Chuyên đề: Sống sao nổi... khi ngày nào cũng gặp chồng
Tựa chuyên đề, thoạt nghe có vẻ rất phi lý.
Vợ chồng gặp nhau mỗi ngày là chuyện đương nhiên như mặt trời mọc buổi sáng. Vậy mà…
Nhưng, bạn thử đặt mình vào hoàn cảnh một nhân vật trong chuyên đề xem sao. Mười năm chồng làm trên tàu Bắc – Nam đều đặn vắng nhà vài ngày mỗi tuần, đến một ngày chồng đổi việc, ngày nào chồng cũng có mặt ở nhà. Vậy là mọi thói quen sinh hoạt đảo lộn. Chuyện này không phải là hy hữu, bởi bạn cũng có thể rơi vào hoàn cảnh tương tự vì nghề nghiệp, vì công tác của chồng, vì những khoảng thời gian chồng vắng nhà đều đặn để đi nhậu, hay thông thường hơn, đến kỳ chồng nghỉ hưu.
Những bà vợ độc thân
1. Chị H., 36 tuổi, thốt lên câu hỏi tưởng chừng lạ đời: “Làm sao chịu được khi việc phải gặp chồng hàng ngày?”. Chồng chị H. là tiếp viên hàng không, mười mấy năm qua chị đã quá quen với việc chồng vắng nhà đều đặn với những chuyến bay quốc tế dài ngày. Là nhân viên văn phòng, ngoài tám tiếng làm việc, chăm sóc con cái nhà cửa, chị vẫn còn những khoảng thời gian cho riêng mình.
Sau một thời gian “vật lộn” vì không có chồng bên cạnh, chị bắt đầu lấp những khoảng trống thời gian đó bằng những thói quen của một người còn một thân một mình, từ đọc sách, xem phim, đến tụ tập bạn bè, offline các câu lạc bộ sở thích… Khi đã thích nghi tốt rồi, những thói quen đó trở thành niềm vui, khiến chị lúc nào cũng vui vẻ tung tăng, đến mức mà chị cũng có chút vui sướng với cái danh “bà vợ độc thân” của bạn bè đồng nghiệp gọi chị.
| Người mẫu: Lê Trung Cương - Lâm Thu Hằng. Ảnh: Hải Đông |
Sáu tháng trước, chồng chị công bố kế hoạch một năm nữa sẽ chuyển xuống làm mặt đất. Lúc đầu chị nghe chồng bàn, thấy không có vấn đề gì, coi như chuyện đương nhiên phải thế. Rồi đến khi cái hạn thời gian chồng sẽ có mặt ở nhà thường xuyên tới gần, chị mới lờ mờ thấy được nguy cơ mọi chuyện đảo lộn, rối tung rối mù. “Những thói quen được thiết lập cả chục năm trời, không dễ gì bỏ được trong ngày một ngày hai. Tôi thích những buổi offline của nhóm chị em cùng đi xe hơi, nhóm những bà mẹ sinh con tháng 6, nhóm bạn đại học… Giờ thì biết làm sao…”
Tình huống của chị H. không phải là phóng đại, cũng chưa đến mức nguy kịch. Với một người đã biết cách thích nghi với hoàn cảnh như chị khi phải xa chồng, thì việc thay đổi thói quen vì sự thường xuyên có mặt của chồng ở nhà không phải là bất khả thi.
2. Trường hợp thứ hai, mức độ trầm trọng hơn chị H. Thuý và chồng hiện đang ly thân, mỗi người ai về nhà nấy, con gái sáu tuổi ngày đi học thì ở với mẹ, cuối tuần về nhà ba đã gần ba tháng nay. Mọi chuyện rạn nứt của vợ chồng Thuý bắt đầu nảy sinh từ ngày chồng Thuý thôi làm nhân viên trên các chuyến tàu Nam – Bắc, về phụ việc cho anh trai mở công ty dịch vụ quảng cáo.
Đằng đẵng gần 10 năm Thuý quen với việc tuần vắng chồng vài ngày. Sự thiếu vắng này thậm chí còn khiến quan hệ vợ chồng Thuý lúc nào cũng mặn mà. Bởi không có nhiều thời gian gặp nhau, nên mỗi lần chồng về, Thuý chăm sóc cơm nước chu đáo. Chồng cũng thương vợ, những ngày ở nhà cũng hết mực chiều vợ, chăm con.
Chồng chuyển việc được một tháng, Thuý bắt đầu thấy có vấn đề. Nhờ chồng đón con từ trường về nhà lần thứ ba thì sinh chuyện. Chồng lỡ nhậu với bạn từ chiều, không đón con được, đẩy qua đẩy lại, vợ cự nự, em đi đưa đón con đi học mấy năm nay không sao, nhờ anh đón vài bữa không được. Lần khác, chồng đi làm về nhà tới giờ cơm rồi, không thấy vợ con đâu. Gọi điện vợ nói đang cho con đi ăn “tiệc đột xuất”, bạn văn phòng khao xe mới cuối giờ chiều mới báo, nên tiện thể đón con đi luôn, chị nhắn chồng ăn tạm đồ cũ trong tủ lạnh.
| Làm thế nào? Đây là những lời khuyên từ chuyên gia khi bạn lâm vào tình huống này: – Hiểu những thay đổi và thách thức mà cả hai phải đối diện khi hoàn cảnh thay đổi. – Suy nghĩ thoáng với những điều mới mẻ và học cách điều chỉnh để thích nghi. – Giữ gìn sức khoẻ để sống hạnh phúc hơn. – Bỏ qua những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. – Biết tha thứ và “học quên”. – Những người chồng hãy nhớ rằng vợ bạn đã biết cách tề gia suốt nhiều năm qua. – Những người vợ hãy tạo những thói quen sinh hoạt phù hợp với chồng, như chơi thể thao, gặp gỡ bạn bè, cũng như khuyến khích chồng tham gia vào các thú vui thường nhật của bạn. Hãy nên nhớ: một trong những điều đầu tiên bạn cần học khi bước vào hôn nhân, đó là không bao giờ có điều gì màu hồng, và không có gì là vĩnh viễn. Mỗi con người trong cuộc đời đều sẽ gặp những biến động, mà đi qua biến động đó, họ thay đổi mình – nhiều khi là từ sâu thẳm bên trong. Nếu bạn đòi hỏi một cuộc hôn nhân mà mọi chuyện sẽ diễn ra đúng theo kịch bản mà hai người đã xây dựng, thì hầu như chắc chắn bạn sẽ đối mặt với thất bại. Điều quan trọng, không phải là làm sao để “anh/em vẫn như ngày xưa”, mà là đủ yêu thương, đủ thấu hiểu, để có thể đối diện, lý giải và hoà hợp với sự thay đổi của người kia. |
Khởi đầu là những lời càm ràm, rồi tới những căng thẳng và cãi lộn không ai kiềm chế được. Sau nửa năm chồng chuyển việc, Thuý và cả chồng đều đã có cảm giác không thể chịu nổi, nhìn đâu cũng thấy mâu thuẫn và cái xấu của nhau. Chồng nhìn thấy vợ bừa bãi, cẩu thả, giờ giấc sinh hoạt tuỳ tiện. Vợ thì thấy chồng suốt ngày càm ràm những chuyện lặt vặt, vài ngày lại về nhà trong hơi men. Cuối cùng cả hai quyết định ly thân.
Ba tháng ly thân để có thời gian nhìn nhận lại, Thuý cho rằng giá như cả hai vợ chồng được chuẩn bị tâm lý khi hoàn cảnh thay đổi, để thông cảm và chia sẻ với nhau, thì mọi chuyện có thể đã tốt hơn.
3. Trường hợp thứ ba, một câu chuyện dài với kết thúc có khả năng đổ vỡ. Bình và Thành cả hai đều là người dân tộc ít người, họ thành đôi từ lúc còn rất trẻ. Sau lễ cưới, Thành đậu đại học Mỹ thuật, Bình đậu đại học Xã hội nhân văn. Họ thuê một căn nhà ở thành phố vừa sống đời sinh viên vừa sống đời vợ chồng với suốt 5 năm tràn ngập hạnh phúc.
Tốt nghiệp, cả hai đều có công việc tốt. Chàng – hoạ sĩ thiết kế một xưởng phim. Nàng cán bộ trẻ trong một cơ quan nghiên cứu văn hoá các dân tộc ít người. Sau đó, nàng được chọn đi học cao học theo học bổng một quỹ văn hoá tại Hoa Kỳ.
Trở về nước, hai vợ chồng lại như cá gặp nước. Nhưng được một hai đêm mặn nồng, ngày thứ ba, buổi tối chàng đã đi đâu đó vì “một cuộc họp không thể thiếu anh” đến hơn 11 giờ đêm mới về. Rồi hầu như tối nào chàng cũng có những “cuộc họp” như vậy với khi thì với đám bạn nghệ sĩ, lúc thì với vài anh bạn nào đó từ thời đi học. Khi vợ mới đi, ở nhà một mình, Thành lấy việc gặp gỡ bạn bè làm nguồn an ủi. Nhưng dần dần, ba năm đã biến niềm vui “lấp chỗ trống” đó trở thành một lối sống mới của anh. Thậm chí việc vợ ngày nào cũng ở nhà đợi cửa và gọi điện còn khiến Thành phát điên vì gò bó.
Bình thì ngược hoàn toàn với chồng. Ba năm ở Mỹ Bình chỉ ảnh hưởng từ đó tính nhẫn nại, làm việc hết mình, thích làm thiện nguyện, chứ không “hoà nhập” kiểu cách, ngoại hình hay lối sống.
Từ ngày về nước, mỗi ngày với Bình là một phát hiện chẳng lấy gì làm thú vị. Kiểu cách của chồng không còn bóng dáng một chàng trai ngây ngô, rụt rè ngày xưa. Những chai rượu ngoại, khiến Bình càng nhớ tới anh lúc mặt đỏ bừng khi bị bạn bè ép uống bia, hút thuốc, một “nhược điểm” của anh mà trước đây cô rất tự hào.
Hôm lục tìm nơi chồng để những thứ quý báu, cô không thấy cái vòng bạc cô để lại “để lúc nào anh cũng nhớ đến em”. Thay vào đó là một số tiền lớn, được gói bằng một nửa lá thư bị xé đôi, lá thư rất dài mà cô đã viết trong một ngày tết cô đơn đầm đìa nước mắt vì nhớ anh đến điên cuồng.
Thì ra, những cách sống thời thơ ấu chưa nói được gì về tương lai một con người. Cũng như chỉ một quãng thời gian xa cách đã có thể khiến hai người bước đi trên hai con đường khác nhau, dù cả hai con đường đó thậm chí có thể đều tốt đẹp.
Ngồi dưới ngọn đèn, cô tân thạc sĩ về xã hội học cứ rối bời vì những câu hỏi do chính mình đặt ra và vô cùng lúng túng trước một vấn đề xã hội, chuyên ngành học của cô. Chỉ mới vài tuần chung sống trở lại cô đã cảm thấy những rạn nứt không thể tránh khỏi. Cô rùng mình nghĩ đến những ngày sắp tới. Từ “ly hôn” đã thoáng hiện ra trong óc cô.
theo SGTT
Boi vay chi noi ong ve cho le, chu de lau chi di choi riet quen, hehehehe
Trả lờiXóa