Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

MƯA ĐÊM


Nửa đêm, tiếng mưa xối xả trút lên mái nhà kèm theo tiếng sấm sét đì đoàng làm tôi choàng tỉnh. Chợt nhớ sào đồ đang phơi ngoài hiên, tôi định chạy ra lấy. Vừa lúc đó, nghe tiếng bước chân vội vã, hấp tấp của mẹ, tôi yên tâm nằm xuống, dỗ lại giấc ngủ. Bởi tôi biết, mẹ nhanh hơn tôi, đã kịp kéo sào đồ vào.

Trước khi cơn mộng mị kéo sụp mí mắt, bất chợt chuyện ngày xưa ùa về như thước phim quay chậm. Đó là một ký ức cũ nhưng chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí tôi – một kỷ niệm về mưa, về mẹ mà suốt đời này tôi chẳng thể quên được.

Đêm đó, cũng như đêm nay, mưa rất lớn, gió rít từng hồi. Bên ngoài giông bão là thế còn trong nhà tôi lại bị sốt cao đến mức nói sảng và co giật. Trong cơn mê man, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ đến khi choàng tỉnh, tôi mới nhận ra mình đang nằm trong bệnh viện, trên giường bệnh trắng toát. Đứng kế bên là mẹ với cặp mắt đỏ hoe, gương mặt nhòa nước. Trong lúc mơ màng, tôi không nhìn rõ những giọt nước vương trên má mẹ là nước mắt hay nước mưa. Tôi chỉ nhớ, ngoài trời, mưa vẫn như trút và gió từng hồi gào thét, đập mạnh vào cửa sổ phòng bệnh.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với tinh thần tỉnh táo. Việc đầu tiên tôi làm là đưa mắt tìm mẹ nhưng chẳng thấy ai. Một lát sau, ba tôi bước vào với chiếc cà mèn trên tay. Đêm qua ba không ở nhà vì có ca trực ở công xưởng. Ba cười, nhìn tôi dịu dàng rồi mở nắp cà mèn ra. Hương thơm ngào ngạt của món cháo thịt mẹ tự tay nấu vây quấn, kích thích sự thèm ăn của tôi. Đỡ chén cháo trên tay ba, tôi ăn sạch veo rồi vô tư hỏi: “Khi nào mẹ vô vậy ba?”. Đang trầm tư, ba chợt giật mình, vội nói, mai bác sĩ cho con ra viện nên mẹ ở nhà lo cơm nước, trong này có ba rồi mà. Tôi “dạ ” mà chẳng mảy may nghi ngờ.

Hôm sau nữa, tôi xuất viện về nhà. Đang vui vì được nghỉ học ba ngày để dưỡng bệnh, tôi bất ngờ thấy mẹ ngồi trên bậc cửa với vai trái được băng bó. Tôi hoảng hốt hỏi mẹ bị làm sao, có phải mẹ bị gãy tay. Mẹ lắc đầu, nói rằng chỉ bị trật khớp vai, cố định vài ngày sẽ khỏi. Bảo tôi đừng lo, mẹ hối thúc tôi vào nhà ăn cơm, uống thuốc cho đúng giờ. Không hài lòng với câu trả lời của mẹ, tôi đem thắc mắc này kiếm ba giải đáp.

Nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của tôi, ba chậm rãi kể. Đêm tôi sốt cao, mẹ vì quá lo sợ nên đã đỡ tôi dậy, đưa đến bệnh viện. Là nữ sinh học lớp mười nên tôi lớn phổng, nặng ký hơn cả mẹ, vậy mà không biết bằng cách nào mà mẹ có thể đỡ được tôi lên chiếc xe đạp. Trong khi tôi được trùm kín áo mưa thì mẹ chỉ đội chiếc nón lá rồi dùng vai trái của mình làm điểm tựa để đẩy tôi đến bệnh viện. Có lẽ chính vì vậy, mẹ bị trật khớp vai. Tôi nghe xong, tim thắt lại. Nhìn mẹ mệt mỏi ngồi tựa cửa, tôi không ngăn được dòng nước mắt. Vậy mà, hôm qua, mẹ còn nấu cháo thịt thơm ngon cho mình...

Với tôi, đêm mưa đó thật huyền ảo. Nó là ký ức buồn trong tim tôi nhưng cũng là niềm hạnh phúc to lớn sưởi ấm tâm hồn tôi. Vì tôi biết, tôi hiểu và cảm nhận được tình yêu mẹ dành cho tôi lo lớn đến nhường nào. Cho đến giờ, khi tôi đã có gia đình nhỏ riêng, chững chạc với những mối quan tâm riêng, sự quan tâm lo lắng của mẹ dành cho tôi cũng chưa bao giờ vơi bớt.

Giữa bản hòa tấu của mưa và gió, tôi thổn thức nghĩ về mẹ, về tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ luôn dành cho tôi. Ngoài kia, mưa vẫn xối xả nhưng với trái tim được sưởi ấm, tôi thiếp đi lúc nào không biết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét