Tắm cho con trai xong, bố bước lên nhà với
nét mặt không vui. Tưởng bố mệt mỏi vì cả ngày dài làm việc, mẹ lại gần
pha trò: “Bị trai nhỏ chọc ghẹo gì mà buồn thế anh?” Bố thở dài kể:
“Nghe con trai tâm sự chuyện trường lớp mà thấy thương con quá!”. Mẹ
ngạc nhiên: “Chuyện trường lớp là chuyện gì mà phải buồn vậy anh?”. Bố
nhìn mẹ nói lấp lửng: “Em đợi con trai em lên đi rồi hỏi”.

Mẹ nhìn sang bố mỉm cười, lúc này đây vẫn đang cau mày nhăn nhó: “Ôi, có gì đâu mà anh phải lo lắng như thế? Cô phết nhẹ vào mông thôi mà có đau đớn gì đâu. Mà chắc gì con mình đã kể đúng sự thật. Anh biết trí tưởng tượng của con mình phong phú thế nào mà?”. Nhưng bố lại không đồng ý với mẹ: “Em lúc nào cũng vậy. Chẳng bao giờ tin con mình. Bin nó còn nhỏ xíu làm sao biết bịa một câu chuyện có đầu có đuôi như thế?”. Mẹ từ tốn giải thích: “Không phải em không tin con mà em hiểu con. Anh nhớ cái lần Bin kể bị bạn đánh không? Đâu phải khơi khơi mà bạn đánh, do Bin chọc ghẹo bạn rồi đánh bạn trước nên bạn mới đánh lại. Chuyện gì cũng từ từ tìm hiểu anh à. Phải nghe cô giáo giải thích đã”.
Sáng hôm sau, đưa con đến lớp, mẹ nán lại hỏi chuyện cô giáo: “Cô ơi, hôm qua bé về kể là cô đánh bé vì bé vào nhà vệ sinh không mang dép. Bé nói là không phải bé không mang dép mà do các bạn mang hết dép nên bé không có dép để mang”. Cô giáo nhẫn nại nghe mẹ kể hết câu chuyện rồi mới giải thích: “Chị để em kể rõ chị nghe. Ngày nào cũng vậy, trước giờ ăn cơm, em đều dặn cả lớp là vào nhà vệ sinh rửa tay chỉ được đi mười bạn thôi. Bạn này ra rồi bạn kia vào. Bởi thế em mới để mười đôi dép. Nhưng lần nào cũng vậy, vừa nghe rửa tay là gần nửa lớp ùa vào. Rất nguy hiểm. Vì trong đó trơn trượt, dễ té mà các em lại thích nghịch nước. Do đó những bạn không mang dép đều bị đòn chứ không riêng mình em Nhật. Nhưng em chỉ dọa chứ không đánh”.
Mẹ nghe xong thì hiểu rõ ngọn ngành. Nói lời cảm ơn cô xong, mẹ nhẹ nhõm ra về vì gút thắt trong lòng đã được tháo gỡ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét