Hôn nhân của tôi bắt đầu xuất hiện vết nứt vào tháng ba hai năm trước. Đó là khoảng thời gian đáng sợ với cả hai vợ chồng vì chúng tôi bị mất đứa con đầu lòng khi nó chưa tròn tháng. Từ đó cho đến nay tôi vẫn chưa có thai trở lại dù hai vợ chồng rất nỗ lực. Không khí trong gia đình ngày càng nặng nề, vợ chồng dần xa cách dù hằng đêm vẫn nằm cạnh nhau.
Gần bốn mươi tuổi (tôi và anh cùng tuổi) chúng tôi mới gặp nhau và nhanh chóng kết hôn sau đó không lâu. Là phụ nữ, tôi biết mình không còn thời gian để vui chơi hết tuần mật ngọt nên bàn tính với anh sẽ có con càng sớm càng tốt. Chồng tôi vui vẻ đồng ý vì anh cũng rất nôn nóng được làm cha.
Năm đầu tiên làm vợ tôi thật sự hạnh phúc vì được chồng yêu thương chiều chuộng hết mực. Không khí trong gia đình lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười vì anh rất hài hước và hay pha trò chọc cho tôi cười. Vui thì có vui nhưng thỉnh thoảng tôi thấy anh hay ngồi trầm tư và đăm chiêu suy nghĩ về một việc gì đó rất xa xăm. Tôi chột dạ vì biết anh chắc hẳn đang nghĩ về chuyện con cái. Nhưng khi bắt gặp nét mặt lo lắng của tôi thì anh quay ngược lại an ủi và vỗ về tôi đừng buồn.
Rồi tôi cũng có thai. Nhớ lại ngày mới hay tin mình lên chức cha, chồng tôi đã nhảy cẫng vui mừng như một đứa trẻ. Anh suốt ngày hỏi tôi thèm ăn gì, uống gì để mua mang về. Thậm chí tôi cũng chẳng động tay vào việc nhà vì anh giành làm hết. Mỗi ngày dù có bận rộn hay mệt mỏi, anh cũng dành ra thời gian để cùng tôi đi dạo một vòng công viên gần nhà. Nửa đêm đang say giấc chỉ cần nghe tôi xuýt xoa bị vọp bẻ là ngay lập tức anh ngồi bật dậy và nhẹ nhàng xoa bóp chân cho vợ.
Ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi thai kỳ vừa bước sang tuần thứ 26 tôi đã bị đau bụng dữ dội và thằng bé chào đời với cân nặng chỉ 750gr. Tôi bị nhiễm độc thai, huyết áp tăng quá cao và chỉ còn cách duy nhất là mổ lấy con thì mới mong giữ được cả mẹ lẫn con. Hai tuần liền tôi chỉ được nhìn thấy con mình thoi thóp qua lồng kính và cuối cùng thằng bé không thể ở lại với vợ chồng tôi. Nỗi đau thể xác chưa lành tôi lại phải hứng chịu cái đau tận tâm can khi ôm trong tay đứa con bé nhỏ không hơi thở. Chồng tôi nghẹn ngào khóc như mưa.
Những tháng ngày sau đó vợ chồng tôi không còn thoải mái như trước, nhìn nhau cũng cảm thấy gượng gạo. Vì cả hai đã lớn tuổi nên cố gác lại nỗi đau mất con để tiếp tục chuyện sinh nở. Nhưng càng cố gắng thì càng thất vọng. Có nhiều lúc tôi cảm thấy lo sợ chồng mình sẽ tìm một đứa con ở bên ngoài vì không thể tiếp tục chờ đợi lâu hơn. Nhưng ngay lập tức tôi tự trấn an mình chồng tôi không phải là loại người dễ phản bội và tôi đặt hết niềm tin vào anh.
Thật buồn là chồng tôi đã không đủ bản lĩnh như tôi nghĩ. Anh đã ngã vào vòng tay người phụ nữ khác với một mong muốn duy nhất: nhanh chóng sinh cho anh một đứa con. Ban đầu người tình của anh rất ngoan ngoãn và làm theo mọi lời anh nói. Nhưng khi anh đã bị nắm tẩy thì cô này không còn hiền lành và hiện nguyên hình là một kẻ tham lam. Cô không những muốn tiền của anh, trái tim của anh mà còn muốn sở hữu anh và tước đoạt quyền làm vợ của tôi.
Với cái thai ba tháng trong bụng, cô ta tự tin tìm đến nhà gặp tôi và ngang ngược kêu tôi buông tha cho anh. Hãy để anh được làm cha! điều mà tôi không thể mang đến cho anh. Quá bất ngờ, không kềm chế được cảm xúc tôi hét đuổi cô ta ra khỏi nhà rồi run rẩy gọi điện cho anh. Mười phút sau, anh hốt hoảng chạy về nhà và quỳ gối cầu xin tôi tha thứ. Lúc ấy tôi chỉ muốn giết chết anh ta cho thỏa nỗi hờn ghen.
Đã bốn tháng trôi qua nhưng tôi vẫn chưa bình tâm được khi nghĩ về hôn nhân của mình. Thành thật mà nói tôi không muốn ly dị chồng nhưng anh ta lại không thể dứt khoát được với người tình. Nếu cứ tiếp tục kéo dài thì chẳng ai hạnh phúc và chính tôi là kẻ đau khổ nhất. Nhưng bỏ qua dễ dàng và nhìn hai người kia hạnh phúc thì tôi không cam tâm. Tôi cũng khao khát được làm mẹ và mong mỏi một đứa con. Sao anh không hiểu cho tôi?
haizz.. đời còn bao nhiêu thú vui .. sao cứ phải để hạnh phúc của mình vào sự quyết định trong tay của một thèng đàn ông ?!
Trả lờiXóahãy mạnh mẽ lên nà :) hỏi thẳng anh ấy mún gì :) nếu ah ấy chọn cô ta thì say goodbye thôi có gì phải nuối tiếc loại đàn ông đó :) còn nếu ah ấy vẫn ko chịu chia tay mình thì cứ ở dzị đi, mắc gì phải nhường chồng cho con nào :) hehe ^.^
Với lại nhìu khi ah í cần con quá nên đến với ngừi phụ nữ kia, chứ anh ấy yêu bạn nhiều hơn thì sao ?! dzị nên .. cứ dzị đi ^.^ kiếm việc gì đó mờ mần, kiếm thú vui gì đó để giải trí cho vơi đi ... hoặc tìm kiếm cho mình cơ hội có một đứa con khác ! ^.^
Trả lờiXóaluôn có lựa chọn dù hoàn cảnh thế nào
Trả lờiXóanên tội gì phải khổ
Trả lờiXóaý của bạn rất hay đó nghen
Trả lờiXóanhiều người bị mắc nợ rồi bạn ơi!
Trả lờiXóaCách nghĩ sai lầm của rất nhiều phụ nữ khi gặp vào hoàn cảnh này, đó là để lí trí lấn át con tim. Những lúc như thế này nên để cảm nhận từ đáy lòng quyết định nhiều hơn là dùng đến lí trí. Nếu đã để lí trí cao hơn thì coi như đã là người thua cuộc cho dù giữ được chồng!
Trả lờiXóaLà sao chị? vậy nên buông tay hay là nên giữ? Nhưng mình còn iu chồng quá thì buông sao được? Em viết chứ em kg biết cách giải quyết, thiệt tình đó chị. Chưa có kinh nghiệm nên viết theo suy nghĩ cá nhân thôi
Trả lờiXóaKhi gặp chuyện như thế này nếu em đặt lí trí lên trên, em sẽ suy tính thiệt hơn khi đó nếu "cái tôi" quá lớn sẽ có suy nghĩ như người phụ nữ trong bài viết của em "sẽ không muốn mất chồng, không muốn cho 2 kia người hạnh phúc" nên chuyện tranh giành xảy ra là tất yếu! Còn khi em thiên về cảm nhận thì tự trong em sẽ có câu trả lời "buông xuôi" hay "tiếp tục", nếu "buông xuôi" thì chấp nhận một cách nhẹ nhàng hạnh phúc hiện thời của người kia (chắc gì họ sẽ hạnh phúc lâu dài theo kiểu như thế!? Nếu họ thực sự hạnh phúc thì cũng không thèm quan tâm!) Còn nếu "tiếp tục" thì phải tự hỏi liệu điều này có làm cho mình hạnh phúc không? Liệu mình có thể tha thứ cho người kia vì những gì đã qua để sống thanh thản? Đôi khi người chấp nhận "thua cuộc" trong chuyện 3 người lại là người "chiến thắng" vì đã biết tự giải thoát chính mình để tìm hạnh phúc mới, không bị ràng buộc vào vòng lẩn quẩn tự làm đau mình và tổn thương những người khác. Chị từng trải nghiệm qua câu chuyện 3 người và may mắn biết cách "thoát ra", mà lúc đó nhiều người biết chuyện cho rằng chị "dại", "hiền quá"! Trong tình huống thế này người tự cho mình là "tỉnh táo" chưa hẳn là "khôn", cảm nhận từ đáy lòng mình mới là đúng nhất, lúc này cần gạt bỏ mọi ghen ghét may ra mới thoát ra được (hihi) Viết lung tung thế này ko biết em hiểu ko!?
Trả lờiXóaMột người nào đó đã nói : "Hãy luôn lắng nghe lòng mình" ^.^
Trả lờiXóaTrong bất cứ việc gì cũng vậy, đôi khi nghe theo lòng mình, hiểu mình muốn gì và cần gì, điều gì làm cho mình thoải mái và vui sướng nhất ! ^.^
hay quá chị ơi!
Trả lờiXóa