Lần đầu tiên gặp lại anh là lúc tôi lấy chồng được 6 năm, chỉ mới vừa gặp nhau tôi đã có linh cảm rằng mình sẽ đi quá giới hạn với anh ấy. Vì cái linh cảm tội lỗi ấy mà tôi đã cố tránh né anh và kết thúc nhanh cuộc trò chuyện để ra về. Anh cảm nhận được điều gì đó nên hết sức van nài tôi ở lại thêm một chút. Không nỡ cự tuyệt, tôi ngồi lại nhưng lòng nóng như lửa đốt. Tôi và anh là mối tình đầu của nhau. Tôi yêu anh bằng tình yêu trong sáng của tuổi học trò. Mối tình kéo dài gần 8 năm nhưng chẳng đi về đâu vì anh và tôi quá nhiều điều khác biệt. Mọi việc chỉ thật sự kết thúc khi người chồng hiện tại kéo tôi ra khỏi mối quan hệ dai dẳng không lối thoát.
Chồng tôi là một người đàn ông trầm tính. Vì vậy, dù yêu tôi rất nhiều nhưng ít khi nào anh thể hiện qua lời nói hay bằng những cử chỉ âu yếm, ngọt ngào. Tôi hiểu nên không trách anh vì điều đó. Tôi an phận với những gì mình có, một người chồng tốt, một đứa con ngoan và không dám mong điều gì hơn thế.
Thế nhưng khi gặp lại người tình xưa, một điều gì đó bùng cháy trong tôi. Những kỷ niệm lung linh, những câu nói ngọt hơn cả mật, những hành động quan tâm lo lắng cho tôi từng ly từng tí làm tôi sống lại một thời là nữ hoàng đầy quyền lực. Tất cả bỗng chốc ùa về như gió lốc khiến tôi nhớ nhung và thèm khát và muốn được quay trở lại thời ấy chỉ một giây phút thoáng qua. Cuộc hẹn đầu tiên không làm thoả cái tôi của người đàn bà vì thế tôi đồng ý gặp anh thêm một lần nữa để chứng minh rằng mình vẫn còn sức hút lắm với đàn ông.
Lấy lý do không muốn làm tôi khó xử khi bị người quen bắt gặp ngồi với trai, anh gợi ý chúng tôi nên gặp nhau ở một nơi kín đáo như khách sạn chẳng hạn. Anh thề thốt sẽ luôn tôn trọng tôi và không bao giờ đi quá giới hạn nếu như tôi không cho phép. Tôi gật đầu ngay vì thật tâm tôi cũng muốn như thế. Đến nơi, tôi mới thấy quyết định của mình là sai lầm. Khi nghe cô tiếp tân đòi trình giấy chứng minh nhân dân tôi xấu hổ muốn bỏ chạy khỏi nơi đó ngay lập tức. Nhưng anh đã kịp nắm tay tôi lại và nhẹ nhàng dúi vào tay cô tiếp tân tờ một trăm ngàn. Cô nàng vui vẻ lấy chìa khoá và dắt chúng tôi đến tận phòng.
Tiếng cửa phòng vừa đóng sập lại thì anh đã quỳ dưới chân tôi và cầu xin một….nụ hôn. Chỉ một nụ hôn phớt nhẹ qua má cho thoả nỗi nhớ nhung bấy lâu nay anh dành cho tôi. Anh hứa sẽ không tiến xa hơn và mong tôi đồng ý. Tôi lưỡng lự vài giây rồi gật đầu vì nghĩ một nụ hôn thì có mất mát chi đâu, chỉ là nụ hôn bạn bè. Tôi nhắm mắt lại và chờ đợi. Trong phút chốc hình ảnh đứa con trai hiện lên và gọi mẹ tha thiết. Tôi giật mình nhưng hình ảnh ấy liền tắt ngúm khi môi anh chạm vào môi tôi. Tôi quên hết mọi thứ và tự dặn lòng:” Chỉ một lần thôi! Sẽ không ai biết!”.
Nhưng người xưa nói đúng, nếu đã một lần lén lút thành công thì sẽ có lần hai, lần ba và cứ thế trượt dài vào hố sâu tội lỗi do chính mình đào ra. Tôi đã tự bào chữa cho chính mình không biết bao nhiêu lần với biết bao lý do để tiếp tục đến với người tình tìm niềm vui thể xác.
Ngày tháng qua nhanh, dần dần niềm vui đó biến thành nỗi lo lắng và hoảng sợ. Tôi ngán ngẫm chiếc giường hôi tanh, lạnh lẽo nơi nhà nghỉ. Tôi chán nản việc hối hả lao vào nhau rồi nhanh nhanh, cuống quýt ôm lấy đống quần áo mà mặc chạy về nhà. Chẳng còn ý nghĩa gì. Người tình ngày càng nhạt nhẽo chẳng còn gì hay.
Khi chỉ còn một mình, nỗi ám ảnh tội lỗi quay lại, tôi chỉ thấy có lỗi với chồng và thương anh tha thiết, người đàn ông này vẫn vô tư chưa biết gì, suốt đêm ngày chỉ biết miệt mài làm việc đem tiền về nuôi vợ nuôi con. Nhưng người đàn ông đó nào có hay cô vợ của mình đã mất nết từ lâu lắm. Tình yêu anh dành cho cô không được trân trọng như nó vốn thế. Tôi ân hận đến mức muốn thú nhận hết tội lỗi rồi cứ mặc ra sao thì ra. Tôi không muốn lừa dối chồng thêm nữa. Nhưng tôi không nỡ làm anh đau đớn chỉ vì muốn được nhẹ nhàng với chính tội lỗi mình đeo mang.
Người tình cũng đã chán tôi. Nên chỉ chờ tôi nói chia tay là ngay lập tức anh ta liền trả lời:”uh!” không chút chần chừ, e ngại. Câu trả lời nhanh chóng như mối quan hệ không xuất phát từ tình yêu của tôi và anh. Tôi biết mình đáng bị thế nhưng vẫn thấy chua xót quá. Mặc khác tôi mừng vì mình không bị quấy rối hay bị người tình trở mặt phanh phui sự thật. Tuy nhiên tôi đã không thể nào quay trở lại như xưa. Mặc cảm tội lỗi làm tôi không thể gần chồng. Phút giây hiếm hoi cả hai nằm bên nhau đều bị tôi quay lưng lại. Tôi sao thế này? Sao không thể giả vờ như không có gì xảy ra và tận hưởng niềm hạnh phúc làm vợ làm mẹ? Tất cả đều không thề vì tôi đã bước qua ranh giới mong manh.
hai za! :(
Trả lờiXóaMẹ Subin đang viết tiếp đó hả, mẹ Subin viết sắc hơn xưa nhưng hơi thiếu lửa một chút, tưới thêm ít lửa lòng đi em, là hoàn chỉnh :D
Trả lờiXóaChúc con đường sáng tác của em ngày càng hanh thông nghen .
@ Mẹ Sâu - Sóc: Chồng mình đọc bài này xong thấy vẻ mặt căng thẳng lắm. Rồi cuối cùng thì chồng cũng không chịu được và hỏi:"Em viết bài này theo trí tưởng tượng hay là kinh nghiệm thực tế?". hahahaha sợ rồi
Trả lờiXóa@laccuoithu: cám ơn chị. Em vẫn viết đều chỉ là không up được trên multip!
hihi, vui quá ta! Ủa, vậy bài này do mẹ Subin viết hả?
Trả lờiXóahì hì những bài post lên toàn do mình viết kg á
Trả lờiXóaVậy thì nên ghi bút danh bên dưới chứ. Hèn gì ông xã lo lắng là đúng rồi hihi :)
Trả lờiXóaLâu lâu hù vậy cho mấy ồng sợ cũng tốt đó mẹ Khoa, haha :). Thích đọc bài của mẹ Khoa ghê!
Trả lờiXóa