http://esoft.tuoitre.vn/Thiviet/nhat-ky-nguoi-me/ArticleView.aspx?ArticleID=585496
Mỗi chiều đón con tan học, mẹ thường nán lại thêm một chút để con được thỏa thích chạy giỡn cùng các bạn. Đồng thời mẹ cũng muốn được tận hưởng những phút giây yên bình ngắm con vô tư đùa vui.
Chiều hôm kia, mẹ đang thích thú nhìn con chơi bập bênh
thì bỗng giật mình vì tiếng khóc thét của một bé gái, kèm theo đó là
tiếng quát nạt đầy giận dữ của một người đàn ông: “Nín dứt! Nín ngay cho
tao!”. Con trai đang chơi cũng hoảng sợ chạy lại ôm chầm lấy mẹ. Mọi
ánh mắt đồng loạt đổ dồn về hướng phát ra tiếng khóc. Người đàn ông thấy
vậy vội nắm tay cô bé lôi đi, miệng không ngừng hầm hè: “Hôm nay học ai
mà cứng đầu thế? Về nhà tao cho một trận”.
Mỗi chiều đón con tan học, mẹ thường nán lại thêm một chút để con được thỏa thích chạy giỡn cùng các bạn. Đồng thời mẹ cũng muốn được tận hưởng những phút giây yên bình ngắm con vô tư đùa vui.
Khi cả hai đã khuất dạng sau cánh cổng, sân trường lại
được trả về với âm thanh ồn ào vốn có, mẹ thở phào nói nhỏ với chính
mình: “Con nít biết gì đâu mà hầm hừ ghê thế!”. Con trai tròn mắt nhìn
mẹ thật ngây thơ: “Mẹ còn dữ hơn chú ấy”. Mẹ vừa cười vừa xoa đầu con:
“Khỉ con, mẹ dữ như thế hồi nào?”. “Thì cái hôm mẹ đá hết đồ chơi của
con ra đường đó. Nhìn mẹ đáng sợ như quái vật!”. Bất giác, mẹ thấy
choáng như chính mình là người vừa gào thét con lúc nãy. Sao con trai
vẫn chưa quên? Bởi chuyện đó xảy ra đã gần một năm rồi và khi ấy con chỉ
mới lên 3. Làm sao trí óc non nớt có thể nhớ lâu như vậy?
Hôm đó là chủ nhật, thay vì ở nhà chở hai mẹ con đi
chơi như lời hứa từ trước thì sáng sớm bố con đã ra khỏi nhà. Mãi đến
khi trời chiều nắng tắt bố con quay về trong tình trạng nồng nặc hơi
men. Nhìn thấy bố ngật ngưỡng bước vào đã nằm bệt xuống sàn nhà, tay
chân sải rộng, không biết trời trăng là gì khiến mẹ nổi cơn tam bành.
Cộng thêm việc con rủ bạn trong xóm qua chơi bày bừa đồ chơi khắp nhà.
Chơi một chút lại khóc, lại méc, lại la hét giành giật khiến mẹ muốn
phát điên. Thế là mẹ hành động như một con robot bị sai khiến, không hề
suy nghĩ: “Con dẹp đồ chơi vào ngay! Còn mấy đứa ai về nhà nấy!”. Đang
chơi vui tự nhiên bị mẹ bắt dẹp nên dĩ nhiên phản ứng của con là khóc
lóc không đồng ý. Nhưng lúc đó tiếng khóc của con chỉ làm sục sôi thêm
cơn giận... bố của mẹ. Không nói không rằng, mẹ bước đến và đá phăng hộp
đồ chơi của con ra đường. Tiếp đó, mẹ túm lấy con và hét thật to: “Sao
con hư quá vậy? Sao con không nghe lời mẹ?”. Vừa lúc đó bố thức dậy,
nháo nhào giành con ra khỏi tay mẹ. Mẹ cũng vừa kịp tỉnh khỏi cơn say
đáng sợ của mình.
Hồi tưởng chuyện cũ, mẹ thấy xấu hổ với bản thân và có
lỗi với con. Thật sự mẹ không nên trừng phạt con trong cơn nóng giận. Vì
khi đó dù vô ý mẹ cũng đã để lại trong tâm hồn non nớt của con một vết
thương lâu lành.
BÚT NAM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét