Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

Hãy kề vai chung gánh

 Có thể nói, tôi là một người vợ hạnh phúc vì có người chồng chung thủy, yêu thương vợ con, công việc ổn định và sở hữu một khoản tài sản cá nhân không nhỏ. Ngoài xã hội, tôi may mắn có được công việc yêu thích và nhiều cơ hội thăng tiến. Dù vậy, cả hai vợ chồng tôi đều chưa bằng lòng với hiện tại. Chúng tôi đang đặt ra nhiều mục tiêu lớn hơn và cố gắng để đạt được thành công.

Với không ít người ngoài, chúng tôi là một "cặp đôi hoàn hảo". Dù là đi du lịch, xem phim, đọc sách hay uống cà phê nghe nhạc, trong tất cả mọi việc chúng tôi đều làm cùng và chia sẻ với nhau. Dường như giữa vợ chồng tôi chẳng gì có thể chia rẽ và ngăn cách.

Nhưng đó là cái nhìn của người ngoài, họ làm sao hiểu hết và nhìn được "mặt trái của tấm huy chương" như người trong cuộc. Thật ra tôi đang chới với, vùng vẫy cố níu giữ cho hôn nhân của mình "sống sót".
Cũng giống như chồng, hằng ngày tôi làm việc với cường độ cao và rất căng thẳng trong vai trò một người quản lý. Có khi để chốt được đơn hàng tôi phải thức suốt đêm. Tiền bạc tôi làm ra không thua kém chồng nhưng chưa bao giờ tôi được xem là trụ cột tài chính của gia đình mà vẫn là bà nội trợ mỗi khi đặt chân về đến nhà. Vì muốn con cái vui vẻ và sống vô tư hồn nhiên nên tôi luôn cắn răng gồng mình làm một người vợ tốt, một người mẹ đảm đang. Nhưng bù lại tôi được gì?

Ảnh minh họa (nguồn: internet)

Một ông chồng chỉ biết chia sẻ với vợ con trong giải trí, vui chơi còn việc giặt giũ, rửa chén bát, lau nhà, chăm sóc con cái, tất cả đều chỉ mình tôi quán xuyến. Ngay cả khi tôi bệnh nặng nằm liệt thì anh chỉ nhún vai bảo "thuê người giúp việc theo giờ". Vậy là xong trách nhiệm. Có nhiều lúc tôi thấy mệt mỏi đến oán giận, tại sao cùng chung sống với nhau lại phân chia rõ ràng đâu là việc của nữ, đâu là việc của nam? Tôi đã bươn chải kiếm tiền được thì tại sao chồng tôi lại không san sẻ việc nhà được? Tại sao anh biết  là tôi đã thức trắng đêm để làm việc mà vẫn nhởn nhơ đọc báo trong khi chờ tôi ra ngoài mua phở cho cha con anh ăn trước khi đi làm? Tại sao anh chẳng bao giờ dọn phòng cho con? Tại sao???

Nhìn rộng ra xã hội, trường hợp như gia đình tôi rất nhiều. Đáng lý ra, người phụ nữ chân yếu tay mềm phải là người được chiều chuộng hơn chứ đâu phải đàn ông? Trái lại, vợ phải cõng trên lưng hàng núi việc và lấy đó chứng minh cho tình yêu của mình – không làm tròn có nghĩa là không yêu chồng, không yêu con. "Tác động" chồng bằng cách nói xa gần, thông điệp trực tiếp, chồng tôi miễn cưỡng thay đổi một chút rồi đâu lại vào đấy. Nhiều lúc quá mệt mỏi, tủi thân tôi đã khóc vì thấy đời sao quá bất công nhưng tôi vẫn hy vọng việc này sẽ không kéo dài mãi. Đến một lúc nào đó chồng mình sẽ suy nghĩ lại, cảm thông với vợ và chung tay gánh vác gia đình.

Có những lúc tôi chán nản đến mức buông xuôi nhưng nhớ tới mẹ mình tôi lại có một động lực thúc đẩy mình cố gắng vượt qua. Suốt cuộc đời, mẹ tôi luôn là cái bóng mờ nhạt trong gia đình. Dĩ nhiên người nổi bật luôn là ba tôi. Ba tôi là một người đàn ông rất sỹ diện. Ông sỹ diện đến nổi chẳng làm được việc gì vì đi đâu ông cũng chê bai không xứng với mình. Thế là mẹ tôi vừa buôn bán kiếm tiền nuôi con, nuôi chồng vừa nấu cơm, giặt giũ và lo cho lũ con ăn học thành tài. Việc gì mẹ tôi cũng làm ngay cả  việc nặng nhọc vì mỗi lần lên tiếng nhờ ba làm là y như rằng ông sẽ chửi bới. Thế nên tấm thân còm cõi của mẹ phải gánh cả gia đình mà không được sự trợ giúp của chồng.

Tôi chỉ mong người đàn ông – phái mạnh – hiểu rõ trách nhiệm của mình và không ngại ngần đưa tay giúp đỡ phụ nữ. Thật sự có những công việc người nam không thể làm thay người nữ và ngược lại. Nhưng khi đã là một gia đình, hai nửa của nhau thì đâu cần phải phân chia rạch ròi và đòi bình đẳng?

Tôi đã nói với chồng những khúc mắc của mình và anh đã im lặng. Quả thật, anh là một người chồng tốt, nếu thiếu anh tôi sẽ thật sự hụt hẫng và khó khăn rất nhiều. Nhưng làm thế nào "tẩy não" chồng tôi nói riêng và các quý ông nói chung để họ chia sẻ việc nhà cùng vợ thì tôi đành ... bất lực trước quan niệm "việc nhà là việc của đàn bà", đàn ông chỉ làm chuyện lớn...đã bám rễ quá sâu vào tiềm thức của quý ông nói chung. 

Nói chi bình đẳng chung chung xa xôi, nếu yêu thương và có trách nhiệm, quý ông hay san sẻ gánh nặng cuộc sống và gia đình với nửa thân yêu của mình.

Bút Nam

1 nhận xét:

  1. Ghét mấy ông VN, đã bảo thủ còn phong kiến. Chồng kiếm nhiều tiền ko nói, chẳng kiếm đc nhiều tiền, vợ phải tranh thủ làm thêm chỗ này chỗ kia, mà cũng bày đặt đòi hỏi. Chồng mình mà thế là chít với mình!!!

    Trả lờiXóa