Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Không cần thử thách


 
PN - Có lần, chồng chị đang tắm thì điện thoại reo. Bình thường chị không bao giờ bắt máy vì nghĩ đó là điện thoại đối tác làm ăn của chồng. Nhưng lúc đó, chị chợt thấy tò mò, cầm máy lên xem thử là ai đang gọi. “Ngoc tiep tan”, một cái tên con gái, đồng nghiệp nữ của anh. Nhưng sao cô ấy lại gọi vào giờ này, đã hơn mười giờ đêm rồi. Có chuyện gì gấp đến nỗi không thể đợi được đến sáng mai?

Anh ra khỏi nhà tắm, chưa kịp chải đầu, chị nói ngay vừa mới có cuộc gọi nhỡ từ điện thoại của anh và chị chú ý quan sát thì thấy anh chỉ gật đầu rồi thôi, chẳng nôn nóng kiểm tra là ai đã gọi. Chị sốt ruột nói là Ngọc tiếp tân gọi, anh vẫn bình thản chải đầu, trả lời là kệ đi, có chuyện gì mai gặp nói cũng được, giờ này anh mệt rồi chỉ muốn ngủ. Vậy là chị yên tâm.

Từ ngày đầu làm vợ, chị đã thẳng thắn với anh, nếu hết tình, hết nghĩa thì nói với nhau một tiếng rồi đường ai nấy đi, đừng bao giờ lừa dối chị rồi nhân tình nhân ngãi. Chị ghét bị lừa dối. Anh gật đầu nói mình cũng không thích bị cắm sừng. Tuy chị luôn tin tưởng chồng, nhưng nhìn anh ngày càng phong độ trong khi sắc xuân của chị dần úa tàn thì những lo lắng, nghi ngờ vẫn thỉnh thoảng làm chị khổ sở.

Như một bóng ma dai dẳng, cái tên “Ngọc” không ngừng vang lên trong tâm trí làm chị phải nhớ đến, phải tò mò muốn tìm hiểu. Không biết làm sao để điều tra, chị mượn lời bóng gió: “Em đọc báo thấy có nhiều kiểu ngoại tình ngộ lắm anh à. Họ là đồng nghiệp. Hằng ngày, họ gặp nhau và bên nhau suốt tám tiếng đồng hồ. Mỗi người đều có gia đình riêng đầm ấm và hạnh phúc. Họ không có ý muốn tìm người thứ ba, nhưng những tháng ngày bên nhau, những câu chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt đã kéo họ gần lại và thân thiết. Cuối cùng, họ bị hấp dẫn, không thể vượt qua được ham muốn của mình, để rồi làm đổ vỡ hai gia đình hạnh phúc”. Anh im lặng. Chị cũng im lặng và chờ đợi.

Vài ngày sau, cô Ngọc lại gọi cho anh vào giữa khuya. Lần này thì chị bắt máy. Chị không muốn nghĩ ngợi thêm nhiều mà muốn được nghe giọng người phụ nữ đó, muốn biết chính xác giữa chồng mình và cô ta thật sự là mối quan hệ gì. Chị bấm nút nghe và nhận thấy giọng mình hơi run: “Alô”, “Cho em hỏi có phải đây là số điện thoại của anh Minh?”, “Đúng rồi! Anh Minh đang ngủ. Tôi là vợ anh Minh. Có gì gấp không em?”, “Dạ, xin lỗi chị vì đã làm phiền vào nửa đêm nhưng khách hàng ở nước ngoài vừa gửi email cần ngay bảng báo giá nên em gọi báo để anh Minh làm việc ngay với khách hàng”, “À! Vậy em đợi một chút để chị gọi anh Minh dậy”. Chị thở phào, yên tâm chồng mình thật sự trong sạch. Đêm đó, chị có một giấc ngủ không mộng mị.

Sáng hôm sau, chị thấy mảnh giấy nhỏ anh viết cho chị: “Anh biết em đang lo lắng nên đã cố tình để em nghe điện thoại. Em hãy yên tâm vì anh rất yêu con và yêu em. Đừng xem phim Hàn hay đọc tiểu thuyết nhiều quá vợ nhé!”. Chị mỉm cười hạnh phúc.

4 nhận xét:

  1. hihi, khuya mà có giọng nữ gọi, thì phụ nữ nào lại không lo lắng nhỉ?

    Trả lờiXóa
  2. Dễ thương quá. Anh chồng rất hay em ạ.

    Trả lờiXóa
  3. ở ngoài đời kg biết có ông nào giống vầy không? chắc chỉ có trong truyện của em. hehehe

    Trả lờiXóa