PN - Năm mười tuổi, tôi còn nhớ mình đã rất hoảng
sợ khi thấy cái bụng to căng sau một bữa cơm chiều. Chạy vội vào nhà
tắm, tôi kéo áo lên và ngắm nghía mình trong gương. Nhìn thẳng thì không
sao nhưng nhìn nghiêng thì đúng là thấy cái bụng to gần bằng bụng...
mẹ. Để chắc chắn, tôi đưa tay lên bụng sờ thử và cảm nhận được có cái gì
đó đang nhúc nhích.
Giờ nhớ lại tôi vẫn thấy buồn cười vì sự lo lắng “quá đà” ngày bé của mình. Nhưng nếu mẹ chịu giải thích rõ ràng thì chắc tôi đã không bị một phen sợ hãi như thế. Bởi trước đó không lâu, trong khi mẹ và dì nói chuyện, tôi có nghe nhắc đến bầu bì, vòng tránh thai, bao cao su… Không ngăn nổi thắc mắc, tò mò, tôi đã hỏi mẹ: “Dì có em bé hả mẹ?”. Mẹ nhẹ nhàng nói ừ. Tôi hỏi tiếp: “Ủa, sao dì không “đeo” vòng tránh thai thì có em bé vậy mẹ?”. Ngay lập tức mẹ đổi thái độ và gắt gỏng la tôi: “Con nít con nôi biết gì mà hỏi. Mai mốt người lớn nói chuyện, con không được đứng hóng nghe chưa!”. Tôi sợ quá im bặt và không bao giờ dám nhắc chuyện này với mẹ thêm một lần nào nữa.

Chưa tròn ba tuổi, con trai tôi đã hỏi rất nhiều về những khác biệt giới tính. Nào là vì sao con gái có “bướm” còn con trai lại có “dế”? Nào là tại sao con gái để tóc dài còn con trai cắt tóc ngắn? Rồi chuyện em bé làm sao chui vào bụng? Còn nhiều, rất nhiều câu hỏi mà tôi khó trả lời cho suôn sẻ. Tuy khó, nhưng rút kinh nghiệm bản thân, tôi luôn cố tìm lời giải thích đơn giản nhất, gần gũi nhất với thái độ mềm mỏng nhất có thể.
Tôi đã từng nghĩ thật khó khăn để nói chuyện giới tính với con. Mình có nên mở lời trước hay sẽ đợi con đặt câu hỏi trước? Và bao nhiêu tuổi thì con trai sẽ bắt đầu thắc mắc về… tình dục? Nhưng bây giờ tôi không còn đặt nặng vấn đề này. Vì bất cứ khi nào, bất cứ độ tuổi nào, nếu con có thắc mắc tôi đều sẵn sàng trả lời. Tôi không muốn vì ngại ngùng hay xấu hổ mà để con một mình tự tìm hiểu về giới tính.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét