hấp tấp và vội vã như muốn rời khỏi nhà càng nhanh càng tốt. Điều đó làm tôi càng tin chắc những nghi ngờ của mình là đúng. 

Tôi ra Hà Nội sau khi sắp xếp xong công việc và yên tâm gửi hai đứa nhỏ cho ba ngoại giữ vài ngày. Trong lúc ngồi trên taxi chờ xe chạy đến công ty chồng, lòng tôi nóng như lửa đốt vì không biết lát nữa đây tôi sẽ đối diện với chuyện gì. Đến trước cửa công ty, tôi không vào, cũng không gọi điện cho anh mà chỉ trốn ở một góc đối diện bên kia đường và chờ đợi. Ba giờ trưa trời nóng khô, từ trong công ty, anh phóng xe ra với nét mặt rạng rỡ và ngồi sau là cô gái tôi đã thấy trên mạng đang ôm eo anh chặt cứng. Ngay lập tức, tôi lên xe ôm đã kêu sẵn và bám sát sau lưng anh. Sau khi vòng vèo vài con đường, hai con người đó đã tấp vào một nhà nghỉ khang trang. Tôi nhanh chóng đi vào và xin cô tiếp tân cho chìa khoá phòng của họ nhưng cô tiếp tân từ chối cho tôi biết ngay cả số phòng của họ. Tôi cố nài nỉ, thanh mình hết lời mình mới là vợ chính thức của người đàn ông ấy và họ chỉ là đôi mèo mả gà đồng. Nhưng cô ta không muốn nghe thậm chí còn kêu bảo vệ đẩy tôi ra khỏi cửa. Vừa tức vừa quê nhưng không thể nào làm khác hơn nên tôi chỉ biết theo hai gã bặm trợn ra ngoài đứng chờ. 
Tôi biết sẽ có người báo với anh và chắc chắn anh sẽ chuồn êm nên tôi lên xe cố tình chạy đi cho bảo vệ thấy rồi từ xa xa đứng ngó lại. Khoảng nửa tiếng sau, anh và ả phóng xe khỏi nhà nghỉ lần này không quên đeo thêm khẩu trang. Nhưng làm sao tôi qua mặt tôi được nên ngay lập tức tôi và bác xe ôm phóng theo sát nút. Khi xe tôi duổi kịp và chạy song song với anh ta, tôi nhào vào hai người đó quên hết mọi nguy hiểm. Tôi cũng quên luôn mình là chị trưởng phòng nghiêm nghị, một bà mẹ hiền diệu, lúc đó tôi như con thú say mồi và chỉ muốn xé xác hai con người tội lỗi đó ngay lập tức. Sau cuộc vật lộn, gào thét, chửi bới tôi thấy mình mất hết mọi sinh lực và buông xuôi ngồi khóc. Tôi thất thiểu ôm đồ quay về Sài Gòn và viết sẵn đơn ly dị.

Hai tháng sau, chồng tôi về và lớn tiếng đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Anh nói ngay lúc anh cần người thân ở kế bên để quan tâm để chăm sóc thì tôi đã ngó lơ đã bỏ mặc anh. Sao tôi không dám từ bỏ công việc hiện tại để về phụ với anh? Sao tôi chẳng bao giờ bay ra Hà Nội thăm anh mà chỉ mình anh chạy đi chạy lại thăm tôi? Và một người đàn ông đang chơi vơi rất cần một người đàn bà dịu dàng làm điểm tựa. Tôi chưng hửng khi nghe anh nói thế. Tôi còn kinh ngạc hơn khi anh không tỏ ra hối hận, van xin tôi tha thứ mà ngay lập tức ký vào đơn ly dị tôi đã viết sẵn với một câu gọn lỏn:” Tài sản chia đôi. Con cái chia đôi”

Tôi như người trên cung trăng rớt xuống vì tôi đã tha thứ cho anh còn lá đơn ly dị chỉ nhằm mục đích hù doạ. Cuối cùng người níu kéo cuộc hôn nhân đã rạng vỡ lại là người vợ bị phụ bạc. Không lẽ lỗi của tôi lớn vậy sao? Không lẽ chỉ mình tôi có lỗi? Lý do đơn giản vậy thôi đã làm một gia đình tan vỡ chuyện thật không ai ngờ.

1 nhận xét: