Tôi có kiểu ngủ khá thoải mái lúc còn độc thân. Chiếc giường rộng mênh mông vẫn không đủ không gian để tôi xoay trở mình. Bởi thế không ít lần tôi bị kéo về thực tại khi đang say mộng đẹp vì lăn té xuống đất. Nhưng nói chung cảm giác của tôi là thích thú khi ngủ một mình, chỉ là thỉnh thoảng cảm thấy hơi cô đơn.
Năm đầu tiên của hôn nhân: Tôi thấy khá hạnh phúc và ấm áp khi gối đầu lên tay chồng để ngủ. Thật sung sướng khi được cuộn tròn trong lòng chồng và ngủ ngon như một con mèo lười. Thời gian đó chúng tôi như những cái xúc tu của con bạch tuột vì cứ quấn chặt lấy nhau. Đôi khi tôi cũng thấy thương chồng vì lo anh gồng mình chịu đựng sức nặng của tôi trên vai, trên ngực. Sợ rằng hôm sau anh phải đi làm trong tình trạng mệt mỏi vì tê tay nhưng anh luôn cười rất tươi và nói rằng không sao. Anh còn đùa nếu như tôi có mập hơn nữa thì anh vẫn sẵn sàng làm gối ôm cho tôi suốt đời. Điều đó thật tuyệt và tôi thấy mình hạnh phúc như đang sống trên mây.
Hôn nhân trong năm thứ hai và ba: Chúng tôi đã có con và đời sống vợ chồng vơi dần những điều ngọt ngào cả hai dành tặng cho nhau. Mỗi tối, không còn cảnh chúng tôi thoải mái ôm nhau ngủ mà là em bé nằm giữa hai đứa nằm hai bên. Khi con trẻ vừa chào đời, chúng tôi đã có một cuộc tranh luận thẳng thắng về việc có nên cho bé ngủ riêng? Và rồi anh và tôi cùng nhất trí sẽ cho con ngủ chung để tăng thêm tình cảm gia đình. Nhưng khi có một người thứ ba chung giường (dù là em bé ngây thơ chưa biết gì) thì chúng tôi đã không còn tự nhiên thể hiện tình cảm. Ban đầu chúng tôi phải tập quen dần với việc chờ con ngủ say, rồi thì thỉnh thoảng mới nằm gần nhau để trò chuyện. Giữa chúng tôi dần có một khoảng cách vừa đủ để con ngủ thoải mái mà vợ chồng vẫn cảm thấy gần gũi nhau.
Năm thứ tư của hôn nhân: Thằng bé nằm giữa và vợ chồng nằm hai bên. Tôi và anh vẫn nồng đượm yêu đương nhưng đã học được cách ứng biến vì con đã lớn và biết quan sát. Thời gian này giữa hai đứa đã bắt đầu xuất hiện trò chiến tranh lạnh. Luôn có việc quá nhiều phải làm thêm và chuyện quá mệt nên ngày càng nhiều việc người ngủ trước kẻ ngủ sau. Điều này, trước đây tôi không hề nghĩ là nó sẽ xuất hiện trong hôn nhân của mình. Cũng có vài lần anh nằm kế tôi và ngủ nhưng đến nửa đêm anh lồm cồm bò dậy và về chỗ ngủ của mình. Tôi và anh đều cảm thấy chật chội và khó ngủ khi đụng phải nhau.
Hôn nhân bước sang năm thứ năm đến thứ bảy: Không nhớ từ lúc nào chúng tôi cảm thấy dễ chịu khi ngủ xoay lưng về nhau. Con cái bây giờ không còn là “kẻ phá bỉnh đáng yêu” vì đã được tập cho ngủ riêng. Tuy vậy chỗ trống đó vẫn còn và không ai trong chúng tôi muốn bước qua “lằn ranh vô hình” đó. Nhiều lúc tôi muốn được như xưa, được ôm chồng ngủ cho đến sáng nhưng tôi luôn là người ngủ trước vì không chờ được anh làm xong việc. Bên cạnh tôi bỗng xuất hiện chú gấu bông và tôi không thể chợp mắt được nếu thiếu nó.
Năm thứ tám, thứ chín và sau này: Chúng tôi đã ngủ riêng và rất thoải mái vì quyết định này. Nằm trên chiếc giường rộng tôi có thể ngủ đủ kiểu mà không sợ làm ai thức giấc vì cái chạm của mình. Tôi không còn nhớ cảm giác ấm áp hay hạnh phúc lúc vợ chồng ôm nhau ngủ. Tôi chỉ còn nhớ những lần bực bội, cáu gắt đẩy tay chồng ra khỏi người khi nửa đêm anh mơ ngủ choàng tay qua ôm. Tôi chỉ còn nhớ những lúc chồng làu bàu vì thức giấc vì tôi ngủ trễ và gây ra tiếng động làm anh mất giấc. Và nhiều lần nữa không đếm được chỉ vì chuyện ngủ chung mà làm vợ chồng giận hờn nhau. Ai ngờ ngày xưa gác đầu lên tay chồng ngủ là thể hiện tình cảm thì bây giờ mỗi người một giường cũng là để giữ gìn tình cảm. Trên chiếc giường rộng thênh thang tôi thoải mái ngủ tuy thỉnh thoảng cảm thấy cô đơn nhưng tôi thích điều này.
Ơi, sao buồn thế? Vậy câu " vợ chồng quen hơi" ko đúng nhỉ?
Trả lờiXóacũng tùy à mẹ Sâu ơi. Như vợ chồng mình nè mỗi người ngủ một góc chứ kg có nằm gần được
Trả lờiXóahihi, miễn ngủ ngon là được ha :)
Trả lờiXóa