Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

Tiền chẵn, tiền lẽ

Sáng thứ hai, tôi đưa con đến bệnh viện Nhi Đồng II khám bệnh. Do đây là lần đầu đến đây nên tôi lạ lẫm và lóng ngóng không biết quy trình khám như thế nào. Hỏi thăm một chị đứng kế bên tôi được chị hướng dẫn bước đầu tiên là đóng tiền khám rồi sau đó qua quầy kế bên đưa biên lai để lấy số thứ tự.

            Sau khi làm theo hướng dẫn, có số trong tay, tôi yên tâm ra ghế ngồi chờ. Trong lúc chờ tới lượt mình, nhìn mọi người ai cũng cầm trên tay cuốn sổ khám bệnh tôi mới sực nhớ lúc nãy quên chưa mua sổ. Vòng xuống lầu, tôi tới quầy đóng phí để mua sổ. Dù rằng lúc đầu tôi có xếp hàng để chờ tới lượt mình nhưng một lần nữa tôi phải chen vào để mua. Có lẽ vì là phụ nữ lại nhỏ con yếu ớt nên vừa gần tới quầy là tôi liền bị mấy anh thanh niên chen ngang. Mãi một lúc sau tôi mới tiến lại được quầy đăng ký. Tay cầm tiền, tôi vừa huơ vừa la lên:” Chị ơi! Bán cho em cuốn sổ khám.” Ngước lên nhìn một cách hờ hững chị thu ngân đứng trong quầy hỏi tôi có tiền lẻ không vì chị không có tiền thối. Nói xong không cần đợi tôi trả lời chị liền quay sang thu tiền của người khác.

            Do buổi sáng đi vội nên tôi chỉ cầm theo ba tờ 100 ngàn và ba chục ngàn lẻ. Ba chục ngàn lúc nãy đã đóng tiền khám nên tôi không còn tiền lẻ nào trong người vì vậy tôi cố nài nỉ chị thu ngân bán cho cuốn sổ. Nhưng dù tôi năn nỉ thế nào cũng vô ích vì thái độ của chị rất cứng rắn thậm chí còn tỏ ra khó chịu:” Cuốn sổ có ba ngàn mà chị đưa tôi một trăm ngàn làm sao tôi có tiền thối?” Nói rồi chị ta tiếp tục thu tiền của người khác mà không để ý đến tôi dù rằng tôi đã cố năn nỉ. Biết không thể nói thêm gì tôi quay ra và chạy lòng vòng tìm chỗ đổi tiền. Do mới sáng sớm nên chẳng ai chịu đổi vì vậy tôi đành phải chạy sang bên kia đường mua bánh mì. Vẫn tờ một trăm ngàn nhưng dì bán bánh mì vui vẻ thối lại cho tôi dù ổ bánh giá chỉ sáu ngàn. Có tiền lẻ tôi tiếp tục quay lại chỗ bán sổ và lần này thì tôi mới mua được.

            Trong lúc đứng tại quầy, tôi quan sát thấy đa số mọi người đều đưa tiền với mệnh giá từ năm chục ngàn trở xuống nhưng chẳng hiều vì sao chị thu ngân luôn một mực nói rằng không có tiền thối và từ chối bán cho tôi? Trong khi một xe bánh mì nhỏ ven đường lại sẵn lòng thối lại không một lời phàn nàn. Là một người mẹ đưa con đến bệnh viện đã cảm thấy rất mệt mỏi rồi không ngờ đến nơi tôi lại càng mệt mỏi hơn chỉ vì không mang theo tiền lẻ. Chuyện kỳ kèo tranh cãi về tiền chẵn, tiền lẽ những tưởng chỉ có ở chợ ai ngờ lại có thể xảy ra ở một bệnh viện lớn. Việc nhỏ thế này hy vọng sẽ sớm được cải thiện để bệnh nhân cũng như người nhà của bệnh nhân bớt được phần nào phiền toái.

10 nhận xét:

  1. haizza, vất vả quá! Bệnh viện công là thế đấy!

    Trả lờiXóa
  2. Troi nghe muon nong mat qua em oi! Ben nay co may chuyen nhu the chi can gui cai thu la tui no mat viec lien. Thoi co gang len, song o dau phai theo do, coi nhu la kinh nghiem lan sau co lo phai den may cho do thi chuan bi san ca tien le lan tien chan!
    Bac si kham cho Surin co noi gi khong?

    Trả lờiXóa
  3. Tự vì bà hiền. Chẳng phải năn nỉ gì ai cả, phải biết vị thế của mình. Trong nghề làm agency của tui có 1 nguyên tắc gọi là vừa đấm vừa xoa. Không phải năn nỉ mà mình phải ngọt ngào nhỏ nhẹ, nhưng ranh ma. Ví dụ thấy người ta đưa tờ 50 thì la lên liền: "Đó, anh này đưa 50, chị nhận 100 của em rồi thối lại em tờ đó với vài tờ nữa là xong. Em đi khám bệnh cho con rồi phải đi làm nên vội quá, chị thông cảm". Ngọt trước đi xong rồi nó vẫn không thấm thì bắt đầu quát ầm lên đòi gặp quản lý hay ban giám đốc gì đó. Lúc tình hình gây cấn thì bắt đầu đem chuyện mình đã ngọt mà nó không nghe ra nói với mọi người xung quanh. Mấy đứa đó phải như vậy chứ công tư gì. Tui chỉ sợ mỗi đi ra chỗ chính quyền chứng giấy tờ, chứ bệnh viện tui chả sợ. Vì cửa công quyền thì mỗi một cửa, bệnh viện thì có khối, bác sĩ tư cũng có khối. Làm cho đã tức. hehehe

    Trả lờiXóa
  4. em chỉ chị nè, lần sau muốn vô BV nhi đồng khám, chị vô trang web của BV hẹn ngày giờ khám trước đi, mà chị đừng cho bé đi BV NĐ2, đi NĐ1 đi chị, bên đây BS giỏi hơn và cho thuốc uống hay hơn đó. Em vẫn thường hẹn giờ kh1m trước, ví dụ tính sáng mai cho bé đi thì tối nay mình vô web đang ký trước, sáng mai vô tới, đọc tên bé là có người dắt mình đi đóng tiền, rồi dắt lên tận phòng khám giao cho BS luôn, khỏi chờ đợi cực khổ, mình mệt, bé còn mệt hơn. Hình như đóng tiền mắc hơn bình thường khoảng 3- 4 chục ngàn à chị mà ng ta ưu tiên mình, chả làm khó làm dễ gì hết

    Trả lờiXóa
  5. ng ta cứ nghĩ là mình cần ng ta chứ ng ta đâu có cần mình, lúc trước em cũng cho con em vô NĐ2 kh1m 1 lần, cũng gặp cảnh tương tự chị, về nhà kể ai cũng nói ai biểu đem vô NĐ2 làm chi, vừa hách dịch mà uống thuốc chả hết bịnh gì cả

    Trả lờiXóa
  6. Me M&D nói đúng, rút kinh nghiệm lần này, lần sau đi đâu em cũng phải thủ sẵn tiền lẽ. Ở đây người ta chảnh lắm chị ơi. Khám bệnh có đóng tiền mà giống như miễn phí vậy đó

    Trả lờiXóa
  7. uh! tui cung thay minh hien qua. Cu dung nan ni hoai. Dang le luc do tui phai hoi ten nho do, chi can hoi ten la no cung run rui. hihii

    Trả lờiXóa
  8. Dung luon, bac sy cho thuoc qua troi luon ma Subin uong khong thay bot chut nao het. Cam on me D chia se kinh nghiem.

    Trả lờiXóa
  9. Dung luon, bac sy cho thuoc qua troi luon ma Subin uong khong thay bot chut nao het. Cam on me D chia se kinh nghiem.

    Trả lờiXóa
  10. Khổ thế này bạn Khoa ạh, người Việt mình hỏi đến tên ko trả lời mà nó còn vênh mặt lên đấy.

    Trả lờiXóa