Con vẫn nhớ hôm đó là 6 giờ sáng ngày thứ chủ nhật. Đang ngủ rất ngon thì con bị đánh thức bởi tiếng điện thoại di động. Khỏi cần xem người gọi đến là ai, con cũng biết đó là mẹ. Bấm nút nghe và alo với giọng ngái ngủ, đầu óc con mơ mơ màng màng vì chưa tỉnh mộng. Chưa kịp dứt lời đã nghe giọng mẹ đầu dây bên kia nói to như đang…hăng say trả giá:”Mẹ biết ngay là con đang ngủ mà! Đàn ông con trai phải dậy sớm tập thể dục thể thao mới khoẻ được chứ!”. Con vừa định bào chữa thì giọng mẹ tiếp tục vang lên sang sảng:” Chủ nhật được nghỉ học ở nhà nhớ giặt đồ nha con! Hôm nay trời nắng tốt quá. Con lo mà tranh thủ phơi quần áo liền đi để lát nữa biết đâu ông trời lại mưa!”. Và trước khi cúp máy con còn nghe mẹ dặn câu quen thuộc:” Nhớ ăn sáng đầy đủ cho có sức khoẻ nha con.”
Đó không phải là lần duy nhất mẹ gọi trong tuần và trong ngày. Bởi chỉ vài tiếng nữa thôi mẹ lại gọi để hỏi xem con đang làm gì, có ngủ trưa không, có học bài không và để kiểm tra xem con có đi chơi với bạn không. Phải nói thật là việc học xa nhà không mệt mỏi bằng việc bị mẹ quản lý chặt chẽ từ xa.
Con biết, ở nhà, mẹ rất bận rộn với sạp vải ngoài chợ, đàn heo trong chuồng và việc bếp núc cho cả gia đình. Mẹ không có thời gian rảnh để chăm lo cho bản thân. Vì thế con rất thương mẹ và rất vui mỗi khi mẹ gọi điện hỏi thăm con. Nhưng mẹ đang làm cho con cảm thấy như mình không còn tự do ngay từ lúc bước chân lên thành phố học đại học. Ngày thơ bé, ở với mẹ, con được chăm chút từ cái ăn cái mặc. Con khờ dại, con vụng về, con nông nổi đều có mẹ bên cạnh chỉ dẫn và bảo vệ. Nhưng bây giờ con đã là thanh niên gần hai chục tuổi, môi trường xa nhà đã dạy con tự lập, dạy con biết cách chăm lo cho bản thân và dạy con biết tính toán, khôn khéo trong cuộc sống. Những điều mà khi sống với ba mẹ con không hề va chạm. Mẹ có hiểu cho điều đó? Me đang làm con buồn vì nghĩ mẹ không tin tưởng mình.
Con hiểu cha mẹ nào cũng lo lắng khi con cái vượt ra ngoài sự kiểm soát của mình. Thế giới bên ngoài đầy rẫy những cám dỗ, những tệ nạn mà nếu chỉ lỡ dại một lần thì có thể phải hối hận cả một đời. Ngày nay, những câu chuyện về sinh viên mê game, cuồng vì tình, sa đoạ hút chích cứ nhan nhản trên ti vi, trên báo đài làm cha mẹ lo lắng quá mức. Chuyện đó không phải không có nhưng con đã hứa với mẹ chỉ chuyên tâm học hành thì việc chính với con chỉ là học hành. Quả thực, sau những giờ học căng thẳng con có đi giải trí với bạn bè bằng việc ngồi tán dóc ở cà phê bệt hay thỉnh thoảng kéo nhau quán karaoke hát cho thoả. Nếu nói ra, con biết mẹ sẽ không cho phép nhưng đó đâu phải là những việc làm khiến người ta hư hỏng.
Học xa nhà nhưng con không lấy đó làm vui vì thoát khỏi xiềng xích của cha mẹ. Thật ra, ở bên mẹ vẫn sướng hơn. Đi học về là được ngồi vào bàn ăn ngay cơm canh nóng hổi. Đồ thay ra cứ quăng vào thau để tối mẹ giặt. Muốn đi chơi với bạn thì cứ xin phép là được mẹ dúi vào tay chút tiền cùng bạn bè ăn vặt. Còn bây giờ, sáng con phải dậy sớm đi chợ, mua chút rau, chút thịt về nấu sẵn cho cả ngày. Đồ ăn thì bữa mặn, bữa lạt mà vẫn phải cố nuốt. Tiền ba mẹ cực khổ làm lụng gửi lên cho con xài một tháng nên nếu không khéo dè xẻn thì cuối tháng có khi phải ăn chao với tương. Con chưa từng kể với mẹ việc này vì con biết nếu nói ra thì mẹ sẽ xót xa rồi lại cố làm việc để gửi thêm tiền cho con. Nhưng như mẹ nói, con giờ đã là thanh niên, con biết sắp xếp việc học để đi làm thêm kiếm chút tiền trang trải cho sinh hoạt cá nhân. Và như con đã nói dù làm gì thì việc học vẫn được đặt lên hàng đầu.
Mẹ ơi! đừng gọi cho con quá nhiều trong ngày. Mẹ hãy thử buông…điện thoại và tin tưởng con trong một tháng. Thay vì lo lắng và tưởng tượng những chuyện không hay thì mẹ hãy dành thời gian chăm sóc cho bản thân nhiều hơn. Con nhớ có lần mẹ nói dạo này không xem được tuồng cải lương nào mới vậy thì mẹ hãy bỏ qua những tin tức thời sự đầy rẫy nguy hiểm để xem một vở tuồng trọn vẹn cam xúc. Mẹ đừng quá tiết kiệm tiền hãy ăn đầy đủ thịt cá và mua cho mình những bộ đồ mới. Mẹ hãy ăn những món mới chung với cả nhà đừng một mình ăn đồ kho cũ.
Trong mắt các bậc cha mẹ, con cái dù trăm tuổi vẫn nhỏ bé và ngây thơ. Mẹ ơi! dù cuộc sống sinh viên bộn bề khó khăn nhưng con sẽ cố gắng thích nghi và hoà nhập tốt. Bên cạnh con vẫn còn những người thầy quan tâm và chỉ dẫn cho học trò của mình đâu là tốt đâu là xấu. Con vẫn còn những người bạn rủ nhau học hành và làm việc chứ không đắm chìm vào internet hay bài bạc. Mẹ đừng lo nhé! Con trai đã trưởng thành của mẹ!
Lê Khoa
Nổi lòng của con cái! :)
Trả lờiXóacó người không đồng ý đâu mẹ Sâu -Sóc hihihi. Nói con cái bây giờ phũ phàng quá
Trả lờiXóa